Chương 50

Bỏ mì vào xong, Giang Lạc lại kêu Văn Nhân Liên đi tìm nhân viên công tác xin hai trái cà chua, cắt thành từng miếng cho vào nồi, cho thêm một ít gia vị, số gia vị còn lại để dành nướng thỏ.

Rau dưa cho vào cuối cùng, nước súp nóng hổi sôi sùng sục, sợi mì xoăn xoăn hòa lẫn với rau xanh và chân giò hun khói, mùi mì và mùi cà chua quyện vào nhau khơi gợi cơn đói của mọi người, tiếng nuốt nước miếng vang lên liên tiếp.

Đám người đã mệt mỏi cả ngày nhìn chằm chằm cái nồi mà đỏ mắt.

Lục Hữu Nhất lau nước miếng, chạy đi xin nhân viên công tác mấy bộ chén đũa.

Không biết đây đã là lần thứ mấy Kỳ Dã kinh ngạc hô lên: “Cậu còn biết cả nấu ăn.”

“Nấu mì gói mà thôi, không phải rất đơn giản à?” Giang Lạc lưu loát đặt con thỏ lên đống lửa để nướng, nghiêng đầu cười với cậu ta: “Sao hả, thấy tôi lợi hại không, còn muốn tranh hạng nhất với tôi không?”

Kỳ Dã nhỏ giọng nói: “Vẫn muốn tranh đấu.”

Chắc là do đã ăn đồ người ta nấu mà còn nói thế nên Kỳ Dã cảm thấy xấu hổ, giọng nhỏ như muỗi kêu.

Giang Lạc bị chọc cười.

Mùi mì gói bay đến cả chỗ nghỉ ngơi, thầy Vạn hớn hở đến ăn ké, nói: “Nồi mì này, nấu ra mùi vị khác hẳn với mì gói bình thường.”

Đợi đến lúc Giang Lạc nói có thể ăn được, mười đôi đũa phóng ngay vào trong nồi mì, mì trong nồi chớp mắt đã mất phân nửa.

Giang Lạc được Lục Hữu Nhất ân cần gắp cho một chén mì, thoải mái cúi đầu húp nước súp, thì nghe được tiếng bánh xe của vali vang lên.

Giang Lạc ngẩng đầu nhìn, thấy được một thí sinh mặt mày tái mét.

Người nọ bước mấy bước đã ho khan, ngũ quan đoan chính, cơ thể lại gầy yếu bệnh tật, mặt trắng bệch không có chút máy, đến cả đôi tay kéo vali cũng tái nhợt, gân xanh hiện rõ mồn một.

Thí sinh thấy bọn họ thì nở nụ cười yếu ớt, chậm rãi đến gần: “Chào mọi người.”

“Xin chào.” Giang Lạc thu lại ánh mắt đánh giá, cười thân thiện: “Cậu là...?”

Đôi môi bị nước súp nóng hổi hun đỏ như phát sáng.

“Tôi tên là Liêu Tư.” Liêu Tư nhỏ giọng ho khan: “Mọi người đang ăn cơm à?”

Người này mới nói hai câu đã như cạn kiệt sức lực, nhưng đôi mắt trộm liếc cái nồi lại khéo léo nhắn nhủ ý của cậu ta.

Giang Lạc khách sáo nói: “Có muốn ăn cùng không?”

Liêu Tư cười: “Cảm ơn.”

Cậu ta đặt hành lý sang một bên rồi chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Giang Lạc, nhận bát đũa Lục Hữu Nhất đưa cho, nhẹ nhàng gắp một chén mì gói trong nồi.

“Ngon lắm.” Liêu Tư nhẹ nhàng thở ra một hơi, nghiêng đầu nhẹ giọng nói với Giang Lạc: “Đi đến đây suýt chút mất luôn cái mạng.”

Trông cậu ta có vẻ rất ốm yếu, với bộ dạng này mà có thể đi được đến đây là đã xem như mỹ mãn rồi. Giang Lạc hỏi: “Cậu đến từ đâu?”

