Nếu quẻ này là quẻ hạ hạ thì quẻ này Vô Vọng cũng không có gì lạ, nhưng ý nghĩa của quẻ này lại là: người trong quẻ sẽ vô ý gây rắc rối cho chủ quẻ, thế nhưng rắc rối đó là loại rắc rối sẽ đến một cách vô cùng bất ngờ.
Giang Lạc không thể tin nổi mình lại bói được một quẻ xúi quẩy thế này, cậu không tin mình xui xẻo, vì thế lại lay động vòng âm dương, dùng “nhị động, đoán cát hung”.
Nếu có thể, Giang Lạc cũng không muốn quá ỷ lại vào vòng âm dương, nhưng lần này là ngoại lệ. Mật chú kim văn chi chít nhanh chóng hợp lại thành hai chữ: đại hung.
Giang Lạc: “......”
Đôi khi người ta bắt buộc phải thừa nhận.
Giang Lạc tự an ủi bản thân, ít nhất cậu có thể xác định được Kiều sư huynh không phải là Kiều sư huynh.
Nếu không thì sao Kiều sư huynh lại mang đến rắc rối cho cậu chứ?
Hẳn là Kiều sư huynh đã bị Trì Vưu điều khiển. Không biết là Trì Vưu thật sự tám năm trước đã vào phủ Thiên sư hay là đã nhân cơ hội tháo chạy khỏi tay Phùng Lệ thì bám vào người Kiều sư huynh.
Bên ngoài truyền đến giọng nói gấp gáp của Bạch Thu: “Sư phụ, tôi tìm được giấy vàng bạc rồi!”
Giang Lạc điều chỉnh lại vẻ mặt, thong dong tự nhiên bước ra ngoài.
Lần trước cậu vạch trần con rối của Trì Vưu là do vừa bị hắn dùng nhện mặt người bỡn cợt mình. Nhưng lần này, cậu quyết định tương kế tựu kế, lặng lẽ đứng trong tối nhìn xem rốt cuộc Trì Vưu muốn làm gì.
Trong nhà Bạch Thu không có chậu than nên Bạch Thu lấy một cái chậu không còn dùng nữa ra. Kiều sư huynh thả giấy vàng bạc vào, châm lửa rồi ném cả bùa hòa hợp vào.
Bạch Thu gắt gao nhìn chằm chằm lá bùa hòa hợp, đến khi nó bị đốt trụi thành tro thì tảng đá lớn trong lòng cô mới rơi xuống, cơ thể hoàn toàn thả lỏng.
Cô thử nhìn lại ảnh chụp của mình và người đại diện, cuối cùng trong lòng cũng không còn tình yêu với gã nữa rồi, mà ngược lại là sự ghê tởm và hận thù tràn ngập trong đầu, khiến gương mặt cô trở nên méo mó.
“Hà Mông...” Bạch Thu kiềm nén bụm máu và nước mắt mà gọi tên người đại diện.
Kiều sư huynh dùng mu bàn tay quét tro bụi của giấy vàng bạc trong chậu sứ trắng sang hai bên, vẽ một vòng tròn trong đống tro của bùa hòa hợp, tro bụi của bùa hòa hợp và giấy vàng bạc tự động hòa lẫn vào nhau, được Kiều sư huynh gom lại vào trong một tờ giấy trắng.
Kiều sư huynh chậm rãi nói: “Đây là tro của bùa hòa hợp, cho người bỏ bùa uống ngược lại thì sẽ nhận được hiệu quả bất ngờ.”
Bạch Thu căm hận nhìn chằm chằm đống tro, Giang Lạc thậm chí có thể nghe thấy tiếng nghiến răng của cô, vài phút sau, Bạch Thu cũng đã bình tĩnh lại: “Cảm ơn sư phụ, tôi không cần đống tro này nữa.”
Cô thu hồi ánh mắt chán ghét khi nhìn đồng tro lại, mắt hiện lên sự tàn nhẫn: “Tôi sẽ dùng cách của mình khiến cho gã cảm nhận được hậu quả của chuyện này!”
Nhưng cô nhanh chóng thu hồi sự tàn nhẫn của mình lại, vô cùng biết ơn nói lời cảm tạ với hai người Giang Lạc, kêu bọn họ cho mình số tài khoản để chuyển tiền.
Kiều sư huynh mỉm cười, nói: “Việc nhỏ thôi mà, cô Bạch đừng khách sáo.”
Giang Lạc cũng cười nói: “Không sao hết, Kiều sư huynh không cần thì cứ chuyển phần của tôi là được.”
Bạch Thu nín khóc mỉm cười, phóng khoáng gật đầu đồng ý, rồi cẩn thận nhìn bọn họ: “Sau này hai người có việc gì cần giúp đỡ thì cứ tìm tôi, tôi nhất định sẽ cố hết sức giúp hai người.”
Nói xong, cô không nhịn được mà nhìn Giang Lạc nhiều thêm: “Vị sư phụ này, anh có định vào giới giải trí không?”
