Chương 43

Người trong phủ Thiên sư còn nhiều hơn những gì Giang Lạc tưởng tượng, nhìn sơ một vòng, già trẻ lớn bé, từ người làm ăn đến người có chức vị đều có đủ, Giang Lạc còn thấy được một vài gương mặt quen thuộc, là những ngôi sao chỉ có thể thấy trong TV.

Những người này đều có vẻ mặt nôn nóng hoặc là cung kính, nhiều người lui tới như vậy thế nhưng sân lớn bên trong lại không hề xuất hiện khung cảnh ồn ào, mọi người đều tự giác giữ trật tự.

Nhưng đa số những người này đều chưa có ai từng gặp được thiên sư.

Giang Lạc nhìn danh vọng của nhà họ Phùng mà líu cả lưỡi, Trần Bì dẫn cậu đi xuyên qua sân lớn đầy người đang đứng chờ, đi đến khoảnh sân gần cửa nhất. Trong phủ thiên sư này, người trẻ nhất là ở hàng đệ tử, một người đệ tử thấy bọn họ thì đi đến chắp tay nói: “Trần sư thúc, Phùng tiên sinh đang ở bên trong chờ hai người.”

Phùng Lệ?

Giang Lạc liếc nhìn Trần Bì, vị sư phụ nhặt được này muốn dẫn cậu đến gặp Phùng Lệ để làm gì?

Qua sân bước vào cửa, người bên trong nháy mắt ít hẳn đi. Bọn họ đi sâu vào trong, ngang qua một hồ sen, cạnh hồ sen có hai người đang ngồi trên bàn đá.

Trong đó có một người râu bạc dài tung bay, trông có vẻ hòa ái dễ gần, lúc này Trần Bì đi qua cung kính nói: “Sư phụ.”

Vị này chắc hẳn là lão thiên sư, Giang Lạc cũng kêu theo: “Sư tổ.”

“Ngoan.” Lão thiên sư cười hiền lành, nói với Trần Bì vài câu rồi nhìn về phía Giang Lạc: “Đây là đồ đệ vừa đạt hạng nhất ở cuộc thi kia của anh à?”

Trần Bì nói: “Đúng vậy, đứa nhỏ này tên là Giang Lạc.”

“Giang Lạc...” Lão thiên sư nghiền ngẫm hai chữ này: “Không tệ, là đứa trẻ ngoan.”

Lão thiên sư nhìn về phía ông lão đối diện: “Thằng nhóc này có thiên phú tốt lắm, so với đứa nhỏ nhà họ Trì của ông thì cũng không thua kém bao nhiêu.”

Nhà họ Trì?

Giang Lạc không đổi sắc mặt nhưng lại tập trung tinh thần.

Cậu liếc trộm ông lão, ông lão ước chừng đã bảy tám mươi tuổi, đốm đồi mồi phủ đầy trên tay và mặt, ông ta trán hẹp mày rậm, gò má nhô cao, mắt sáng ngời: “Lão thiên sư đang nói đến đứa nhỏ nào của nhà tôi?”

Lão thiên sư cười nói: “Ngoài đứa trẻ Trì Vưu kia ra thì còn có ai dám nhận câu ‘thiên phú tốt’ nữa chứ?”

“Con cháu dòng chính bọn họ đều có thiên phú hơn người thường nhiều.” Ông lão nhà họ Trì nói chuyện có hơi lạnh lùng: “Thiên phú tuy rằng tốt nhưng lại không có số hưởng, dòng chính bọn họ có ai sống qua được ba mươi đâu?”

Nói xong, ông ta lại liếc nhìn Giang Lạc: “Thằng bé này thoạt nhìn có số trường thọ đấy, lão thiên sư, đệ tử nhà ông khá đấy.”

Lão thiên sư cười ha hả, vẫy tay với Trần Bì: “Đi đi, đừng làm chậm trễ chuyện của các anh.”

Trần Bì xin lão thiên sư lui xuống rồi dẫn Giang Lạc rời khỏi hồ sen.

Bọn họ nhanh chóng đi đến nhà thờ tổ.

Giang Lạc vừa đi vào thì thấy Giang Lạc đang dâng hương. Phùng Lệ vẫn mặc một bộ đường trang, sau khi anh dâng hương xong thì xoay người, thản nhiên nói: “Đến rồi?”

