Chương 44

Đệ tử trẻ nhẹ an ủi Giang Lạc vài câu, Giang Lạc kiềm chế sự phiền muộn, cố gắng kiên cường nở nụ cười với tên đệ tử: “Tôi không sao đâu.”

Gương mặt cố nén bi thương vừa yếu ớt lại vừa xinh đẹp, tên đệ tử híp mắt nhìn cậu, rút khăn tay ra đưa cho Giang Lạc, dịu giọng nói: “Người chết không thể sống lại.”

Phùng Lệ đúng lúc gọi: “Giang Lạc.”

Giang Lạc nhận khăn tay của tên đệ tử đưa cho, lau mấy giọt nước mắt vốn không tồn tại: “Cảm ơn sư huynh, sư huynh là...?”

Tên đệ tử nói: “Gọi tôi là Kiều sư huynh được rồi.”

Giang Lạc cảm ơn Kiều sư huynh xong thì đi đến trước mặt Phùng Lệ: “Phùng tiên sinh.”

Phùng Lệ thấy vẻ mặt cậu vẫn đậm nỗi bi thương thì nhíu mày lại, nói thẳng: “Cậu có nguyện ý bái tôi làm thầy hay không?”

Bái Phùng Lệ làm thầy?

Giang Lạc đương nhiên nguyện ý!

Nếu nhân vật chính công trong nguyên tác trở thành sư phụ của cậu thì chắc chắn là tấm bài bảo mệnh tốt nhất rồi. Giang Lạc cũng đã biết vì sao Trần Bì lại dẫn mình đến phủ Thiên sư rồi, nhưng cậu không đáp ứng ngay: “Phùng tiên sinh, tôi đã có sư phụ rồi.”

Trần Bì vội nói: “Không sao hết, không cần để ý đến sư phụ, con đã lớn như vậy rồi mà sư phụ vẫn chưa dạy con được gì, quả thật cũng chưa làm tròn trách nhiệm. Thiên sư vốn cũng là sư thúc của con, con được thiên sư dạy bảo thì sư phụ cũng yên lòng, thầy rất vui mừng cho con.”

Phùng Lệ im lặng chờ Trần Bì nói hết.

Vẻ mặt Giang Lạc vô cùng khó xử, Trần Bì sợ cậu không chịu, lại nhỏ giọng khuyên bảo vài câu. Phùng Lệ chưa bao giờ chủ động nhận đồ đệ cả, người khác muốn còn không được nữa là, ông cũng không rõ cảm giác trong lòng là gì, tóm lại là ngoài bất ngờ còn thêm vài phần mới lạ.

Một lát sau, cuối cùng Giang Lạc cũng chịu gật đầu: “Được, con bái Phùng tiên sinh làm thầy.”

Quy trình bái sư nói phức tạp thì phức tạp, nhưng bảo là đơn giản thì cũng rất đơn giản. Thiên sư nhận đồ đệ cũng không khác gì người bình thường nhận đồ đệ, Giang Lạc làm theo từng bước dưới sự chỉ dẫn rồi cuối cùng là kính trà cho Phùng Lệ.

Phùng Lệ nhấp một ngụm, quan hệ thầy trò đến đây coi như đã được xác định.

Đợi đến khi người giúp việc rời khỏi, Phùng Lệ mới dẫn Giang Lạc đến phòng sách: “Địa điểm tổ chức vòng thi thứ ba hẳn là cậu đã biết.”

Giang Lạc gật đầu: “Chỉ nói là ở Tương Tây.”

Phùng Lệ ngồi xuồng rồi nói: “Hôm qua tôi gieo một quẻ cho cậu, quẻ đại hung.”

Nụ cười của Giang Lạc cứng đờ.

Phùng Lệ thì vẫn thản nhiên, dường như chỉ là thuận miệng nói một chuyện bình thường không hề khiến người khác khϊếp sợ: “Vòng thi thứ ba, cậu sẽ rất nguy hiểm. Mấy hôm nay trừ đến trường thì cậu đều phải ở lại nhà họ Phùng, chuyên tâm tăng cường năng lực.”