Bạch Thu hỏi câu này ra, càng nhìn càng thấy Giang Lạc mà vào giới giải trí thì chắc chắn là người tài, khuyên không dứt miệng: “Sư phụ à, gương mặt này của anh mà đứng dưới ánh đèn sân khấu thì chỉ cần làm bình hoa là sẽ có người sẵn lòng vung tiền cho anh. Nhưng mà anh cũng không phải là bình hoa, giờ thân phận người trong giới huyền học cũng nổi tiếng lắm, anh có muốn ký với phòng làm việc của tôi không? Sắp tới có một show sống còn bắt đầu ghi hình và phát sóng đấy, tôi có thể tranh một chỗ cho anh.”
Giang Lạc bình tĩnh nói: “Không cần, cảm ơn.”
Bạch Thu tiếc nuối tiễn bọn họ ra cửa.
Đã sắp đến giữa trưa, Kiều sư huynh mời Giang Lạc đi ăn cơm, hai người cùng nhau đến nhà hàng, chọn một phòng bao ít người quấy rầy.
Giang Lạc đi rửa tay trước khi vào bữa, trong phòng bao chỉ còn một mình Kiều sư huynh.
Kiều sư huynh từ tốn rót cho mình một ly trà.
Hắn lấy tờ giấy trắng được cất cẩn thận trong túi ra, tao nhã mở tờ giấy ra, để lộ đống tro màu xám của bùa hòa hợp bên trong.
Kiều sư huynh lấy một chiếc đũa, nhẹ nhàng gõ vào vách tường, sau một tiếng giòn vang, Kiều sư huynh trút một phần ba gói trong vào trong ly trà.
Hắn chia tro làm ba lần lượt đổ vào ly trà, trong lúc đó thì gõ vách tường ba lần, cuối cùng, Kiều sư huynh lại lấy một đóa hoa đỏ tươi như biển sao ra.
Chính là bó hoa lấy trên bàn trà nhà Bạch Thu.
Kiều sư huynh nhếch môi cười thong dong, hắn nghiền hoa hồng thành bột phấn, cũng đổ vào trong ly trà.
Dùng đũa khuấy đều, tro phấn trong chén từ từ bị hòa tan trong nước, không sót lại gì.
Kiều sư huynh hạ mi nhìn ly nước trầm tư, thong thả ung dung đặt ly nước vào chỗ ngồi của Giang Lạc.
Người khác mua bùa hòa hợp đều cần phải dùng đến ngày sinh tháng đẻ, cho dù là hắn có bỏ cho Giang Lạc thì công dụng cũng không kéo dài quá một ngày.
Nhưng nếu thêm hoa tình nhân vào thì công dụng sẽ được tăng cường gấp bội, tuy chưa đến mức sẽ chết nhưng khiến cuộc sống đau khổ không bằng chết.
Nếu Giang Lạc đã nói thương yêu hắn như thế, biểu hiện nặng tình đến vậy, thì hắn cũng không thể phụ tấm lòng này được.
Nếu đã nói như thế thì khiến nó trở thành sự thật thôi.
Về phần hình phạt nhỏ lẫn trong đó.
Ai bảo cậu luôn không chịu nghe lời của thầy giáo.
Kiều sư huynh thở dài.
Nhưng khóe miệng của ác quỷ đã giương cao hết cỡ, không hề che giấu ác ý.
Nửa phút sau, Giang Lạc đã trở lại.
Cậu cầm theo về một điếu thuốc lá điện tử màu bạc, tùy ý giơ thuốc lá điện tử lên, nói: “Vị bạc hà đó, nếu Kiều sư huynh bận tâm thì để tôi ra ngoài hút.”
Kiều sư huynh cười lắc đầu: “Mau ngồi xuống đi, đồ ăn sắp dọn lên rồi.”
Giang Lạc tùy tiện ngồi vào chỗ bên trái hắn, dựa lưng ra sau, tư thế buông thả hút thuốc.
Cậu mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo cao cổ, lúc vừa vào phòng bao đã cởi nó ra vắt lên lưng ghế, đầu tóc đen xõa tung trong lúc cởϊ áσ khoác cậu cũng không thèm để ý, chỉ tựa đầu ra sau hút một ngụm thuốc, cúi người tận hưởng mùi vị của khói thuốc.
Trên mu bàn tay là cây thuốc lá điện tử màu bạc ánh đỏ phần đầu, như đóa hoa xinh đẹp bừng bừng sức sống nở rộ trong bùn.
Ánh mắt Kiều sư huynh dời từ điểm đỏ trên mu bàn tay sang môi cậu, đợi sau khi Giang Lạc phun ra một làn khói thì hắn nói: “Sư đệ, hút thuốc xong thì nhớ uống một ngụm trà rồi hãy dùng bữa.”
Dây thần kinh luôn trong trạng thái căng thẳng của Giang Lạc nhanh nhạy bắt được chữ “trà”.
Cậu vờ như không có gì mà gật nhẹ đầu, cúi đầu nhìn lướt qua ly nước.
