Trên mặt bàn thủy tinh sáng trong, tóc đen tán loạn, mắt Giang Lạc đong đầy ngạc nhiên.
Ác quỷ mỉm cười, nói: “Nhưng tôi cảm thấy, khiến bản thân vui vẻ quan trọng hơn.”
Vẻ mặt không dám tin của chàng trai tóc đen khiến ác quỷ cười ra tiếng.
Đầu ngón tay lạnh như băng của hắn dừng lại trên khóe mắt Giang Lạc.
“Đôi mắt rất đẹp.”
Tươi cười dời xuống: “Miệng cũng rất đẹp.”
“Muốn tôi vui vẻ...” Ác quỷ hung ác nói: “Chỉ thế này thì chưa đủ.”
Ngón cái hắn giật giật.
......
Tác dụng của lá bùa nhanh chóng mất hiệu lực với ác quỷ.
Ác quỷ ngừng một lát, cúi đầu nhìn người phía dưới.
Mỹ nhân tóc đen thở hổn hển, giãy dụa khiến quần áo xộc xệch, môi bị tay hắn sờ đến sưng vù, khóe mắt đỏ hồng, nhưng vẫn trợn trừng nhìn Trì Vưu, đôi mắt như bị châm lửa.
Trì Vưu nhíu mày.
“Cậu thật dũng cảm.” Ác quỷ bóp cổ Giang Lạc: “Còn kêu tôi quỳ xuống?”
Ác quỷ tỉnh táo.
Giang Lạc cười lạnh, đột nhiên đạp thật mạnh về phía vị trí quan trọng của của ác quỷ. Ác quỷ né tránh theo bản năng, Giang Lạc mở vòng âm dương ra, mãng xà kim văn mạnh mẽ vọt ra xua tan sương đen, phóng về phía Trì Vưu.
Con mãng xà tấn công dựa theo tâm trạng của Giang Lạc, miệng to như chậu máu, còn tấn công mạnh mẽ hơn lúc bên bờ sông.
Trì Vưu né tránh chiêu này, giây tiếp theo đã nhận lấy nắm đấm của Giang Lạc.
Nắm đấm của Giang Lạc có dán bùa, cú đấm dồn hết sức lực. Nhưng sau khi đấm trúng ác quỷ thì hắn nhanh chóng hóa thành sương đen, biến mất không thấy bóng dáng.
Giang Lạc xoa cổ tay, mặt không đổi sắc nhìn ghế lô tối đen như mực.
Bên ngoài có tiếng đập cửa.
Giọng của Kiều sư huynh vang lên: “Sư đệ, cậu ở trong này à?”
Đúng là thích diễn nha.
Giang Lạc vặn tay nắm cửa, bước ra ngoài, không nói lời nào đã đấm vào mặt Kiều sư huynh.
Kiều sư huynh bị đánh lui về sau hai bước, đứng sững tại chỗ, dường như không kịp phản ứng: “Sư đệ...”
“Sư huynh, ngại ghê.” Giang Lạc giả mù sa mưa áy náy nói: “Tôi nhìn nhầm anh thành người khác, không kịp phản ứng, anh không sao chứ?”
Cậu bước lên xem xét, sườn mặt Kiều sư huynh đã bầm tím, nhìn vết thương có lẽ chút nữa sẽ sưng lên.
“Kiều sư huynh.” Giang Lạc: “Vô cùng xin lỗi, hay là tôi dẫn anh đến bệnh viện xem sao nhé?”
Kiều sư huynh lắc đầu: “Kệ đi sư đệ, chỉ là vết thương nhỏ thôi, không sao hết.”
“Thật sự không sao à?” Giang Lạc quan tâm nói.
Kiều sư huynh kéo vết thương, cười trấn an: “Đừng lo lắng.”
“Phải rồi sư đệ.” Hắn hỏi ngược lại: “Sao cậu lại ở trong phòng bao này thế?”
“Gặp một người quen.” Giang Lạc ngoài cười nhưng trong không cười: “Nên buôn chuyện vài câu.”
Kiều sư huynh ngập ngừng nhìn cậu: “Cậu đã gặp chuyện gì à?”
Chàng trai tóc đen mang dáng vẻ bị ức hϊếp, gương mặt diễm lệ ẩn chứa giận dữ, quần áo xộc xệch, mắt cá chân còn hằn dấu tay mới tinh, như vừa mới trải qua chuyện gì khó nói.
Giang Lạc nói chắc như đinh đóng cột: “Tôi không sao.”
“Được.” Kiều sư huynh thấy thế cũng không hỏi thêm: “Vậy sư đệ, chúng ta về ăn tiếp nha?”
“Không cần đâu sư huynh.” Giang Lạc không muốn ở gần con ác quỷ này giây phút nào nữa, thuận miệng nói: “Buổi chiều tôi còn có tiết, đã sắp đến giờ rồi, tôi đi trước.”
Kiều sư huynh gật đầu đồng ý, nhìn cậu rời khỏi nhà hàng.
Đợi đến khi bóng dáng của Giang Lạc biến mất, Kiều sư huynh đẩy cửa phòng bao trống ra, đi trong bóng tối tự nhiên như không, tìm được một điếu thuốc lá điện tử màu bạc trên bàn thủy tinh.
Hắn nhẹ hút một ngụm, híp mắt nhả khói, gương mặt tầm thường bỗng trở nên mê người.
