Giang Lạc dựa lưng ra sau, ôm tay nhìn Kỳ Dã: “Những lời này hình như hồi vòng hai cậu cũng từng nói.”
Gương mặt đẹp trai của Kỳ Dã cứng đờ ra: “Nhưng vòng thứ ba tôi nhất định sẽ đứng nhất.”
“Vòng thứ ba, ba người đứng đầu sẽ không còn được ưu tiên nữa.” Kỳ Dã nói một cách nghiêm túc: “Chúng ta xuất phát cùng lúc, Giang Lạc, tôi sẽ không thua cậu.”
Giang Lạc cười tủm tỉm nói: “Thế nhưng tôi cũng muốn đứng nhất.”
Kỳ Dã nghe thế thì nở nụ cười hài lòng: “Cuối cùng cậu cũng định nghiêm túc rồi à?”
Lục Hữu Nhất ngồi hàng đầu quay lại, tò mò hỏi: “Kỳ Dã, cậu chuyển trường là vì Giang Lạc à?”
Gương mặt Kỳ Dã hiện lên vẻ mất tự nhiên: “Tôi chỉ là muốn trải nghiệm cảm giác đến trường thôi.”
Giang Lạc nhướng mày: “Trước giờ cậu không đi học à?”
“Chỉ là học đại học bình thường thôi, cũng không phải học chuyên ngành nghiên cứu tự nhiên và xã hội.” Kỳ Dã thấy ánh mắt của Giang Lạc thì không tự chủ được do dự: “Trước đây đều chỉ học mấy thứ này ở nhà.”
Lục Hữu Nhất mừng rỡ: “Bởi vậy nên cậu sẽ trở thành hạng nhất từ dưới lên à?”
“Sao có chuyện đó được.” Diệp Tầm nói ra lời độc ác: “Lục Hữu Nhất, Kỳ Dã lợi hại hơn cậu.”
Lục Hữu Nhất nói: “Nhưng hai trận trước tôi đều xếp hạng cao hơn Kỳ Dã mà.”
Kỳ Dã: “......”
Cậu ta hít sâu một hơi, nghẹn khuất trong lòng nhưng không thể phản bác, bởi vì Lục Hữu Nhất nói sự thật.
Văn Nhân Liên cười nói: “Tối hôm nay đi ăn một bữa đi.”
Sáu giờ chiều thì tan học, đoàn người đến căn tin ăn cơm. Văn Nhân Liên và Giang Lạc đi cuối cùng, Văn Nhân Liên nhỏ giọng nói: “Kỳ Dã được nhà họ Kỳ bao bọc rất kỹ.”
Giang Lạc gật đầu: “Tính cách của cậu ta tuy rằng xốc nổi nhưng suy nghĩ lại rất đơn thuần.”
“Thiên phú cũng ổn lắm.” Văn Nhân Liên liếc nhìn Kỳ Dã đang đi đằng trước, nở nụ cười: “Nhìn cũng khá đẹp trai.”
Trên đường bọn họ đi ngang một trận bóng rổ, bóng rổ bay thẳng tắp về phía Giang Lạc. Kỳ Dã lùi về sau tiếp lấy bóng rổ, nhăn mày, lớn tiếng mắng: “Chơi mà không để ý người khác à?”
Cậu ta ném bóng rổ trở lại, một đường thẳng tắp vào rổ.
Kỳ Dã nhìn bóng rổ đằng xa rồi quay lại nhìn Giang Lạc: “Cậu không sao chứ.”
Giang Lạc buồn cười: “Bóng còn chưa đυ.ng đến tôi.”
Văn Nhân Liên đảo mắt qua lại nhìn hai người họ, ý cười càng thêm sâu. Cậu ta bước nhanh lên cạnh Trác Trọng Thu: “Cậu cảm thấy Kỳ Dã thế nào?”