Ly đã được đổ đầy nước, trà đại mạch ánh vàng trong suốt, trong ly sạch sẽ không tạp chất, dường như chỉ là một ly trà bình thường.
Nhưng cậu nhớ lại quẻ bói ở nhà Bạch Thu lúc sáng.
Quẻ Vô Vọng.
Rắc rối đến một cách bất ngờ.
Ấn đường Giang Lạc nhảy dựng, nói là cậu nghi thần nghi quỷ cũng được, cẩn thận quá mức cũng được, tóm lại cậu không định uống ly trà này.
Nhưng lúc này cậu lại không định trở mặt với con rối của Trì Vưu.
Giang Lạc mím môi, đảo mắt nhìn sang chén trà của Kiều sư huynh, mắt chợt lóe sáng, có ý tưởng.
Cậu từ từ buông thuốc lá điện tử xuống, bưng ly lên, miệng ly vừa chạm môi thì Giang Lạc đã nhíu mày đặt xuống bàn, tóm sợi tóc lòa xòa sắp chạm vào nước lại, mất kiên nhẫn buộc lên lại: “Kiều sư huynh, anh thấy tóc của tôi đã buộc gọn chưa?”
Kiều sư huynh nhìn mái tóc tán loạn của cậu: “Chưa.”
Giang Lạc lại đơn giản tháo dây chun ra, chống cằm lên cánh tay, ngước mắt lên nhìn Kiều sư huynh: “Vậy nhờ Kiều sư huynh buộc lại giúp tôi đi.”
Cậu như một con mèo lớn đang chờ được vuốt lông, gương mặt đẹp sắc sảo, đôi môi hồng nhuận bị dính vài sợi tóc bạc, phun nhả làn khói mùi bạc hà, bất luận là ai cũng khó lòng từ chối yêu cầu này.
Kiều sư huynh bình tĩnh nhìn cậu vài giây rồi cười nói: “Được.”
Giang Lạc chủ động đến bên cạnh Kiều sư huynh, tóc đen như tơ lập tức phủ kín tầm nhìn của Kiều sư huynh. Hắn không chút hoang mang chỉnh lại mái tóc cho Giang Lạc, ngón tay lạnh như băng lướt qua từng sợi tóc, trượt qua da đầu mềm mại của cậu vài lần.
Giang Lạc đứng thẳng dậy, hoàn toàn che khuất tầm mắt của Kiều sư huynh.
Sau khi từng lọn tóc được gom lại, Kiều sư huynh mới buộc gọn, mái tóc dài buông xõa sau vai càng làm Giang Lạc tăng thêm vài phần dịu dàng.
Giang Lạc thẳng thắn đứng dậy, ý cười biến mất: “Cảm ơn nha, Kiều sư huynh.”
Cậu quay lại chỗ ngồi của mình, gọn gàng lưu loát cầm lấy ly trà giả vờ uống một ngụm. Trong lúc uống, nương theo sự che khuất của ly trà, Giang Lạc cong mắt một cái rồi lại thu hồi về.
Cậu đã đổi ly trà của mình với Trì Vưu.
Không có vấn đề gì thì tốt, nếu có thì cũng là Trì Vưu hại người thành ra hại mình.
Nhìn thấy cậu uống trà xong, Kiều sư huynh cũng cười bưng ly lên uống. Hai người đều làm bộ làm tịch, ngoài mặt thì rất hòa hợp. Đợi đồ ăn được mang lên, Giang Lạc vừa ăn hai đũa thì phát hiện hành động của Kiều sư huynh bên cạnh càng lúc càng chậm chạp.
Giang Lạc kỳ quái nhìn sang.
Kiều sư huynh nhìn thẳng tắp vào mắt cậu.
Ánh mắt này mang theo hàm ý quá mức dính dớp, như một cây dao rọc xương khoét da khiến người ta ớn lạnh, toàn thân Giang Lạc nổi da gà. Cậu theo phản xạ cảm thấy không ổn, hầu như không hề do dự đã đứng lên rồi xin lỗi: “Ngại quá, Kiều sư huynh, tôi lại muốn đi vệ sinh.”
Kiều sư huynh tốt tính cười cười, thoạt nhìn không có gì khác thường: “Đi đi.”
Giang Lạc lập tức bước ra khỏi cửa.
Đương nhiên cậu không đi toilet mà ra thẳng cửa nhà hàng, định bắt xe về thẳng trường học.
Bản năng báo động cho cậu biết, nếu cậu còn không đi thì rắc rối bất ngờ đó sẽ tìm đến cậu.
Đầu Giang Lạc đau như búa bổ, khi cậu đi ngang một căn phòng bao không người thì bên trong đột nhiên xuất hiện một làn sương đen, trong chớp mắt đã vây lấy cậu rồi kéo cậu vào bên trong.
Bang...
Cửa phòng bị đóng sầm lại.
Nhân viên phục vụ đang bê thức ăn lên nghe tiếng chạy đến xem nhưng không thấy gì cả, đành bối rối rời đi.
Hành lang lại lần nữa chìm vào yên tĩnh.
......