Chương 47

Trong phòng bao không có người nên không bật đèn, bàn ghế chìm trong bóng tối, một làn sương đen bao phủ từ đầu đến chân Giang Lạc, không để lọt một sợi tóc, một ngón tay nào.

Giang Lạc bị sương đen đè dính lên vách tường trong phòng bao.

Hai tay cậu bị sương đen trói lại, kéo lêи đỉиɦ đầu, mũi chân vừa chạm đất. Giang Lạc ngẩng đầu nhìn đôi tay, giãy mạnh để thoát khỏi sự trói buộc vô hình.

Mu bàn tay cậu nổi đầy gân xanh vì giãy dụa, đặt trên nền sương đen làm tăng thêm vài phần xinh đẹp gợi cảm.

Sương đen dần ngưng tụ thành hình người, bàn tay thon dài, tái nhợt và xanh xao vươn ra khỏi sương đen, nhẹ nhàng đặt trên đầu ngón tay của Giang Lạc.

Bàn tay quỷ đang sợ lướt dọc theo đầu ngón tay xuống dưới, phớt nhẹ qua gân xanh trên mu bàn tay, trêu chọc đôi môi Giang Lạc, cuối cùng là nắm cằm Giang Lạc.

Giang Lạc đau đớn bật kêu ra tiếng, nhấc chân đá về phía trước.

Chân lại bị ác quỷ cản lại.

Đôi chân đang co lên bị một cụm sương đen khác quấn lại, một bàn tay quỷ khác lại nhẹ nhàng đặt lên cẳng chân, lướt dọc theo đường cong lên đến đùi.

Như có như không, tựa như chuồn chuồn lướt nước, thế nhưng bàn tay quỷ lành lạnh lại như một thi thể đã bị đóng băng không biết bao nhiêu năm, nhẹ lướt qua cũng sẽ khiến người ta sởn gai óc.

Chuyện lớn không ổn rồi.

Cảm giác nguy cơ của Giang Lạc báo động inh ỏi.

Mỗi hành động cử chỉ của ác quỷ đều vô cùng kỳ dị, vừa vô lý lại vừa quái đản, vừa hay ứng với quẻ Vô Vọng. Giang Lạc cắn chặt hàm răng, cảm giác nguy cơ càng lúc càng dâng cao, cậu cố gắng quay đầu đi tránh né bàn tay đang chạm vào môi, nhưng lại bị ác quỷ hung hãn bắt về ngay lập tức.

Giang Lạc nhỏ giọng mắng một câu: “Trì Vưu, anh định làm gì!”

Cảnh tượng thế này, cho dù vắt hết óc Giang Lạc cũng không thể tưởng tượng nổi!

Chàng trai tóc đen vừa giận dữ vừa kinh ngạc, rất hiếm khi thấy được vẻ mặt này của cậu, trong làn sương đen truyền đến tiếng cười.

Giây sau, ác quỷ để lộ toàn bộ cơ thể trong làn sương đen.

Giày da đạp lên tường, ngay giữa đôi chân cong của Giang Lạc. Sương đen kéo hai chân của Giang Lạc tiêu tán, trở thành bàn tay của ác quỷ đang nắm lấy đùi Giang Lạc.

Tư thế này vô cùng kỳ cục, vẻ mặt Giang Lạc ngày càng kỳ lạ, sau đó cậu giãy chân, cố sức khép lại.

Gương mặt của Trì Vưu xuất hiện trước mặt cậu, vẻ ngoài của ác quỷ vẫn cứ hoàn mỹ không tỳ vết như thế, mũi cao thẳng, trán đầy đặn, lông mày dài đến tóc mai. Nhưng lần này trên mặt ác quỷ còn có thêm vết roi Giang Lạc để lại.

Vết roi đỏ lựng to đùng nằm bên trái gương mặt tà ác của Trì Vưu, mọi cảm giác tà ác, điên cuồng, lạnh lẽo bị ác quỷ giấu sâu trong xương tủy đều hiện hết lên vết roi này.

Không ổn.

Vô cùng không ổn.