Tuy rằng Trần Bì lớn tuổi hơn Phùng Lệ rất nhiều, còn được lão thiên sư nhận vào dưới trướng trước cả Phùng Lệ nhưng lại không dám lỗ mãng trước mặt Phùng Lệ, cung kính nói: “Sư đệ, tôi đã dẫn Giang Lạc đến.”

“Ừm.” Phùng Lệ nhìn từ đầu đến chân chàng trai tóc đen một lượt, đột nhiên nhíu mày lại: “Đây là cái gì?”

Tầm mắt dừng lại trên mấy sợi tóc bạc khó phát hiện trên đầu chàng trai.

Mắt Giang Lạc chợt lóe sáng: “Cái gì cơ?”

Phùng Lệ bước đến, tìm mấy sợi tóc bạc trên đầu cậu, lúc nhìn rõ thì lạnh mặt trong nháy mắt: “Cậu lại gặp mặt cậu ta.”

Giang Lạc vô tội mở to mắt.

Trong giây lát, Phùng Lệ đã nhổ hết mấy sợi tóc bạc trên đầu cậu, đi đến ngăn kéo lấy một cuộn chỉ trong đó ra, quấn thành một hình người nhỏ. Anh quấn tóc bạc lên thân người nhỏ rồi nghiêng đầu sai sử Trần Bì: “Mang tám chén nước đến đây.”

Trần Bì dẫn theo đệ tử trong nhà thờ tổ đi lấy tám chén nước, Phùng Lệ dùng tám chén nước bày trận bát quái xung quanh người nhỏ, sau đó tay kết ấn, chỉ vào người nhỏ bằng chỉ: “Động.”

Người nhỏ vốn nằm bất động trên bàn đột nhiên từ từ cử động, nó cứ như bị thứ gì đó bám vào, đứng trên bàn lạ lẫm quan sát xung quanh.

Gương mặt người nhỏ không có ngũ quan nhưng khi nó nhìn đến Giang Lạc thì dừng lại, Giang Lạc cảm nhận được sự quen thuộc quỷ dị từ con người nhỏ này.

Ấn đường Giang Lạc giần giật, nhìn về phía Phùng Lệ: “Phùng tiên sinh?”

Phùng Lệ nói bằng giọng lạnh lùng: “Tôi đã nói rồi, để tôi thấy cậu gặp lại cậu ta lần nào nữa thì tôi sẽ khiến cậu ta phải hồn phi phách tán.”

Vừa dứt lời, không đợi Giang Lạc kịp phản ứng, Phùng Lệ đã nhẹ nhàng chạm vào cái chén phía đông nam: “Tốn phong.”

Nước trong chén nhẹ nhàng đung đưa, cùng lúc đó, trên mặt bàn nổi một trận gió to. Gió vô cùng mạnh, trên mặt bàn bằng gỗ xuất hiện vài vết cắt, không hề nương tay mà đánh úp về phía người nhỏ bằng chỉ.

Người nhỏ bằng chỉ đứng bất động một chỗ, nhưng gió to đến gần nó thì lại biến mất không còn tăm hơi.

Phùng Lệ từ tốn nói: “Có chút bản lĩnh.”

Nhưng đối phương là quỷ hồn của Trì Vưu, Phùng Lệ đã đoán được từ trước.

Anh lại chạm vào hai chén hướng tây nam và hướng đông bắc, hai hướng này lần lượt tượng trưng cho Khôn địa và Cấn sơn.

Mặt bàn đột nhiên phập phồng, nổi lên từng ngọn núi cao, gần như khiến người nhỏ bằng chỉ không còn chỗ đặt chân.

Người nhỏ bằng chỉ nhẹ nhàng giẫm giẫm chân trai, núi cao trong phút chốc sụp đổ, theo sau núi cao sụp đổ là hai cái chén tây nam và đông bắc cũng bị vỡ nát, nước chảy thành dòng.

Bên trong nhà thờ tổ yên tĩnh không một tiếng gió.

Đầu Trần Bì chôn trong ngực, thầm than khổ trong lòng. Ông ta đã lớn tuổi như vậy rồi còn phải chịu trận thế này, thiên sư đấu pháp với người ta mà lại bị thua, ai dám nhìn hiện trường này chứ?

Hơn nữa tên Phùng Lệ này là người có thù phải báo, chọc ai cũng không nên chọc vào anh.

Phùng Lệ nhìn đống hỗn độn trên bàn, vẻ mặt lại không hề biến hóa, mà chỉ chạm vào chén nước phía bắc: “Khảm thủy.”