Trác Trọng Thu nhìn thoáng ra sau, bới móc: “Cũng tàm tạm, nhưng tính cách không tốt lắm.”
Văn Nhân Liên từ tốn nói: “Vậy cho cậu ta làm dự bị đi.”
Nếu muốn làm người yêu mới của Giang Lạc thì Kỳ Dã cũng tạm hợp điều kiện.
Nhưng nếu so cậu ta với Trì Vưu thì còn kém xa lắm. Bọn họ cũng không chắc Giang Lạc có thích kiểu người như Kỳ Dã hay không, dù sao thì Trì Vưu cũng là đại diện cho kiểu người ga lăng dịu dàng.
Lúc ăn cơm, Kỳ Dã thuận thế ngồi cạnh Giang Lạc, những người khác liền quay lại nhìn chằm chằm về phía cậu ta, cậu ta giật mình: “Mọi người nhìn tôi như thế làm gì?”
Diệp Tầm hỏi: “Kỳ Dã, cậu từng yêu đương bao giờ chưa?”
Kỳ Dã xụ mặt nói: “Chưa từng, không có hứng thú.”
“Vậy cậu thích kiểu người thế nào?” Cát Chúc tò mò hỏi.
Kỳ Dã nhíu mày hỏi: “Các cậu hỏi chuyện này làm gì?”
Giang Lạc nghiêng đầu nhìn Kỳ Dã cười, tóc đen buông thõng trên đầu vai, thờ ơ chỉ điểm: “Cậu phải thỏa mãn sự tò mò của bọn họ thì bọn họ mới chịu tha cho cậu.”
Kỳ Dã nhìn thấy Giang Lạc như thế, nghĩ ngay đến cảnh tượng chàng trai tóc đen nhảy từ trên cây xuống gϊếŧ chết nhện mặt người, cổ họng hơi ngứa ngáy, lập tức thu hồi ánh mắt: “Tôi không biết mình thích kiểu người thế nào.”
Thấy Kỳ Dã buồn bực, những người khác cũng không hỏi nữa.
Sau khi ăn xong, Giang Lạc với bọn họ mỗi người đi một ngả, cậu về phủ Thiên sư. Trước khi vòng thi tiếp theo diễn ra, cậu phải ở lại phủ Thiên sư.
Phùng Lệ không ở trong phủ Thiên sư. Giang Lạc tự mình đến phòng sách đọc sách, đến lúc trăng treo cao thì Phùng Lệ mới dẫn theo hai đệ tử trở về.
Phùng Lệ gọi Giang Lạc đến trước mặt, nhấp một ngụm trà rồi chậm rãi hỏi: “Hôm nay đọc được bao nhiêu sách?”
Giang Lạc đáp rõ ràng từng từ.
Phùng Lệ gật đầu, lấy một quyển sách về bùa chú trong ngăn kéo ra đưa cho Giang Lạc: “Sau khi đọc hết sách thì lấy quyển này ra luyện tập.”
Giang Lạc nhận lấy sách, nhìn thấy trong sách đều là những bùa chú có tuổi đời đã lâu, chưa từng lưu truyền rộng rãi. Cậu cất quyển sách trong tay, hỏi: “Hôm nay sư phụ đi đâu vậy?”
Phùng Lệ ngước mắt nhìn cậu: “Đến nhà họ Trì.”
Giang Lạc: “Nhà họ Trì?”
“Con cháu dòng chính nhà họ Trì đã không còn, dòng thứ tìm đến chúng ta để nhờ làm chứng cho họ tiếp quản gia tộc.” Phùng Lệ lạnh nhạt nói: “Con ác quỷ cứ quấn lấy cậu không ngừng kia chính là người cuối cùng của dòng chính nhà họ Trì.”
“Hôm qua tôi khiến cậu ta bị thương, nhưng đến phút cuối lại để cậu ta chạy thoát.” Phùng Lệ dựa lưng ra sau: “Trì Vưu không hổ là lứa mạnh nhất trong dàn con cháu dòng chính nhà họ Trì, dù cho đã chết thì thực lực vẫn mạnh đến thế. Dòng thứ này không thể nào so được với cậu ta.”