Giang Lạc nhanh nhẹn gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Phùng Lệ nói: “Trong vòng mười ngày cậu phải đọc hết giá sách bên trái này.”

Giang Lạc quay đầu nhìn sang giá sách bên trái, thấy một hàng sách dài đằng đẳng, từ “Sơn Hải Kinh” đến “Kinh Dịch”, tiếp đến là “Thanh Ô Kinh(Sách nhập môn phong thủy).” rồi đến “Táng Thư (Sách xem về cách mai táng)”, còn có cả mấy bản “Phong tục tập quán các dân tộc” dày cộp nữa, một quyển sách ít nhất cũng phải nặng mấy ký.

“......” Giang Lạc: “Xem hết trong vòng mười ngày?”

Phùng Lệ mặt không đổi sắc, gật đầu: “Bắt đầu đọc từ bây giờ đi.”

Anh nói xong thì rời khỏi phòng sách.

Giang Lạc có chứng cứ để nghi ngờ Phùng Lệ đang trả thù cậu chuyện bái sư lúc nãy, nhưng Phùng Lệ đã nói thế thì cậu không thể không làm, thế nên cậu ôm hai quyển sách chưa từng đọc trên giá xuống, ngồi bệt xuống thảm trải sàn bắt đầu đọc.

Cũng may là có mấy cuốn cậu đã từng đọc rồi, tổng thể mà nói thì tuy rằng áp lực to lớn nhưng vẫn có thể hoàn thành được.

Sau khi Giang Lạc đọc xong hết một quyển sách thì trời cũng đã tối sầm. Đệ tử nhà họ Phùng đã chuẩn bị phòng cho cậu xong xuôi, Giang Lạc cũng không khách sáo mà ngủ lại phủ Thiên sư một đêm.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng tỏ Giang Lạc đã bị tiếng đập cửa gọi dậy. Cậu xuống giường mở cửa: “Ai đó?”

Bên ngoài là Kiều sư huynh đã từng gặp, Kiều sư huynh mặc bộ đạo bào rộng thùng thình: “Sư đệ, phải đi thần luyện(*)rồi.”

(*)Chữ thần (晨) này có nghĩa là sớm bình minh, mới tinh mơ. Thần luyện = tu luyện buổi sớm.

Giang Lạc: “......”

Phủ Thiên sư lắm quy tắc quá vậy.

Cậu bất đắc dĩ quay về thay quần áo, kéo cổ áo lên cao, đi theo Kiều sư huynh đến nơi thần luyện.

Kiều sư huynh thoạt nhìn gầy yếu nhưng chạy một đoạn xa như vậy vẫn không thở gấp, thể lực Giang Lạc mấy ngày huấn luyện đã dần ổn lại. Trong lúc chạy bộ nhàm chán, Kiều sư huynh lại tò mò hỏi: “Sư đệ, sao cậu lại thích một thứ tai họa như thế?”

Giang Lạc đã xem Kiều sư huynh như Diệp Tầm, đều là những con người thích nhiều chuyện như nhau, cậu thành thạo nói: “Nói ra thì dài lắm.”

Kiều sư huynh nói: “Chúng ta phải chạy mười vòng lận, từ từ nói.”

Một vòng chạy mất năm phút, Giang Lạc kể chuyện của mình và Trì Vưu cho hắn nghe, Kiều sư huynh nghe được chuyện tình cảm, cuối truyện mắt còn hơi lấp lóe, dường như cảm động vì câu chuyện tình yêu của bọn họ, chân thành nói: “Thật đáng tiếc cho hai người.”

Giang Lạc thở dài.

Vòng chạy cuối, hai người từ chạy chậm đổi thành thong dong đi bộ, Kiều sư huynh như nghe kể chuyện chưa đã ghiền nên vô cùng hào hứng chỉ hồ nhân tạo bọn họ vừa đi ngang qua: “Hai người có từng ước hẹn cạnh hồ chưa?”

Giang Lạc tùy ý gật đầu: “Ven hồ vào buổi tối có rất nhiều cặp tình nhân trẻ, lúc anh ấy dẫn tôi đến sẽ chọn một nơi bí mật ít người lui tới.”

