Ngủ chung một giường lớn thì phải gặp những chuyện tệ hại thế này, Giang Lạc cam chịu gom tóc lại, dùng chăn ngăn cản người hai bên trái phải.
Một đêm gian nan trôi qua, sáng sớm sáu giờ, thí sinh phải rời khỏi chỗ nghỉ ngơi.
Động tác của Liêu Tư thong thả, sau khi dọn dẹp xong thì trong phòng đã không còn ai.
Cậu ta cũng chẳng sốt ruột, vẫn chậm chạp thu dọn hành lý, lấy hai mươi cái túi nhựa từ trong đó ra, bỏ hết tóc của tất cả thí sinh vào đó rồi viết tên lên.
Cậu ta bỏ đống túi nhựa vào trong hành lý, cuối cùng lấy một túi nhựa tối qua đã lấy trước.
Trong túi nhựa là một sợi tóc dài uốn lượn, trong tất cả thí sinh, chỉ có một người tóc dài như thế.
Liêu Tư tò mò nhìn một lúc, lẩm bẩm: “Hoa Li, sao chủ nhân lại điều khiển tôi đi lấy tóc của Giang Lạc?”
“Nếu muốn tóc, không phải sáng nhặt là được à?”
Trong phòng ngoại trừ cậu ta ra thì không còn ai khác, nhưng không khí trống rỗng lại đột nhiên phát ra tiếng: “Sao tôi biết được chủ nhân nghĩ gì, chủ nhân có thể đọc suy nghĩ của cậu mà, sao không đi hỏi thử đi.”
Liêu Tư cười nói: “Cậu cũng biết chủ nhân có thể điều khiển cơ thể tôi bất cứ lúc nào, có thể đọc được suy nghĩ của tôi, nhưng tối qua tôi tò mò suy nghĩ cả đêm mà chủ nhân chẳng hề đáp lời. Bởi vậy nên mới muốn hỏi cậu thử đó?”
Hoa Li không muốn tiếp đề tài này: “Nếu cậu còn không ra ngoài sẽ có người đến tìm đấy.”
Liêu Tư thở dài, rời khỏi nơi nghỉ ngơi.
Giang Lạc đang đứng nghe nhân viên công tác giảng giải về chuyện liên quan đến trận thứ ba.
Nhân viên công tác nói: “Trong rừng có một thôn làng cách biệt, tên là thôn Thâm Thổ. Nửa tháng trước, cảnh sát nhận được điện thoại báo án từ thôn Thâm Thổ, nhưng lúc chạy xe đến thì phát hiện nơi đó không hề có một chiếc điện thoại nào. Sau khi cảnh sát điều tra thôn Thâm Thổ thì phát hiện mấy năm trước thôn Thâm Thổ gặp bệnh lạ, chết mất hơn phân nửa. Nhưng dù là như thế thì cũng không ai rời thôn, mấy năm nay thôn Thâm Thổ đã không còn bệnh lạ nhưng càng có nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra...”
“Mỗi lần thôn Thâm Thổ có người chết thì sẽ có một sinh mệnh mới chào đời, số thôn dân chưa từng thay đổi.”
Nhân viên công tác nói: “Các thí sinh, chuyện mọi người cần làm là tìm ra bí mật của thôn Thâm Thổ trong vòng một tuần, và phải sống sót thành công.”
Tiếp theo vẫn là giấy xác nhận miễn trách nhiệm nếu có tử vong, nhưng vẻ mặt mọi người đã nặng nề hơn trận trước rất nhiều.
Đường vào thôn Thâm Thổ xe không thể vào được nên chỉ đành đi bộ. Người của đại học Bạch Hoa và đại học Sơn Hải là đông nhất nên tất nhiên hai trường sẽ chia làm hai nhóm, mấy thí sinh khác thì liếc nhìn nhau rồi gom thành một nhóm.
Nhưng có một người không hề phản ứng gì mà cầm la bàn một mình đi vào trong rừng.
“Tên đó là Hà Tri của đại học Văn Tinh.” Liêu Tư chậm rãi đến bên cạnh Giang Lạc: “Người này chọn đơn độc. Nhưng tôi không như thế được, Giang Lạc, tôi đi cùng mọi người được không?”