Nhà họ Trì nắm giữ thuật luyện hồn rối, sức mạnh to lớn. Thuật pháp này nằm trong tay người như thế sẽ khiến người khác lo sợ bất an, sợ một ngày nào đó mình sẽ biến thành con rối trong tay nhà họ Trì, đến chết rồi vẫn bị họ luyện hồn. Dựa theo lẽ thường thì người nhà họ Trì hẳn là phải bị mọi người bao vây tấn công đến khi nào phá hủy thuật luyện hồn rối thì thôi.
Mạnh mẽ quá mức, chỉ có thể nhận lấy tai họa.
Nhưng nhà họ Trì có thể bình yên phát triển đến bây giờ là nhờ vào hai nguyên nhân chính. Một là thuật luyện hồn rối vô cùng khó nắm bắt, từ xưa đến nay cũng chỉ có mỗi dòng chính nhà họ Trì là học được mà thôi. Hai là tuy dòng chính nhà họ Trì ai nấy đều là thiên tài ngàn dặm khó tìm nhưng không ai có thể sống quá ba mươi tuổi cả.
Đến phiên Trì Vưu thì còn mất sớm hơn nữa. Tính cách Trì Vưu ôn hòa hiền lành, mặc dù nắm giữ thuật luyện hồn rối nhưng rất ít khi sử dụng, ngược lại còn thích kết thiện duyên, khiến giới huyền học vô cùng an tâm, không ai cho rằng hắn sẽ dùng thuật luyện hồn rối lên mình, gây ra chuyện bất lợi cho giới huyền học.
Giang Lạc lẳng lặng nghe, thực lực mạnh mẽ nhưng không sống qua ba mươi tuổi, nghe cứ như là bị nguyền rủa.
Giang Lạc: “Sư phụ, chẳng lẽ thuật luyện hồn rối chỉ có mỗi dòng chính mới học được sao?”
Phùng Lệ: “Ít nhất cho tới hiện tại thì dòng thứ vẫn không thể học được.”
Giang Lạc: “Thế giờ Trì Vưu đã chết, dòng chính đứt đoạn, sau này có phải không còn ai biết được thuật luyện hồn rối nữa đúng không?”
Phùng Lệ lạnh lùng nói: “Nhưng vẫn không thể xem thường nhà họ Trì. Cho dù chỉ biết một ít thuật luyện hồn rối thì đã rất khó lường rồi.”
Nhưng nhìn vẻ mặt của anh, hiển nhiên không hề xem dòng thứ nhà họ Trì ra gì.
Giang Lạc hơi đăm chiêu: “Sư phụ, Nguyên Thiên Châu là cái gì vậy?”
Phùng Lệ liếc nhìn cậu: “Đến khi cậu lấy được thì sẽ biết thôi.”
“Thân là đệ tử của tôi, nếu cậu không giành được Nguyên Thiên Châu...” Giọng Phùng Lệ đều đều: “Vậy thì đừng hòng rời khỏi Tương Tây nữa.”
Giang Lạc: “......”
Vì có thể rời khỏi Tương Tây, Giang Lạc lại chạy đến phòng sách đọc cả đêm. Mười ngày cứ trôi qua như thế, Giang Lạc cuối cùng cũng đọc hết sách.
Sau khi xem hết sách, Phùng Lệ lại giám sát cậu luyện bùa. Trong thời gian đó Giang Lạc có gặp Kiều sư huynh vài lần nhưng anh ta đã trở lại bình thường, Giang Lạc không còn tìm thấy hình bóng của Trì Vưu trên người anh ta nữa.
Một tháng qua nhanh như gió, chớp mắt đã đến lúc vòng thi thứ ba diễn ra.