Liêu Tư xấu hổ cười: “Tôi là người bản địa.”

Giang Lạc: “... Vất vả rồi.”

Liêu Tư cười khổ: “Sức khỏe của tôi không tốt, đi đường không vất vả bằng mọi người mà tinh thần còn không bằng mọi người.”

Giang Lạc cười nói: “Cậu biết bọn tôi từ đâu đến à?”

Liêu Tư cười khẽ: “Người dự vòng thi thứ ba chỉ có đại học Sơn Hải và đại học Bạch Hoa là có nhân số nhiều thế này thôi. Huống hồ tôi còn xem livestream, không nhận ra người khác thì cũng phải nhận ra người hạng nhất là cậu chứ.”

Thầy Vạn đột nhiên la lên: “Cậu tên là Liêu Tư, lại là người bản địa Tương Tây, cậu là đời sau của ông lão cản thi nhà họ Liêu à?”

Đám người nhìn về phía Liêu Tư, Liêu Tư bình tĩnh gật đầu cười: “Đúng vậy.”

“Đời sau của ông lão nhà họ Liêu đã trưởng thành.” Thầy Vạn vô cùng cảm khái: “Cha cậu khỏe chứ?”

“Cha tôi vẫn khỏe.” Hình như Liêu Tư cũng không muốn nói nhiều, cậu ta nhìn con thỏ, nhắc nhở: “Thỏ đã chín rồi phải không?”

Giang Lạc cúi đầu nhìn thì thấy con thỏ đã biến thành màu mật ong, ngoài da đã bóng nhẫy mỡ, quả thật đã chín rồi.

Cậu gỡ con thỏ xuống, dùng dao găm xẻ thịt chia cho mọi người, riêng Khuông Chính thì được một cái chân thỏ.

Liêu Tư cũng được chia cho một cục thịt, cậu ta cắn một ngụm, cảm thán khen ngon.

Một nồi mì bị mọi người ăn đến không chừa một cọng, nước súp chua ngọt cũng cạn đáy, mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một lát rồi dẫn Liêu Tư về phòng.

Liêu Tư chọn giường gần đám đại học Bạch Hoa nằm bên trái Giang Lạc.

Trong rừng nên điện thoại không có sóng. Cũng may Lục Hữu Nhất đem theo hai bộ bài, trong lúc bọn họ đang chơi thì các thí sinh khác cũng đã lục tục kéo đến.

Hai mươi người không thiếu một ai, chen chúc trên một cái giường lớn.

Nhiều người nên không khí náo nhiệt hẳn lên, đúng y như Liêu Tư nói, đại đa số thí sinh đều đến từ đại học Sơn Hải và đại học Bạch Hoa. Mấy người khác đều là đến một mình.

Ban tổ chức còn có chút lương tâm, không cần thí sinh phải tự tìm nước nóng mà là cung cấp sẵn. Sau khi mọi người xem sơ xung quanh rồi rửa mặt xong, giám khảo và nhân viên công tác đi vào phòng bọn họ.

Sáu vị giám khảo không thiếu một ai, đi đầu là Phùng Lệ. Vẻ mặt Phùng Lệ thản nhiên, không hề vương chút bụi bặm đường xa nào, nhân viên công tác đứng cạnh anh bê một cái khay, trong khay là giấy vàng, chu sa, máu chó đen và một xấp bùa đã vẽ sẵn.

Nhân viên công tác nói: “Xét đến chuyện Bạch Diệp Phong bị ác quỷ bám vào người ở cuộc thi đầu tiên, hiện tại chúng tôi phải kiểm tra các thí sinh một chút, mong mọi người hợp tác.”

Giang Lạc nhướng mi, không nhịn được cười: “Chuyện vui bất ngờ.”

Nhìn tình cảnh này, dù Trì Vưu thật sự trốn trong đám thí sinh thì cũng sẽ bị bắt ra.