Chuông cảnh giác của Giang Lạc lại vang lên.

Cậu dồn hết sự chú ý lên ác quỷ, nói thật, Giang Lạc thà là đánh nhau gϊếŧ nhau với Trì Vưu, chứ chưa từng tưởng tượng mình sẽ... giằng co với Trì Vưu trong tư thế lạ lùng thế này.

Kỳ lạ, quá là kỳ lạ.

Ác quỷ hơi khom lưng, áp sát Giang Lạc đang không ngừng né tránh: “Xem này, ai đây.”

Mặt hắn đảo qua sườn tai của Giang Lạc, mang đến cảm giác nhồn nhột, nhẹ giọng ghé sát tai Giang Lạc: “Đây không phải là bạn học Giang yêu tôi đến chết đi sống lại sao?”

Ác quỷ không có hơi thở, không có sinh khí nhưng Giang Lạc lại cảm nhận được một luồng khí lạnh như băng, cùng với câu nói không thể gọi là thân thiện được.

Mẹ nó.

Trong lòng Giang Lạc không ngừng nguyền rủa ác quỷ nhỏ mọn hẹp hòi, thế nhưng cảm giác kỳ dị hoang đường này còn chưa rút đi, khiến cậu không hiểu sao bỗng nhiên hơi hoảng hốt. Cậu muốn đánh thức vòng âm dương nhưng cổ tay lại bị sương đen trói chặt, căn bản không thể lay động vòng âm dương nổi.

Bàn tay trên cằm miết đôi môi dưới đỏ mọng của Giang Lạc, chàng trai tóc đen căng chặt người, kiên cường trốn tránh đôi tay ác quỷ, đến lúc ác quỷ sờ soạng đến môi, cuối cùng Giang Lạc cũng không nhịn được cắn lên, quát lớn: “Cút!”

Cắn một cái mà lại có thể khiến sương đen tản đi.

Trì Vưu nâng cằm Giang Lạc lên, nhìn chàng trai tóc đen từ trên cao xuống.

Cảm giác kỳ lạ trong lòng hắn dâng lên cuồn cuộn, vừa như lửa thiêu, lại vừa như biển sâu. Hắn không rõ nó là gì, nhưng chắc chắn là tác dụng của bùa hòa hợp và hoa tình nhân.

Bùa hòa hợp không có ngày sinh tháng đẻ nên không thể chỉ định người nào được, lại bị Trì Vưu hòa tan trong nước nên tất nhiên ai uống thì sẽ tác dụng lên người đó, thế nhưng Trì Vưu định bỏ cho Giang Lạc uống, ai ngờ bản thân lại tự nuốt xuống.

Nhưng tình cảnh trước mặt hình như cũng không có gì bất ổn cả.

Vẻ mặt kích động này của Giang Lạc, hắn chưa từng được thấy.

Vẻ mặt kinh ngạc, động tác né tránh, còn có sự tức giận mắng không ngừng miệng.

Chỉ cần có thể khiến Giang Lạc khó chịu thì hắn sẽ cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Trì Vưu cúi đầu, áp sát vành tai Giang Lạc: “Bạn học Giang, thầy giáo sẽ dạy cậu một câu.”

Giọng lè nhè: “Lời đã nói ra khỏi miệng thì phải nói được làm được.”

Sườn mặt bên trái đến gần cổ, cổ là nơi khó chịu nhất khi bị người khác chạm vào, Giang Lạc né sang một bên, cậu có cảm giác như mình đang đứng trước miệng thú dữ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị cắn đứt cổ họng.

Sao Trì Vưu lại trở nên quái dị thế này.

Cậu định đẩy ác quỷ ra nhưng hai tay không thể nào nhúc nhích được, hai chân bị nắm chặt, sắc mặt Giang Lạc đổi tới đổi lui rồi cuối cùng bình tĩnh lại.

“Tôi nói nhiều việc như thế, sao thầy Trì chỉ nhớ được mỗi một chuyện vậy?” Đôi môi bị sờ đến sưng lên của Giang Lạc khẽ nhếch, khıêυ khí©h: “Chắc anh không muốn thành người yêu thầm tôi thật đâu nhỉ?”