Sáng sớm, Giang Lạc đeo balo xuống lầu. Phùng Lệ đang chờ cậu dưới sảnh, trên bàn dài dưới sảnh đặt đầy bút lông và chu sa, Phùng Lệ rửa tay dâng hương rồi nói với cậu: “Qua đây.”
Giang Lạc đi qua đó.
Phùng Lệ nói: “Ngồi.”
Giang Lạc nghe lời ngồi xuống, Phùng Lệ cầm bút lông chấm vào chén nước rồi đột nhiên giơ tay vẩy về phía Giang Lạc.
Giang Lạc nhắm mắt lại theo bản năng, nước rào rạt bắn vào người cậu. Tiếp theo, Phùng Lệ dùng bút lông chấm chu sa rồi đứng trước mặt Giang Lạc.
Mí mắt chàng trai tóc đen giật giật, Phùng Lệ nói: “Đừng nhúc nhích.”
Giang Lạc liền không mở mắt ra nữa.
Phùng Lệ xoay đầu bút lông, rồi vung sang trái sang phải. Ngón tay thon dài nắm chặt cán bút màu đen, kéo nhẹ cổ áo Giang Lạc.
Làm lộ cái cổ và xương quai xanh. Trong đôi mắt nhạt màu của Phùng Lệ là ảnh ngược của chàng trai tóc đen, anh nhẹ chấm lên hai vai Giang Lạc, hai hình nhân nhỏ đã được gấp xong từ lâu nhảy lên đầu vai Giang Lạc.
Lúc này Phùng Lệ mới buông bút.
Chu sa màu đỏ uốn quanh cổ rồi lan xuống ngực Giang Lạc, hình thành một lá bùa phức tạp, như một cái đĩa được dây mây uốn quanh. Phùng Lệ từ tốn vẽ, đến khi nét bút cuối cùng hoàn thành thì kim quang chợt lóe lên rồi biến mất trên người Giang Lạc không thấy bóng dáng.
Phùng Lệ thu bút lông về, hạ mắt liếc nhìn chàng trai trẻ, nói: “Được rồi.”
Giang Lạc mở mắt ra nhìn bản thân, không thấy gì cả: “Sư phụ, thầy vẽ cái gì vậy?”
“Một lá bùa bảo mệnh.” Phùng Lệ sai đệ tử dọn dẹp đồ, nói với Giang Lạc: “Vòng thứ ba hoàn toàn khác với hai vòng trước, cẩn thận làm đầu.”
Mỗi lời của giám khảo đều có thể là gợi ý hoặc nhắc nhở, Giang Lạc ghi tạc trong lòng: “Em biết rồi ạ.”
Phùng Lệ gật đầu: “Đi thôi.”
Giang Lạc thu dọn quần áo xong, xách balo rời khỏi phủ Thiên sư, đến trường học tập hợp với các học sinh khác.
Đoàn người ngồi trên máy bay, ba giờ sau thì đến Tương Tây.
Lần này người dẫn đoàn vẫn là thầy Vạn, thầy Vạn nói chuyện với nhân viên công tác xong thì đoàn người lại ngồi xe buýt bốn tiếng đồng hồ.
Chuyển ba trạm xe buýt rồi phải ngồi thêm xe con xóc nảy thêm một tiếng mới đến nơi, lúc bọn họ xuống khỏi xe, có vài người không chịu nổi mà nôn thốc nôn tháo.
Chờ bọn họ nôn sạch sẽ xong thì mới rã rời vào đến nơi nghỉ chân.
Ngày mai cuộc thi mới bắt đầu, bọn họ phải ở lại đây một đêm, nhưng phòng mà ban tổ chức cuộc thi chuẩn bị cho họ lại vô cùng đơn sơ, như là được xây dựng gấp gáp, gạch đỏ còn chưa được quét sơn trắng. Một cái giường chung thật lớn trải một loạt hai mươi bộ chăn nệm.