Giang Lạc quay đầu nhìn cậu ta, Liêu Tư cười yếu ớt: “Tuy rằng sức khỏe tôi không tốt nhưng ít nhất tôi cũng là người cản thi, sẽ không liên lụy mọi người đâu.”
Thân phận người cản thi này thật sự rất nổi tiếng, ở đây lại là Tương Tây, Giang Lạc không có lý do gì để từ chối Liêu Tư. Cậu gật đầu, giả vờ thuận miệng hỏi: “Người cản thi không phải cần nhất là sức khỏe tốt à? Dù sao thì muốn cõng một thi thể về quê, trên đường biết bao sông núi, không thể chỉ nhờ vào chuyện đi đứng được.”
“Cậu nói rất đúng.” Liêu Tư bình tĩnh nói: “Tôi học thuật cản thi nhưng mà không có đi cản thi, bởi vì sinh ra đã yếu ớt nên không thể đi đường xa được. Nếu có thể tôi cũng muốn thử cảm giác đi cản thi.”
Cậu ta thở dài: “Nhưng muốn tôi thực hành mấy thứ đã học, chắc phải đổi cơ thể khác mới có cơ hội.”
Sau khi Liêu Tư vào nhóm, mọi người cũng bắt đầu xuất phát.
Thôn Thâm Thổ nằm ở trong rừng, dựa vào sông núi là thật, lạc hậu hẻo lánh cũng không phải giả. Đường vào thôn chỉ có một con đường núi nhỏ hẹp, còn chưa đi được nửa đường, Liêu Tư đã mệt đến nỗi đổ mồ hôi đầy đầu, sắc mặt trắng bệch.
Khuông Chính và Lục Hữu Nhất thay phiên nhau đỡ cậu ta, ba giờ sau, đoàn người mới đến được thôn Thâm Thổ.
Đầu thôn Thâm Thổ có một cây hòe cổ thụ cành lá xum xuê, đất vàng dưới gốc hòe bằng phẳng, được cành lá che bóng mát, gió nhẹ thổi qua, lá cây xào xạc.
Đoàn người đi đến dưới gốc cây, cảm nhận làn gió mát phả qua mặt. Liêu Tư dựa lên thân cây nghỉ ngơi, thở hổn hển, Lục Hữu Nhất ghẹo cậu ta: “Liêu Tư, cậu còn phế hơn cả Giang Lạc trước đây nữa nha.”
Giang Lạc cười cười, ngửa đầu uống một ngụm nước, đột nhiên nhìn thấy một đôi chân trần trụi tím tái xuất hiện trên đầu Lục Hữu Nhất.
Cậu dừng động tác lại, mắt hướng lên trên. Một thi thể người đàn ông treo cổ đã hư thối không biết bao nhiêu năm treo lủng lẳng trên cây hòe, ngay trên đầu Lục Hữu Nhất.
Giang Lạc: “Lục Hữu Nhất...”
Cậu vừa định nói tiếp thì thi thể bỗng nhiên biến mất.
Cảnh tượng thi thể khủng bố rõ rành rành giữa ban ngày lúc nãy cứ như ảo giác của Giang Lạc.
Lục Hữu Nhất nghiêng đầu nhìn cậu: “Sao vậy?”
Giang Lạc liếʍ đôi môi khô khốc: “Qua đây, đừng có đứng ở đó.”
Mặc dù Lục Hữu Nhất thấy khó hiểu nhưng vẫn nghe lời cậu đi qua đó, uống hết nửa bình nước mới ngạc nhiên nói: “Cậu nói hay ghê, nãy tôi đứng đó thấy da đầu hơi ngứa, như bị cái gì chạm vào tóc vậy, đứng ở đây cái đỡ hơn liền.”
Giang Lạc không đành lòng nói cho cậu ta biết thứ chạm vào đầu cậu ta là đôi chân của người chết đâu.
Chờ nghỉ ngơi khá ổn rồi, Giang Lạc lại thúc giục bọn họ rời khỏi táng cây hòe.