Miệng dời sự chú ý của ác quỷ, còn tay Giang Lạc lại cố sức lắc vòng âm dương.

Sương đen khóa tay cậu rất chặt, phải mất sức rất nhiều Giang Lạc mới có thể lay động chiếc vòng được một nửa.

“Hay là...” Giang Lạc liếc nhìn ác quỷ, nở nụ cười cường điệu: “Anh thật sự muốn bị tôi ‘ngủ’ à?”

Ác quỷ không thèm nhúc nhích, tay nâng đùi Giang Lạc dần dần buông lỏng.

Giang Lạc hung hăng đạp một cái nhưng ác quỷ không hề suy suyển, chỉ thở hổn hển.

Hắn ngửa đầu bình ổn nhịp thở, lần đầu nếm trải hậu quả sau khi ngã xe là thế nào.

Nhưng nếu như bị bắt phải lặp lại, Giang Lạc sẽ không thể nói ra những câu như thế được nữa.

Đôi giày da cản hai chân cậu đã biến mất, mỗi hành động của ác quỷ đều khiến mày Giang Lạc giật mấy cái.

Tình trạng của Trì Vưu không ổn.

Sao lại không ổn?

Giang Lạc suy nghĩ tất cả nguyên nhân, dần chuyển đến ly trà kia.

Dường như sau khi uống cạn ly trà kia thì ánh mắt Trì Vưu nhìn cậu mới trở nên kỳ lạ.

Giọt mồ hôi trên mặt cậu lăn dài xuống, bị mái tóc đen hút đi. Giang Lạc không buông tha cơ hội mà đạp ác quỷ mấy cái, có một cái đạp còn trúng tay ác quỷ, in hằn nửa dấu chân trên tay áo. Ác quỷ nhướng mày, nắm mắt cá chân Giang Lạc lại. Cổ chân gầy yếu bị ác quỷ nhẹ nhàng vuốt ve, ác quỷ từ tốn khích lệ: “Cái chân này đá không tồi.”

Giang Lạc hít sâu một hơi, vẫn không thể nhịn nổi: “ĐM!”

Trong ly trà kia rốt cuộc là thứ gì? Mà có thể biến Trì Vưu thành dáng vẻ thế này?

Giang Lạc mạnh mẽ tỉnh táo lại, đột nhiên nhớ đến những lời Trì Vưu từng nói trong nhà Bạch Thu.

... “Hòa tan nó trong nước, sẽ có được công dụng bất ngờ.”

Là tro của bùa hòa hợp?

Trong nháy mắt Giang Lạc đã hiểu ra.

Chắc hẳn Trì Vưu định hòa tan tro bùa hòa hợp vào nước cho cậu uống.

Mắt Giang Lạc lạnh đi, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, giờ người uống trà không phải là Trì Vưu à?

Cậu thả lỏng mày, nhướng mắt nhìn Trì Vưu.

Mấy thứ như bùa hòa hợp, mặc dù có tác dụng với ác quỷ nhưng e là không kéo dài được bao lâu. Giang Lạc nhớ đến trạng thái lúc Bạch Thu bị trúng bùa hòa hợp, không khỏi nở một nụ cười sung sướиɠ như khi thấy người khác gặp tai họa.

Ác nhân có ác báo, muốn hại cậu lại thành ra hại mình, cảm giác trơ mắt nhìn bản thân yêu kẻ thù ra sao? Có khi trong lòng ác quỷ đang chết lặng rồi.

Giang Lạc đột nhiên dừng giãy dụa vô ích, cậu lười biếng nói: “Trì Vưu, anh làm vậy sẽ khiến tôi không vui đó.”

Mặc dù sao khi ác quỷ trúng kế thì tinh thần không mơ hồ như Bạch Thu nhưng nhìn cái dáng vẻ hắn bây giờ, chắc là cũng bị ảnh hưởng không ít.

Đây là cơ hội trả thù ác quỷ vô cùng tốt, đương nhiên Giang Lạc phải lợi dụng triệt để.