“Là thế à...” Nụ cười của Kiều sư huynh càng thêm sâu: “Lãng mạn ghê. Buổi đêm ven hồ, chắc hẳn ánh trăng đẹp lắm nhỉ?”

“Ai phủ nhận được chứ?” Giang Lạc hồi tưởng lại, cười khổ: “Đó là hình ảnh đẹp nhất trong ký ức của tôi.”

Kiều sư huynh ấm áp nói: “Có thể tưởng tượng ra được.”

Đoạn đường tiếp theo, Kiều sư huynh vẫn không hề giảm hứng thú mà hỏi rất nhiều vấn đề: “Cậu và cái tên tai họa kia đã làm chuyện gì thân mật chưa?”

Vấn đề này Văn Nhân Liên cũng đã từng hỏi. Giang Lạc co rút khóe miệng: “Những chuyện nên làm hay không nên làm thì đều đã làm rồi.”

Cả lông mày lẫn ánh mắt của cậu đều tràn ngập ý cười, xen lẫn vài phần ác ý khiến người ta say đắm: “Tuy rằng tôi không có quá nhiều ‘nhu cầu’, nhưng bạn đồng hành có nhu cầu thì thân là một người đàn ông, sao tôi có thể ngăn cản chứ? Cho dù anh ấy là quỷ thì vẫn có thể mà, đúng không?”

Một câu hai nghĩa, kín đáo làm rõ vị trí “phía trên” của mình, vừa bôi đen Trì Vưu không để lại dấu vết.

Giang Lạc vô cùng vừa lòng với câu trả lời của mình.

Kiều sư huynh đột nhiên cười ra tiếng, dưới ánh mắt đầy nghi ngờ của Giang Lạc, Kiều sư huynh cố nhịn cười lắc tay, nói: “Không có gì, không có gì. Sư đệ, cậu nhìn đằng trước kìa, hình như có người tự tiện xông vào phủ Thiên sư.”

Giang Lạc hướng mắt về phía được chỉ thì thấy, quả thật, sau bụi cây lấp ló bóng dáng ai đó đang lẩn trốn.

Cậu và Kiều sư huynh liếc nhìn nhau, thả nhẹ tiếng bước chân đến gần, phát hiện người đang trốn trong bụi cây là một cô gái trang điểm tinh xảo, gương mặt của cô gái này thường xuyên xuất hiện trên phim truyền hình, là một minh tinh tuyến một đang hot. Giang Lạc suy nghĩ một lát, nhớ ra hình như cô gái này tên là Bạch Thu.

“Nữ sĩ.” Kiều sư huynh mở miệng hỏi: “Sao cô lại xuất hiện trong phủ Thiên sư?”

Nữ minh tinh bị hoảng sợ, suýt chút nữa đã hét lên. Cũng may phản ứng của cô nhanh nhạy, kịp thời bịt kín miệng, sắc mặt trắng bệch quay đầu sang.

Sau khi xem xét kỹ lưỡng, có thể nhận ra tình trạng thật sự của cô dưới lớp trang điểm tinh xảo. Quầng mắt xanh đen, má hồng trên mặt có hơi thiếu tự nhiên, nhìn ra được là nhờ vào trang điểm mà có. Môi cô khô nứt, tròng mắt giăng kín tơ máu, cho dù trang điểm đậm cũng không thể che đi sự mệt mỏi.

Giang Lạc nhớ lại, chắc là Bạch Thu đang lo lắng về chuyện mới xảy ra cách đây không lâu. Lúc cậu lướt điện thoại thì vô tình đọc được đám truyền thông vô lương tâm đang đặt nghi vấn Bạch Thu có phải đang hút ma túy hay không.

Dường như Kiều sư huynh chẳng hề nhận ra cô gái trước mặt này là ai: “Nữ sĩ, không được cho phép không được tùy tiện xông vào phủ Thiên sư đâu.”

Bạch Thu lập tức rơi nước mắt, nức nở: “Sư phụ, cầu xin anh cho tôi gặp thiên sư đi, cầu xin các anh.”

Không biết cô dùng đồ trang điểm gì mà khóc thảm thiết như thế nhưng vẫn không bị lem, ngược lại còn thêm cảm giác nhu nhược đáng thương, khiến người ta không tự chủ được mà mềm lòng.