Trưởng thôn đang dẫn theo con trai Vương Tiễn đứng trước cửa thôn tiếp đón các thí sinh.
Hai người bọn họ có thái độ hòa nhã, nhờ thôn trưởng mới biết bọn Giang Lạc là nhóm chậm nhất trong ba nhóm thí sinh.
Thế nhưng Giang Lạc phát hiện, dường như thôn trưởng không biết bọn họ là thí sinh đến đây nghiên cứu bí mật trong thôn mà xem bọn họ như nhóm sinh viên đến đây du lịch.
Ban tổ chức chắc phải chi không ít tiền cho thôn Thâm Thổ, phòng thôn Thâm Thổ chuẩn bị cho họ còn tốt hơn phòng ban tổ chức chuẩn bị nữa.
Sau khi đưa bọn họ về phòng, trưởng thôn thản nhiên nói: “Hôm nay thôn chúng tôi có hoạt động hiến tế, mọi người có thể tham gia chung, nhưng chỉ có thể đi theo sau bọn tôi không được lên tiếng. Nếu các cậu tham gia thì nhớ cho kỹ, người không trong sạch thì không được tham gia, trong lúc đọc hiến tế không được nói những thứ dơ bẩn, không được chỉ vào bàn thờ, không được bôi xóa vẽ vời trên bàn.”
Những việc này đều là quy tắc cơ bản của hiến tế, tất nhiên bọn họ đã biết, nghe vậy thì gật đầu không hỏi gì.
Trưởng thôn gật đầu hài lòng, thái độ hơi dịu xuống: “Chỗ chúng tôi côn trùng rắn rết nhiều, không có việc gì thì đừng lên núi, nếu bị cắn thì nhanh chóng đến tìm tôi.”
Hai người trưởng thôn dặn dò xong xuôi thì rời đi.
Trong căn nhà này toàn là các thí sinh, ngoại trừ Hà Tri dẫn đầu đi một mình vào thôn thì hai mươi mốt người khác đều ở đây.
Từ Nham của đại học Sơn Hải hơi do dự: “Lúc mọi người vào thôn có thấy thôn dân không?”
Giang Lạc gật đầu: “Gặp vài người.”
“Tôi vừa hỏi thăm trưởng thôn, thôn bọn họ tổng cộng có 311 người.” Từ Nham nói: “Y như lời nhân viên công tác nói, nhân số thôn dân đã rất nhiều năm chưa từng thay đổi.”
311, nếu phân tích theo góc độ của bát quái số học thì đây là quẻ cấn, cấn vi sơn(*), ngụ ý là hàng rào cản trở.
(*)Phải kiên gan, bền lòng, hợp tác trong ngoài mới có thành công lớn. Nếu xuất hành đi xa là quẻ đại hung, mất tiền tài danh vọng, sự nghiệp tiêu tan. Không nên xuất hành, bình tĩnh chờ thời cơ tốt.
Giang Lạc híp mắt: “Sao cậu lại nói tin tức này cho bọn tôi biết?”
Bây giờ cậu nhìn ai cũng thấy nghi ngờ, vô duyên vô cớ, ai lại chia sẻ tin tức trong lúc đang thi đấu?
Từ Nham nhỏ giọng nói: “Chúng tôi muốn cảm ơn cậu, trận trước nhờ tin tức của cậu bọn tôi mới có thể qua vòng...” Vẻ mặt cậu ta ảm đạm đi: “Cũng nhờ cậu phát hiện ra chuyện anh Bạch bị ác quỷ bám vào, cũng may anh Bạch đã được cứu về, nếu không bọn tôi cũng không có mặt mũi đi thi tiếp.”
Sau khi xác định vẻ mặt của cậu ta là thật thì Giang Lạc mới hào phóng nói: “Việc nhỏ thôi, đừng khách sáo.”
Từ Nham lắc đầu: “Sau này nếu bọn tôi có manh mối gì đều sẽ nói cho cậu, cảm ơn cậu đã giúp bọn tôi qua vòng, cũng cảm ơn cậu đã cứu mạng anh Bạch.”
Nói xong, như sợ Giang Lạc từ chối, cậu ta không chờ Giang Lạc phản ứng lại đã chạy đi.