Khảm thủy thuần dương, ngũ hành là thủy, thủy càng thêm thủy, lại tương khắc âm dương, vừa xuất hiện đã vô cùng khí thế, hung hãn bao quanh cắn nát người nhỏ bằng chỉ.

Người nhỏ bằng chỉ quả thật bị nước bao phủ.

Trần Bì nhẹ nhàng thở phào, lén lút lau mồ hôi trên trán, vui sướиɠ nói: “Thiên sư không hổ là thiên sư, vừa ra tay thì tại họa đã không thoát khỏi núi Ngũ Hành(*).”

(*)Núi nhốt Tôn Ngộ Không, ý bảo không thoát nổi.

Nhưng Giang Lạc lại không yên tâm sớm như Trần Bì, nếu thật là Trì Vưu bám lên người người nhỏ bằng chỉ thì làm sao có thể đối phó bằng cách nhẹ nhàng như thế chứ?

Cậu gắt gao nhìn sóng cả mãnh liệt trên mặt bàn, đương lúc mọi người đang yên tâm thì tiếng phá nước đột nhiên vang vọng, người nhỏ bằng chỉ phá nước thoát ra, vừa chạy khỏi phạm vi của trận bát quái đã bổ nhào thẳng vào mặt Giang Lạc!

Giang Lạc phản ứng nhanh chóng lui sang bên cạnh, hông bị một bàn tay nắm chặt kéo sang bên trái, miệng đầy lời quan tâm: “Sư đệ cẩn thận.”

Giang Lạc vốn có thể né tránh êm đẹp, lại vì cái người tốt không rõ tên này làm chuyện thừa thãi mà đứng không vững, suýt nữa đã ngã sấp mặt. Cũng may cậu nắm chặt tay tên đệ tử này, mượn lực đứng thẳng, giận mà không thể nói, Giang Lạc chỉ có thể nói cảm ơn một cách uất ức: “Cảm ơn.”

“Không cần.” Người tốt bụng không biết tên nở nụ cười rồi nhìn về phía mặt đất: “Phùng tiên sinh đã thu phục người nhỏ xong rồi.”

Giang Lạc sửng sốt, quay đầu nhìn người nhỏ kia thì thấy nó bị một cái bút lông đâm xuyên qua, dính chặt trên đất, không còn nhúc nhích.

Phùng Lệ cầm khăn lau tay, đệ tử bên cạnh Giang Lạc cảm thán: “Phùng tiên sinh thật lợi hại, bất luận yêu ma quỷ quái gì cũng không thể nhảy nhót tác quái dưới tay Phung tiên sinh được bao lâu.”

Giang Lạc mơ hồ thấy có gì đó không đúng: “Cái thứ bám vào người nhỏ bằng chỉ đâu rồi?”

“Đã chết rồi.” Đệ tử cười cười, nhìn người nhỏ bằng chỉ ướt sũng dưới đất: “Chiêu vừa rồi của Phùng tiên sinh nhanh như chớp vậy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là nó đã chết rồi.”

Giang Lạc nghĩ thầm: thế thì chắc chắn có chuyện bất ngờ rồi.

Cậu tuyệt đối không tin Trì Vưu lại chết một cách đơn giản như thế.

“Hình như sư đệ rất quan tâm đến thứ tai họa này thì phải.” Âm thanh bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Lạc, đệ tử trẻ tuổi tò mò hỏi: “Tên tai họa đó có quan hệ gì với sư đệ à?”

Mấy người trong phủ Thiên sư nhiều chuyện đến vậy hả?

Suy nghĩ này chợt lóe lên, Giang Lạc nhanh chóng nương theo mà nói: “... Quả thật có chút quan hệ.”

Cậu hận không thể nói cho toàn thế giới biết rằng Trì Vưu “yêu” mình, khiến tất cả mọi người sẽ đứng về phía mình khi Trì Vưu có ý định gϊếŧ cậu. Giang Lạc chuyên nghiệp rũ mắt, ra vẻ u sầu phiền muộn nói: “Anh ấy là người tôi thích.”

Đệ tử thấy cậu như thế thì mím chặt đôi môi hồng nhuận, hơi khép hờ mi mắt, cười cười: “À, thì ra là thế.”

“Cậu đừng quá đau buồn.” Đệ tử trẻ giọng an ủi: “Nếu không, hắn nhất định sẽ...”

Khóe môi của hắn trộm cong lên, giọng điệu lại nhẹ nhàng: “Sẽ rất khó chịu đó.”

......