Vốn Giang Lạc cho rằng Kiều sư huynh sẽ mềm lòng, ai ngờ giọng điệu của hắn có vẻ đã mềm nhẹ hơn nhưng vẫn vô tình từ chối: “Muốn gặp thiên sư thì xin đứng đợi ngoài cửa.”

Bạch Thu sửng sốt, lập tức dùng ánh mắt tan nát cõi lòng nhìn Kiều sư huynh: “Sư phụ, tôi thật sự có chuyện rất gấp, cầu xin anh châm chước cho.”

Cô còn định ôm chân Kiều sư huynh khóc lóc kể lể một hồi, những không ngờ rằng người đàn ông trông có vẻ bình thường này lại cứng rắn hơn cô tưởng, cô vừa hơi nhấc tay lên thì hắn đã lùi về sau: “Ngại quá, đây là quy tắc của phủ Thiên sư chúng tôi.”

Vẻ mặt trông có vẻ rộng lượng, giọng điệu cũng rất lễ phép, nhưng không hiểu sao Bạch Thu lại cảm nhận được sự lạnh lẽo. Cô bất giác rùng mình, không khỏi dừng khóc lóc, cố gượng tinh thần, nói: “Sư phụ, tôi cũng biết thiên sư không dễ gặp, thật ra tôi cũng không nhất định phải gặp được thiên sư. Người tài giỏi trong phủ Thiên sư nhiều như vậy, tôi chỉ muốn tìm được người có thể giải quyết chuyện của tôi mà thôi. Sư phụ, anh có thể giải quyết chuyện của tôi không? Tôi có thể trả anh rất nhiều tiền! Tôi có tiền, tôi thật sự có tiền!”

Kiều sư huynh đứng từ trên cao nhìn xuống cô gái này, trong mắt không hề có một xíu độ ấm nào. Hắn đang định từ chối, nhưng lại không biết nghĩ đến cái gì mà lại đột nhiên cười lên: “Hay là chúng ta tìm một chỗ ngồi nói chuyện đi? Nếu tôi có thể giúp cô thì nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Gần đó vừa hay có một cái đình nghỉ mát, vẻ mặt cô gái mừng rỡ, Giang Lạc thấy vậy không khỏi cảm thán Kiều sư huynh thật tốt bụng: “Kiều sư huynh, anh biết cô ta gặp rắc rối gì không? Nếu chưa biết mà đã chấp nhận giúp đỡ, có phải không ổn không?”

Kiều sư huynh: “Không sao đâu, nếu vượt quá năng lực của tôi thì tôi sẽ từ chối, nghe một chút thôi mà, cũng không phí bao nhiêu thời gian.”

Giang Lạc cảm thán trong lòng: người này quá tốt bụng rồi.

Ba người bọn họ dời chỗ đến đình nghỉ mát, nữ minh tinh quan sát xung quanh theo bản năng, nhanh chóng nhận ra mình đang ở trong phủ Thiên sư, trong đây không hề có paparazzi, vẻ mặt mới dần thả lỏng.

Cô nắm chặt lấy chiếc túi trong tay, vẻ mặt như hận, lại như yêu sâu đậm: “Tôi... hình như đã yêu một người đàn ông.”

“Tôi vô cùng yêu gã. Yêu đến mức khi gã yêu cầu tôi rời bỏ sự nghiệp tôi cũng gật đầu đồng ý không hề có chút do dự nào.” Bạch Thu cúi đầu, nhìn ngón tay của mình, thì thào: “Gã thích ăn ngon, tôi đặc biệt đăng ký đi học. Gã thích loại phong cách nào tôi liền ăn mặc theo phong cách đó, gã không thích có người khác phái xuất hiện trong điện thoại của tôi, tôi liền cắt đứt liên lạc với tất cả đồng nghiệp, bạn bè giới tính nam, và cả những mối quan hệ quý giá nữa... Tôi...”

Cô đột ngột ngẩng đầu, tuyệt vọng nhìn Giang Lạc và Kiều sư huynh: “Tôi nghi ngờ mình đã bị bỏ bùa.”