Trác Trọng Thu sụt sùi nói: “Trận trước mấy người Từ Nham còn đề phòng bọn mình cỡ nào.”
Giang Lạc nghiêm túc nói: “Cái này gọi là thiện có thiện báo.”
Bọn họ về phòng cất hành lý, thừa dịp trời còn chưa tối thì vội vàng dạo quanh thôn Thâm Thổ một vòng.
Thôn Thâm Thổ còn lớn hơn bọn họ tưởng tượng, biên giới thôn là hai ngọn núi cao vây thôn Thâm Thổ lại bên trong. Bọn họ chia làm năm đường, xem có thể thăm dò được bố cục thôn Thâm Thổ hay không.
Giang Lạc và Lục Hữu Nhất đi cùng nhau, thấy được phần đông thôn dân thôn Thâm Thổ. Những thôn dân này cũng như những thôn dân bình thường khác, ngược lại còn có vẻ hạnh phúc hơn, hơn phân nửa đều cười tươi.
Núi xanh nước trong, người già trẻ nhỏ, đột nhiên cảm thấy nơi đây có hơi thở của thế ngoại đào nguyên.
Lục Hữu Nhất nói: “Cuộc sống của thôn dân có vẻ rất tốt đẹp ha.”
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã đi đến rìa thôn. Hai bên đường cỏ dại mọc thành bụi, Giang Lạc đột nhiên nói: “Có hơi kỳ lạ.”
Lục Hữu Nhất hỏi: “Kỳ lạ chỗ nào?”
Giang Lạc chỉ chỉ mảnh rau trồng giữa đám cỏ dại, nói: “Cậu nhìn mấy mảnh vườn này, khô héo tàn tạ, chưa thu hoạch đã héo úa, là dáng vẻ lâu rồi không ai chăm sóc.”
Lục Hữu Nhất vò đầu: “Có phải do chỗ này ít người qua lại không?”
“Ở nông thôn, đặc biệt là mấy thôn bị ngăn cách thế này, ăn mặc ngủ nghỉ đều phải tự tay làm.” Giang Lạc lắc đầu: “Muốn xào rau thì phải ra cửa nhà nhổ rau cắt lá, bởi vậy đất trồng rau đều nằm ở trong sân hoặc cửa nhà. Chỉ khi nào rau trong nhà không đủ ăn mới cần đến rìa thôn khai hoang, chỉ cắm đầu lao động chứ không bỏ phế thế này. Nếu như khai hoang rồi bỏ đó thì khai làm gì?”
Lục Hữu Nhất cũng hiểu ra: “Chúng ta về xem thử xem?”
Trên đường trở về, bọn họ càng thêm cẩn thận quan sát. Quả nhiên trước mỗi nhà đều có ít nhất một mảnh đất trồng rau, nhưng có nơi bọn nó được chăm sóc vô cùng cẩn thận, có nơi lại để nó khô héo úa tàn.
Thế nhưng mảnh vườn héo rũ cũng không phải của nhà không người mà là do bọn họ không thèm để ý đến sống chết của bọn nó, dường như chỉ vì lười biếng.
Hai người quay về theo đường cũ, lúc sắp về đến nhà thì bỗng có một bé gái mặc đồ đỏ lao từ trong góc ra, lao thẳng vào người bọn họ.
Hai người bị đâm sầm lảo đảo, Giang Lạc kịp thời bắt được cô bé, bày ra khuôn mặt hiền lành chuyên dùng để đi lừa đảo, cười tủm tỉm nói: “Em gái nhỏ, chạy nhanh như vậy làm chi?”
Cô bé áo đỏ ước chừng mười một mười hai tuổi, chỉ mới cao đến hông Giang Lạc. Tóc cô bé cũng dài ngang vai như Giang Lạc, tóc mái bết dính trên trán, mặt dính đầy tro bụi và lá khô, đôi mắt cô bé rất to, nhưng trống rỗng không có tinh thần, như thể một con búp bê không có linh hồn.
Cô bé nói: “Tôi muốn đi tìm cha mẹ.”
