Chương 42

Từ ngọn đến chân mỗi sợi tóc đều trắng tinh không một chút tì vết, còn đẹp hơn đi nhuộm ở tiệm rất nhiều.

Giang Lạc nhìn chàng trai tóc đen trong gương, đôi mày nhíu thật chặt.

Khuông Chính nhìn thấy vẻ mặt của cậu nên đi đến khích lệ: “Nhìn rất đẹp mà.”

Lục Hữu Nhất cũng lết sang: “Giang Lạc, hôm nay cậu ra ngoài để đi nhuộm tóc đó hả? Sao mà chỉ nhuộm có một chút vậy, nhìn không kỹ là không nhận ra đâu. Có điều nhuộm như này cũng đẹp ghê.”

Giang Lạc không lên tiếng nhìn mái tóc đen xen lẫn vài sợi bạc, quả thật y như lời Lục Hữu Nhất, sợi bạc như dây ngọc, xem nó như một món trang sức trên đầu, sự lạnh lẽo làm dịu bớt đi vẻ đẹp vô cùng rực rỡ của cậu. Tuy rằng cũng đẹp nhưng Giang Lạc lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Bị ác quỷ cướp đi sức sống, cướp đi sinh lực và tuổi trẻ. Mấy sợi tóc này vẫn sẽ tiếp tục sinh trưởng nhưng bất luận có dài ra cỡ nào thì nó vĩnh viễn đều sẽ là tóc bạc, dường như đã bước đến tuổi già trước một bước.

Thân là một nhà thiết kế quanh năm thức đêm làm đồ án, không có thứ gì quan trọng bằng mái tóc cả. Nếu ác quỷ vẫn còn đứng trước mặt Giang Lạc, cậu sẽ đấm thẳng một cú thật mạnh vào gương mặt đẹp trai đến độ ai ai cũng ghen tỵ kia của hắn.

Cậu bình tĩnh giấu mấy sợi tóc bạc trong mái tóc đen, cũng may là chỉ có mấy sợi bị cướp đi sức sống mà thôi, nếu không thì lúc này mái tóc của cậu sẽ không được mọi người trầm trồ khen ngợi mà là quê mùa.

Sau khi xử lý xong chuyện chìm sông thì đoàn người khởi hành quay về trường học. Vài người khác nhân lúc Giang Lạc không có mặt thì trao đổi ánh mắt với nhau.

Bọn họ không tin lý do thoái thác của Giang Lạc, nhưng vì không muốn kí©h thí©ɧ Giang Lạc nên mới nương theo Giang Lạc mà chuyển đề tài.

Nếu không thì làm gì có chuyện cả xe lẫn người đều rớt xuống sông chứ?

Bọn họ đoán rằng, trên đường trở về Giang Lạc lại nhớ đến Trì Vưu hoặc là bị Trì Vưu xuất hiện mê hoặc nên mới khiến cho Giang Lạc tâm trí hoảng loạn lái xe rớt xuống sông.

Chuyện như thế lại xảy ra một lần nữa, khiến bọn họ vô cùng đau lòng cho Giang Lạc. Giang Lạc đã không còn là Giang Lạc như trước kia, cậu cố gắng học tập để trở nên mạnh mẽ như vậy không phải là vì để giúp Trì Vưu mạnh lên hay sao?

Lãng tử quay đầu dù gì cũng sẽ khiến người khác mềm lòng, bọn họ đã xem Giang Lạc như bạn bè thì sao có thể trơ mắt nhìn Giang Lạc chìm đắm trong đoạn tình cảm vô vọng này. Ban ngày lúc Giang Lạc không có mặt, bọn họ còn mở một cuộc họp nhỏ, quyết tâm ngăn cản Giang Lạc và Trì Vưu gặp lại nhau. Nhưng thế thôi thì chưa đủ, bọn họ còn định làm theo đề nghị của Trác Trọng Thu, xúi giục Giang Lạc bắt đầu một cuộc tình mới.

Không phải tục ngữ thường nói, cách tốt nhất để quên đi một cuộc tình là bắt đầu một cuộc tình mới à?

Giang Lạc hoàn toàn không hề hay biết ý định của bọn họ, sau khi trở về trường thì đi thẳng về phòng tiếp tục nghiên cứu vòng âm dương.

Mười hai mật chú kim văn trong vòng âm dương có thể tạo thành mười hai cầm tinh, nhưng cầm tinh có thực lực càng mạnh thì yêu cầu với Giang Lạc cũng càng cao. Như là Giang Lạc cũng muốn triệu hồi rồng ra xem thử nhưng với thực lực trước mắt thì vẫn không thể khống chế mười hai mật chú kim văn tạo thành hình rồng được.