Hành lý trong tay Lục Hữu Nhất rớt xuống đất, trừng to miệng: “Chúng ta ở đây á hả?”
Nhân viên công tác cười nói: “Vui không? Đám trẻ các cậu tối ngủ chung một chỗ cho nó náo nhiệt.”
“Có chỗ tắm rửa không?” Trác Trọng Thu hỏi.
Nhân viên công tác dẫn bọn họ đi xem phòng tắm và nhà vệ sinh, phòng tắm là một cái lều nhựa, bên trong đặt mấy cái thau nhựa và thau rửa chân. Về phần nhà vệ sinh thì là loại truyền thống ở nông thôn.
Đoàn người không còn lời gì để nói, sau khi trở lại giường chung thì cam chịu số phận chọn chín cái giường.
Trác Trọng Thu là nữ nên bọn họ nhường cô ngủ sát vách, những người khác thì xếp cạnh nhau, trong chốc lát mà chín người đã chiếm phân nửa căn phòng.
Giang Lạc đếm số giường lại: “Không đúng nha, sao lại chỉ bày có hai mươi cái giường thôi.”
Sau khi vòng thứ hai kết thúc, rõ ràng là có tới ba mươi người qua vòng.
“Có tám người bỏ thi.” Nhân viên công tác tiếc nuối nói: “Thật ra là có năm người sau khi ăn nấm ở Vân Nam thì nhập viện, nằm cả tháng vẫn chưa hồi phục.”
Đoàn người Giang Lạc: “......”
Sụt sùi.
Đám người đại học Bạch Hoa là đến sớm nhất, hôm nay bọn họ đi đường cả ngày, trên máy bay chỉ ăn tạm mấy món, sau khi trải giường xong thì có mấy người bụng đã sôi ùng ục, đi tìm nhân viên công tác xin được một hộp mì ăn liền, một hộp soda và chín cái chân giò hun khói.
Đến cả Cát Chúc đã quen chịu khổ mặt cũng trắng bệch: “Ban tổ chức tàn nhẫn quá.”
Giang Lạc thở dài, thân là người biết nấu ăn duy nhất trong nhóm, cậu hỏi mượn nhân viên công tác một cái nồi sắt, sai bạn học đi kiếm củi nhóm lửa, rồi tìm chút rau rừng, bật bếp mở nồi ngay tại chỗ.
Văn Nhân Liên ngồi xổm bên cạnh tò mò nhìn, cố ý dặn Khuông Chính đi tìm rau rừng một câu: “Nhất định không được tìm sai.”
Bọn họ cũng không muốn giống đám người ăn nấm rồi nằm viện để bỏ lỡ cuộc thi đâu.
Khuông Chính lúc ở nhà đã chịu khổ quen rồi, cậu ta còn biết rõ rau dưa hơn cả Văn Nhân Liên. Thế nhưng vẫn gật đầu, sau khi giúp Giang Lạc nhóm lửa rồi mới đi vào rừng.
Nửa giờ sau, Khuông Chính trở lại, không chỉ mang rau về à còn có cả một con thỏ đã được lột da nhổ lông.
Giang Lạc đã nhóm lửa xong, bị một đám tò mò bu xung quanh. Bọn họ nhìn thấy con thỏ trong tay Khuông Chính thì hai mắt sáng bừng: “Nướng thỏ ăn?”
Giang Lạc gật đầu: “Được đó.”
Chưa đến mười phút sau, nước trong nồi đã bắt đầu sôi, Giang Lạc bỏ mười tám gói mì vào trong nước.
Đại khái là do ngành này của bọn họ hao tổn cơ thể nên cần ăn nhiều để bổ sung năng lượng, mặc kệ nam hay nữ đều ăn nhiều phát sợ. Mặt ngoài nhìn có vẻ văn nhã nhưng ăn hết ba chén cơm mà vẫn chưa thấy no.