Liêu Tư ngồi bên cạnh cậu tóc xõa lòa xòa trước trán, nhìn thấy các giám khảo đã bắt đầu kiểm tra thí sinh thì dịu dàng nói: “Đây là lần đầu tiên tôi được gặp sáu thầy.”

Giám khảo nhanh chóng kiểm tra đến đám người đại học Bạch Hoa.

Sáu vị giám khảo hình tượng không giống nhau, ai cũng có điểm riêng. Trong đó có một hòa thượng đầu trọc, hòa thượng đầu bóng lưỡng nhìn bọn Giang Lạc cười: “Đây đều là người quen của các thầy.”

Cuối cùng, ánh mắt ông ta dừng lại trên người Cát Chúc, Cát Chúc ngồi xếp bằng, thẳng lưng, nhưng cúi đầu không rõ sắc mặt.

“Cát Chúc.” Hòa thượng đầu bóng lưỡng thở dài không rõ, nhỏ giọng xuống: “Con còn không định về à?”

Giang Lạc nghiêng đầu nhìn Cát Chúc, miệng cậu ta nhếch lên: “Thành Đức đại sư, tiểu đạo đã vào Đạo môn.”

Thành Đức đại sư cười khổ, lắc đầu không nói gì.

Phùng Lệ đi đến chỗ Giang Lạc: “Giơ tay lên.”

Giang Lạc thu mắt, nghe lời giơ tay lên.

Liêu Tư bên cạnh cậu thì đang được Trác Chính Vũ kiểm tra. Đầu tiên là bôi máu chó đen vào ấn đường, nếu không có phản ứng thì tiếp theo là dùng bùa, đến bùa cũng không phản ứng thì có thể xác định không bị ác quỷ bám vào.

Như thế còn chưa đủ, giám khảo còn có thể vẽ ngay một lá bùa cố hồn trấn tà ngay tại chỗ, để tránh cho bọn họ bị bám vào ngay trong lúc thi đấu.

Giang Lạc được kiểm tra xong thì mọi người cũng gần xong. Cuối cùng Phùng Lệ nhìn cậu một cái rồi tụ họp với nhóm giám khảo.

Liêu Tư nhìn mu bàn tay được vẽ chú văn, nở một nụ cười nhợt nhạt: “Công lực của các thầy rất cao, vẽ nhiều bùa như vậy mà cũng không bị kiệt sức.”

Giang Lạc nói: “Dù sao cũng có đến sáu người.”

Cậu đứng dậy đi đến chỗ Văn Nhân Liên, vỗ vỗ Văn Nhân Liên: “Văn Nhân Liên, trong sáu người kia ai là người nhà họ Trì?”

Văn Nhân Liên nói: “Là thứ hai bên trái.”

Giang Lạc nhìn về phía người thứ hai bên trái, thấy được một người đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm nghị. Ông ta đang vẽ bùa cho một đệ tử, vẻ mặt không có gì bất thường nhưng trán đang dần đổ mồ hôi.

“Đó là chú cùng họ của Trì Vưu.” Văn Nhân Liên nở nụ cười lạnh lùng: “Một phế vật không tài không đức.”

Giang Lạc cũng cười: “Hiếm khi nghe cậu nói như thế.”

“Bởi vì ông ta thật sự khiến tôi thấy ghê tởm.” Lục Hữu Nhất hừ lạnh: “Mười mấy năm trước, có người mời ông ta đi làm việc, bởi vì sơ ý mà suýt hại chết cả nhà họ, chuyện to ra thì đẩy trách nhiệm lên người anh Trì Vưu còn nhỏ tuổi, nói là anh Trì Vưu chưa được sự cho phép của ông ta mà lén lút lập bàn cúng bái.”