Lục Hữu Nhất nhiệt tình nói: “Cha mẹ của em ở đâu? Bọn anh đưa em về.”
Vừa dứt lời, có đôi vợ chồng đang chạy đến từ sau cô bé. Người phụ nữ còn đang mặc tạp dề, người đàn ông thì mang dép lê, vẻ mặt đều vô cùng sốt ruột, bọn họ thấy bé gái thì vui vẻ ra mặt: “Tiểu Nha, sắp ăn cơm rồi con còn chạy đi đâu đấy?”
Gương mặt của hai người bọn họ hơi hơi giống bé gái, người khác chỉ cần liếc mắt cũng biết bọn họ có quan hệ huyết thống. Lục Hữu Nhất nói với bé gái: “Cha mẹ em đến rồi này.”
Nhưng bé gái không thèm để ý đằng sau, chỉ khô khốc nói: “Tôi muốn đi tìm cha mẹ kia.”
Cha mẹ kia?
Không đợi Giang Lạc nghĩ nhiều, đôi vợ chồng đã đến trước mặt bé gái, cẩn thận nhỏ giọng dỗ dành bé. Người mẹ dịu dàng phủi đi lá khô trên người cô bé, người cha yêu thương sờ đầu cô bé, sau khi nói mấy câu thì dẫn bé gái đi về.
Tình yêu thương của bọn họ đối với bé gái thể hiện quá rõ, thậm chí còn có hơi quá mức căng thẳng.
Giang Lạc nhìn bóng dáng bọn họ đi xa dần, nhíu mày rồi cùng Lục Hữu Nhất quay về nhà.
Rất nhanh, những người khác cũng đã trở lại. Tất cả mọi người đều không tìm được thông tin gì hữu ích, chỉ có thể bình tĩnh chờ buổi hiến tế tối nay.
Sáu giờ tối, con trai Vương Tiễn của trưởng thôn đến đưa cho bọn họ một cái khẩu trang bằng vải bố che khuất được nửa khuôn mặt.
Trên khẩu trang được thêu một đôi môi đang mỉm cười màu đỏ nguệch ngoạc, vải dệt thô ráp, hai bên tai có bốn sợi dây dài để có thể buộc sau đầu.
Vương Tiễn lại dặn dò: “Lúc hiến tế nhất định phải luôn tươi cười, nếu các cậu không cười nổi thì đeo khẩu trang ra đó. Đây là tập tục trong thôn chúng tôi, mong các cậu tôn trọng.”
Chuyện quan trọng phải nói ba lần, nhưng Vương Tiễn nói đến năm lần, trước khi đi còn sợ bọn họ quên mất, lo lắng sợ hãi mà rời đi.
Chờ gã đi rồi, Giang Lạc soi gương đeo khẩu trang. Nụ cười vặn vẹo vừa ngay vị trí của môi cậu, kéo dài đến tận mang tai. Vừa nhìn đã khiến người khác cảm thấy không thoải mái, nhìn nhiều còn thấy bản thân trong gương có vẻ méo mó xa lạ.
Giang Lạc tháo khẩu trang xuống, xoay người, đột nhiên đối diện với một gương mặt cười méo mó khác.
Liêu Tư đứng sau lưng cậu cười tủm tỉm, chiếc khẩu trang thêu cái miệng được dán ngay ngắn trên sóng mũi, khẩu trang run run theo từng nhịp nói, như một đôi môi thêu hoa không ngừng đóng mở: “Tay nghề thêu của cái khẩu trang này hình như không được tốt lắm.”
Một anh đẹp trai ốm yếu như thế, sau khi đeo khẩu trang lại y như một con quỷ biếи ŧɦái thích gϊếŧ người, Giang Lạc nhướng mày: “Cậu có thể bỏ khẩu trang xuống được không?”
Liêu Tư ngoan ngoãn kéo khẩu trang xuống: “Hình như bên ngoài có tiếng nhạc.”
Giang Lạc cẩn thận lắng nghe, quả thật bên ngoài có tiếng nhạc, bọn họ cầm khẩu trang đi ra cửa thì thấy thôn dân trong mấy căn nhà cũng ra theo, đám người nhanh chóng xếp thành hàng dài, lảo đảo đi về phía tiếng nhạc.