Lúc này đây, Trì Vưu cũng không điều khiển Kiều sư huynh mà là nhân lúc đấu pháp với Phùng Lệ thì bám lên người Kiều sư huynh đứng gần đó.
Bởi vậy nên hắn mới có thể cảm nhận được sự đau đớn trên cơ thể.
Ví như giờ phút này, nửa ly tro bùa hòa hợp còn đang hoành hành trong cơ thể hắn, như bị đàn kiến gặm nhấm, từ xương tủy đến da thịt. Xương cốt vô cùng ngứa ngáy, hận trong cơ thể không có kiến thật, để bọn nó gặm xương mình.
Thuật pháp mà hắn hạ trong ly trà có thể khiến người khác đau đến chết đi sống lại, sống không bằng chết, nhưng vẻ mặt của Trì Vưu từ đầu tới cuối không hề thay đổi.
Hắn chỉ như là cảm thán, lẩm bẩm: “Đã lâu rồi chưa được cảm nhận cơn đau thế này...”
.....
Lúc Giang Lạc trở về trường trời vẫn còn sớm.
Cậu chưa ăn cơm trưa, cả ngày nay chưa ăn uống gì cả. Chạy thẳng về ký túc xá tắm rửa, rửa sạch những chỗ bị ác quỷ chạm vào trên cơ thể.
Ác quỷ yêu thật con mẹ nó “thắm thiết”, lúc này tổng cộng mất mười lăm phút, yêu của người khác là kính dâng là trả giá, còn yêu của hắn là một tên điên chỉ muốn sung sướиɠ.
Giang Lạc tắm rửa xong thì cũng đã sắp đến giờ lên lớp, cậu ra khỏi ký túc xá, thấy được hành lang đầy thùng giấy được đặt cập vào tường.
Cậu đi ngang qua đống rương, nhanh chóng vào lớp trước khi tiếng chuông vang lên.
Lục Hữu Nhất ngạc nhiên nói: “Bọn tôi còn tưởng rằng hôm nay cậu không tới.”
Giang Lạc: “Sao lại nói như thế?”
“Bọn tôi nghe nói Phùng Lệ nhận cậu làm đồ đệ.” Lục Hữu Nhất thành thật trả lời: “Tôi nghĩ là cuộc thi sắp đến rồi, cậu sẽ bị Phùng Lệ nhốt trong phủ Thiên sư để học hành chứ.”
Giang Lạc cười cười: “Phủ Thiên sư thì phải về, mà học thì cũng phải đi.”
Sau khi vào lớp, thầy giáo bất ngờ dẫn một bạn học mới đến.
“Từ hôm nay trở đi, bạn học Kỳ Dã sẽ chuyển đến trường chúng ta.” Bỗng dưng thu hoạch được thêm một thiên tài, thầy giáo vui đến độ không thể giấu nổi, giọng như chuông vang: “Lại đây, mọi người thể hiện sự hoan nghênh với bạn học Kỳ Dã nào!”
Tám người ngồi phía dưới sửng sốt một lát, rồi đồng loạt vỗ tay.
Kỳ Dã đứng bên cạnh thầy giáo, thân hình cao gầy, ngũ quan kiêu ngạo, vẻ mặt không hề kiên nhẫn.
Cậu ta đảo mắt nhìn học sinh trong lớp một vòng, sau khi nhìn thấy Giang Lạc thì trong mắt dâng lên ý chí chiến đấu.
Giang Lạc hiểu ra ngay, mấy cái thùng giấy ở trong hành lang đều là đồ của Kỳ Dã, cậu ta dọn đến ký túc xá.
Nhà họ Kỳ của Kỳ Dã cũng là một trong sáu môn phái lớn, bọn họ học nhiều mà tạp, cái gì cũng phải biết một ít, theo lý thuyết thì làm thế có vẻ chỉ biết nhiều chứ không tinh thông, nhưng bắt đầu từ ba đời trước của nhà họ Kỳ, mỗi đời sau đều có được thiên phú vô cùng tốt.
Thiên phú giúp họ chẳng những học được nhiều mà còn tinh thông. Nhờ vào sự vững chắc của đời sau mà nhà họ Kỳ có thể chen chân vào được trong sáu môn phái lớn, còn chưa bao giờ rớt ra ngoài.
Kỳ Dã hiện tại là một trong những lớp trẻ được xem trọng nhất.
Sau khi Kỳ Dã giới thiệu bản thân xong thì tự giác đến ngồi cạnh Giang Lạc.
Cả lớp huyền học cộng thêm Kỳ Dã nữa là chỉ có chín người, ba người một hàng, tổng cộng ba hàng. Hiện giờ Giang Lạc đang ngồi ghế giữa hàng thứ ba, một bên là Samuel, một bên là Kỳ Dã.
Samuel nói sao thì cũng được tính là người quen. Nhưng Kỳ Dã... Giang Lạc cảm thấy cậu ta chuyển trường không phải vì mục đích đi học.
Kỳ Dã ngồi xuống, cũng xem như học hành rất là nghiêm túc. Đến lúc tan học, cậu ta khí thế thế to lớn đứng lên đi đến gần Giang Lạc, nói một câu quyết tâm quen thuộc: “Trận tiếp theo, tôi nhất định sẽ hạng nhất.”