“Anh Trì Vưu tốt tính nên bị ụp nồi, bị mắng không biết bao nhiêu năm.” Lục Hữu Nhất nắm chặt tay: “Trong mấy năm nay, không biết anh Trì Vưu đã nhận bao nhiêu cái nồi từ đám dòng thứ... Cũng may bạn bè anh Trì Vưu nhiều, sau này nhân duyên tốt hơn, mọi người phát hiện anh ấy tốt tính, không thể nào làm ra chuyện ác như thế, nên anh Trì Vưu mới có thể lấy lại trong sạch.”

Giang Lạc suýt chút nữa đã cho rằng mình nghe nhầm.

Trì Vưu chịu tiếng xấu thay người khác?

Cậu thiếu điều cười ra tiếng, đây là sự thật à?

Khiến Trì Vưu chịu tiếng xấu mà hắn còn ngoan ngoãn nhận, không chỉ nhận mà còn để người đó sống đến bây giờ?

“Người nhà họ Trì ụp nồi Trì Vưu bây giờ thế nào?” Cậu hào hứng hỏi, tuy rằng ông chú cùng họ này còn sống, nhưng những người khác thì chưa chắc.

Văn Nhân Liên lạnh lùng nói: “Ngoại trừ gánh tiếng xấu thì bọn họ sống rất tốt.”

Giang Lạc sửng sốt.

Sao có thể như thế?

Với cái tính có thù phải báo, tàn nhẫn độc ác của Trì Vưu mà không trả thù người ụp nồi mình sao?

Giang Lạc nhíu mày, cảm giác có chuyện hơi kỳ lạ.

“Mấy năm gần đây, nhà họ Trì...” Cậu hỏi: “Chẳng lẽ không có ai ở dòng thứ chết đi hả?”

Phía sau cậu truyền đến giọng nói khác: “Mấy năm nay người của dòng chính nhà họ Trì thì chết hết rồi, dòng thứ thì lại không có ai cả.”

Liêu Tư từ từ ngồi xuống bên cạnh Giang Lạc, cười nói: “Cậu nói xem có lạ không.”

Lạ lùng.

Vô cùng lạ lùng.

Theo tính cách của Trì Vưu thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mấy người đó.

Theo lý thuyết, đám người dám đổ tội cho Trì Vưu hẳn phải bị hắn trả thù mới đúng.

Giang Lạc còn định hỏi thêm thì sáu vị giám khảo đã kiểm tra toàn bộ học sinh xong, nhân viên công tác cười tủm tỉm nói: “Mọi người đi ngủ sớm đi.”

Sắc trời đã muộn, Giang Lạc không tiếp tục tự hỏi, cùng Liêu Tư quay lại giường nằm xuống, cậu đột nhiên nâng mắt nhìn Liêu Tư đang từ tốn chỉnh sửa gối nằm: “Sao cậu biết chuyện nhà họ Trì?”

“Bởi vì tôi vô tình biết được.” Liêu Tư cười hàm súc: “Tôi là người cản thi, sau khi Trì Vưu chết muốn đến xem thi thể anh ta, nhưng sức khỏe tôi không tốt nên đến chậm, lúc tôi đến nhà họ Trì thì tang lễ của Trì Vưu đã xong rồi.”

“Mấy ngày ở lại trong nhà họ Trì thì biết được không ít chuyện.”

Giang Lạc không thấy nghi ngờ, cậu gật đầu, chui vào trong chăn lại.

Đèn bị tắt, ánh trăng len qua cửa sổ, ánh trăng trong rừng cực kỳ sáng sủa, Giang Lạc hít không khí lạnh lẽo, cơn buồn ngủ dần kéo đến.

Nhưng lúc cậu sắp chìm vào giấc ngủ thì thấy da đầu tê rần, nháy mắt tỉnh táo lại.

Nghiêng đầu thì thấy Liêu Tư vô ý đè lên tóc mình, Giang Lạc xoa trán, nhỏ giọng nói: “Liêu Tư, cậu đè lên tóc tôi rồi.”

Liêu Tư giơ tay lên, nói xin lỗi: “Vô cùng xin lỗi.”