Có đứa trẻ cười lớn bắt tay vào làm đồ chơi, nhóm người lớn thì tụm năm tụm ba bàn luận chuyện thú vị, ai nấy đều cười tươi, không hề có ngoại lệ.
Đám thí sinh là đám người cuối cùng ra đây, Giang Lạc không muốn đeo cái khẩu trang ghê người này nên cong miệng, cười qua loa lấy lệ chen lẫn trong đám người.
Đám người đi đến trước từ đường, trời dần tối xuống, ráng chiều đỏ tươi xuất hiện phía chân trời.
Bàn thờ được đặt trước từ đường, trên đó được bày rất nhiều đồ cúng. Hoa quả, đầu heo và bánh dẹt, nhìn quy mô thì chắc là đang tế bái một vị thần nào đó.
Trưởng thôn nôn nóng đi tới đi lui trước bàn thờ, hỏi thằng con: “Thần công còn chưa tới à?”
Vương Tiễn lau mồ hôi trên đầu: “Còn chưa tới.”
Trong chớp mắt, vẻ mặt trưởng thôn trở nên méo mó, sự sợ hãi sâu đậm khiến đôi người ông ta co rút: “Có phải do chúng ta chuẩn bị thiếu gì không?”
Giọng Vương Tiễn run rẩy: “Không có khả năng, chúng ta đã mang đầy đủ thứ cần dùng rồi.”
Gã vội nhìn về phía bàn thờ: “Lư hương, nến, bình hoa, tám loại cống phẩm, một chén trà... Không thiếu thứ gì cả.”
Trưởng thôn cũng nhìn sơ qua, xác định không thiếu thứ gì thì lòng trĩu nặng, lẩm bẩm: “Chắc là thần công có việc bận nên đến trễ, chúng ta đợi một lát nữa đi.”
Giang Lạc đứng trong đám người đã cười đến đơ mặt, đằng trước còn chưa bắt đầu hiến tế. Cậu duy trì vẻ mặt ngoài cười nhưng trong không cười, nhìn sang bên cạnh thì thấy, hơn phân nửa thí sinh đã đeo khẩu trang xoa mặt rồi.
Liêu Tư cũng đeo lên, cậu ta tò mò nhìn Giang Lạc: “Cậu không đeo à?”
Giang Lạc lập tức đeo khẩu trang lên: “Tất cả mọi người đều xấu như thế, tôi cũng không thèm để ý đến hình tượng nữa.”
Liêu Tư cười, nhỏ giọng ho khan, uể oải nói: “Trời lạnh dần rồi.”
Đằng trước đột nhiên truyền đến tiếng hoan hô, Giang Lạc ngẩng đầu nhìn qua, thì ra là một người mặc một bộ đồ đen, đội nón đen nhìn không rõ mặt bước ra từ trong từ đường.
Người nọ đi đến bên cạnh trưởng thôn, nhỏ giọng nói mấy câu với ông ta. Trưởng thôn gật đầu liên tục, sắc mặt hồng hào, vui sướиɠ đến độ không biết nói gì để biểu đạt.
Chờ người mặc áo đen nói xong, trưởng thôn xoay người đối mặt với thôn dân, hai tay đè xuống, nghiêm túc nói: “Bắt đầu hiến tế.”
Lễ hiến tế này kết thúc nhanh hơn tưởng tượng, ánh trăng còn chưa treo cao thì trưởng thôn đã tuyên bố giải tán, trước khi giải tán còn nói thêm một câu.
“Ngày mai chính là ngày từ đường tuyển người.” Trưởng thôn lớn tiếng nói: “Cho dù có được tuyển hay không thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc thần linh quan tâm chúng ta! Thành tâm, thần linh sẽ hiển linh, những lời này mỗi năm tôi đều đã nói, năm nay cũng không có gì ngoại lệ nên mọi người không cần căng thẳng! Nhất định không được tranh chấp xô xát! Sáu giờ chiều mai, vẫn tập hợp ở chỗ này, mọi người nghe rõ không?”
Thôn dân cùng hô to: “Nghe rõ!”