Cậu nhẹ nhàng cong môi, ánh mắt cố ý thể hiện vẻ mất kiên nhẫn và chán ghét: “Tôi rất ghét hành động này.”

Giang Lạc hơi dừng một chút, liếc qua Trì Vưu, cười như không cười, nói: “Anh cũng không muốn tôi sẽ ghét anh đâu nhỉ?”

Dựa vào trạng thái lúc bị yểm bùa của Bạch Thu, nói thế này hẳn là sẽ kí©h thí©ɧ ác quỷ “yêu” cậu rồi.

Ác quỷ bình tĩnh nhìn cậu, nghe lời buông Giang Lạc ra. Giang Lạc xoa cổ tay, đôi chân cuối cùng cũng đã chạm đất. Cậu mỉm cười, nhẹ nhàng huýt sáo.

Bùa hòa hợp, đúng là một món đồ tốt.

Giang Lạc đi đến ngồi xuống chỗ bàn tròn thủy tinh, rút điếu thuốc ra, híp mắt cân nhắc nên đào bẫy cho Trì Vưu kiểu gì.

Cậu chống hai tay ra sau, điệu bộ dù rất bận rộn nhưng vẫn ung dung thoải mái.

Thời hạn ác quỷ bị áp chế không biết rõ, cho nên cậu phải nhanh chóng chớp thời cơ đùa giỡn hắn, rồi chạy trốn nhanh nhanh.

Cậu phun một ngụm khói, hơi nghiêng đầu, tóc đen như nhung xõa tung trên vai, nghĩ đến một ý tưởng tuyệt vời, môi khẽ cong, giọng điệu hơi nâng cao: “Quỳ.”

Giang Lạc bắt chéo chân, gương mặt diễm lệ mờ mịt trong làn khói, hầu kết gợi cảm chuyển động, cười tủm tỉm bổ sung: “Quỳ gối cạnh chân tôi đi.”

Trì Vưu không hề động đậy.

Giang Lạc ngồi tư thế dựa về trước, dùng tay chống cằm, nháy mắt với hắn: “Không muốn khiến tôi thích anh à?”

Những lời này dường như đã chạm đến thần kinh ác quỷ, ác quỷ bước về phía cậu, nhỏ giọng nỉ non: “Đây quả là một điều kiện hấp dẫn...”

Giang Lạc nghĩ thầm, Trì Vưu bệnh không nhẹ nha.

Nhưng cậu hận Trì Vưu không bị bệnh nặng hơn nữa, tốt nhất là đến mức cậu kêu hắn đi chết thì hắn sẽ đi chết thật.

Giang Lạc mong ngóng nhìn ác quỷ bước từng bước đến, nhưng không hề buông lỏng cảnh giác, cậu đã sẵn sàng mở vòng âm dương bất cứ lúc nào.

Ác quỷ đi đến bên chân cậu, hơi khom người, hình như chuẩn bị quỳ xuống. Đến cả dáng vẻ lúc quỳ của hắn vẫn rất tao nhã, không hề giống như bị làm nhục mà ngược lại khiến cậu có cảm giác như được kỵ sĩ hành lễ.

Giang Lạc dùng mũi chân đá đá vào eo Trì Vưu, lơ là nói: “Tư thế còn cao lắm, biết cầu xin người khác, muốn theo đuổi người khác là phải làm sao không?”

“Phải hèn mọn, phải đáng thương, phải nhếch nhác.” Giang Lạc cúi đầu nhìn đầu gối ác quỷ sắp chạm đất, giọng điệu từ tốn: “Muốn tôi vui thì biết phải làm sao chưa?”

Ác quỷ như bừng tỉnh: “Tôi hiểu rồi.”

Nhưng ngay sau đó, ác quỷ nhanh chóng đứng lên chặn Giang Lạc lại, bàn tay đè chặt hai tay Giang Lạc thay sương đen. Chen chân vào giữa hai chân Giang Lạc, đè gục Giang Lạc trên mặt bàn thủy tinh.