Giang Lạc cũng không sốt ruột, sau khi cậu luyện tập khống chế mật chú kim văn một cách quen thuộc rồi thì chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.

Nằm trên giường, cảm giác an tâm đã lâu không thấy tràn ngập trong lòng, trước khi chìm vào giấc ngủ, Giang Lạc suy nghĩ rất nhiều chuyện lung tung rối loạn, cuối cùng nghĩ đến chuyện mật chú kim văn có thể nhìn thấu được con rối của Trì Vưu hay không?

Cơn buồn ngủ từ từ dâng lên.

Quên đi, mai còn phải làm mấy thứ nữa... Giang Lạc từ từ chìm vào mộng đẹp.

Đêm nay là đêm ngon giấc nhất của Giang Lạc, thậm chí còn không một giấc mộng nào, đến lúc cậu mở mắt ra là đã ngay thời điểm mặt trời treo cao.

Giang Lạc vươn vai duỗi lưng, ánh nắng mặt trời xuyên qua khe hở chiếu những vệt sáng loang lổ lên chăn.

Cậu ngồi đờ đẫn hồi lâu rồi mới bước xuống giường đi tắm.

Hôm nay thời tiết vô vùng tốt, mây bay thấp như bông, bầu trời xanh thẳm như mặt nước.

Giang Lạc đứng trên ban công thưởng thức cảnh đẹp một lát, hôm nay là ngày tâm trạng cậu thoải mái nhất kể từ lúc xuyên qua đến giờ. Khóe môi cậu cong lên, tỉ mỉ quan sát quang cảnh trường học, vừa nhìn đã thấy cách đó không xa có một mảnh vườn đang thu hoạch.

Trong vườn trồng hành lá, cà chua và dưa chuột, Giang Lạc nhướng mi, nhớ đến mấy món ăn khó nuốt trong căn tin trường, hiếm khi trong đầu lại có suy nghĩ tự tay nấu nướng.

Nói là làm ngay, Giang Lạc xuống lầu hái ít rau dưa rồi đến căn tin mượn chỗ, nấu một đĩa trứng gà xào cà chua rồi làm thêm một tô rau trộn.

Lúc vừa bước ra thì đã thấy bảy người bọn Lục Hữu Nhất bưng cơm ngồi sẵn, gương mặt tràn đầy tươi cười nhìn cậu.

Giang Lạc đành chịu trận đặt hai món ăn lên bàn: “Sao các cậu biết tôi đang ở đây?”

Văn Nhân Liên cười nói: “Thời gian cuộc thi tiếp theo đã được thông báo, là vào tháng sau, địa điểm thì đổi sang Tương Tây. Bọn tôi định đến báo tin cho cậu, ai ngờ dì quản lý ký túc xá nói cậu đã chạy sang đây nấu cơm.”

Trong lúc bọn họ trò chuyện thì hai món ăn đã bị mấy người còn lại gắp từng đũa đến sắp hết. Lục Hữu Nhất còn chan nước sốt của trứng xào cà chua lên cơm, cẩn thận để không lãng phí giọt nào: “Giang Lạc, cậu vậy mà còn biết nấu ăn nữa!”

Giang Lạc xới một bát cơm, giọng nhàn nhạt: “Mấy thứ như thế này, các cậu không được học à?”

Cát Chúc cười đau khổ: “Không, bọn tôi không học, thế nên để không chết đói thì bọn tôi chỉ có thể ăn ở căn tin.”

Nhưng có vẻ cậu ta rất thích thú: “Cơm căn tin tuy là không được ngon lắm nhưng tốt ở chỗ là không tốn tiền mà còn được ăn no.”

Giang Lạc hỏi một cách chân thành: “Tại sao trường học lại không đổi đầu bếp?”

“Người thường mà biết đến sự tồn tại của giới huyền học chúng ta chẳng được bao nhiêu, là đầu bếp thì lại càng ít.” Trác Trọng Thu nói: “Đầu bếp trong trường chúng ta cũng không phải là người thường đâu, ông ấy là sư phụ của thầy hiệu trưởng đó, được viện trưởng mời đến đây nhưng lại không muốn dạy học nên mới nửa đường đổi sang làm đầu bếp.”

Nhìn bộ dạng vô cùng đáng thương vây quanh hai đĩa thức ăn nhỏ xíu của bọn họ, Giang Lạc không còn cách nào đành vào bếp nấu thêm hai món.

Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm bưng bát cơm đứng chờ bên cạnh, Lục Hữu Nhất cảm động đến nỗi nước mắt lưng tròng, hít lấy hít để mùi đồ ăn trong không khí: “Huhuhu thơm ngon quá đi.”

So ra thì Diệp Tầm bình tĩnh hơn cậu ta nhiều: “Cậu vẫn chưa ăn.”

Giang Lạc không nhịn được nở nụ cười, hỏi: “Diệp Tầm, không phải hôm nay Khuông Chính định sửa chữa Tiểu Phấn à?”

Diệp Tầm hơi mỉm cười: “Đúng rồi.”

“Tôi có thể đến xem cùng không?” Cậu tò mò hỏi.

Diệp Tầm gật đầu, mắt nhìn chằm chằm xương sườn trong nồi: “Giang Lạc, sao tự nhiên cậu lại nấu cơm vậy?”

Đây là lần đầu tiên Giang Lạc cảm nhận được cảm giác bị người ta quan sát trong lúc nấu nướng. Cậu trở tay đảo nồi, trả lời: “Con người dù sao vẫn phải ăn cơm mà.”

Tuy rằng trình độ của đầu bếp trong căn tin trường kém nhưng mà nguyên liệu nấu ăn đều là hàng đầu. Thật ra trình độ của Giang Lạc cũng gần như thế, thế nhưng ném các nguyên liệu vào trong nồi lại cho ra hiệu quả tốt đến bất ngờ.

Ngày đầu tiên trở về trường, nhờ sự khéo tay của cậu mà mọi người tránh được sự tra tấn của căn tin trường. Dưới ánh nhìn của bọn họ, Giang Lạc có ảo giác như mình đã trở thành siêu đầu bếp vậy.

Vừa mới trở về từ cuộc thi đấu nên hôm nay bọn họ không có tiết học. Buổi chiều, Giang Lạc đi theo Diệp Tầm đến phòng luyện khí của Khuông Chính.

Đây cũng không phải là lần đầu Khuông Chính bị người ta quan sát quá trình luyện khí, cậu ta đặt rối oán linh ở giữa trận pháp, dùng vẻ mặt nghiêm túc rút một sợi oán khí màu đen mảnh như sợi chỉ ra rồi cẩn thận khâu lại vết rách trên rối oán linh.

Một người đàn ông cao to như núi lại cầm kim chỉ may rối, Giang Lạc không nhịn được cười: “Cần giúp đỡ gì không?”

Khuông Chính lắc đầu: “Không cần.”

Để chế tạo rối oán linh cũng phải chuyện đơn giản, để sửa chữa thì cũng vô cùng phức tạp. Giang Lạc nhìn một lát, liếc nhìn mặt Diệp Tầm, thấy Diệp Tầm có vẻ căng thẳng quá mức.

Đợi đến lúc Diệp Tầm ra ngoài đi WC, Giang Lạc hỏi: “Sao Diệp Tầm quan tâm đến con rối oán linh này quá vậy?”

Khuông Chính nóng đến độ lưng áo ướt đẫm mồ hôi, cậu ta cởϊ áσ, cơ bắp trần trụi nâng lên hạ xuống hết lần này đến lần khác, buồn rầu nói: “Đây là con rối mẹ Diệp Tầm để lại cho cậu ấy.”

“Rối oán linh cần phải có oán linh cam tâm tình nguyện bị con rối hấp thu thì mới có thể sử dụng được.” Khuông Chính lau mồ hôi trên trán: “Oán linh trong Tiểu Phấn chính là mẹ của cậu ấy.”

Đối với Diệp Tầm mà nói, Tiểu Phấn không chỉ là Tiểu Phấn, mà còn là mẹ của cậu ta.

Bảo sao.

Giang Lạc nhìn mắt Tiểu Phấn, im lặng một lát rồi nói: “Hy vọng oán linh bên trong không bị gì.”

Rối oán linh còn chưa được sửa xong thì Trần Bì đã gọi điện cho Giang Lạc.

Giang Lạc nhỏ giọng rời khỏi phòng luyện khí, Trần Bì cười ha hả hàn huyên vài câu chuyện nhà với cậu, Giang Lạc tỉnh bơ nói: “Sư phụ, chiếc xe hôm qua thầy đưa, con không cẩn thận đâm xuống sông rồi. Xe vớt lên vẫn còn đang sửa, hay là con mua chiếc mới cho thầy nhé?”

“Một chiếc xe thôi mà.” Trần Bì dường như không thèm để ý: “Hư thì cứ kệ đi.”

Giang Lạc cười nói: “Sư phụ thật rộng rãi.”

“Sư phụ còn chưa được tính là rộng rãi đâu.” Trần Bì thở dài: “Sau này con...” Sau này sư phụ mới rộng rãi.

Có thế nào Trần Bì cũng không ngờ được rằng có một ngày đệ tử trên danh nghĩa của mình lại được Phùng Lệ xem trọng, càng không ngờ Giang Lạc lại có tương lai rộng mở như vậy. Nói không hối hận là không thể, nhưng giờ đây ông ta chỉ có thể tận lực bồi dưỡng tình sư đồ của mình với Giang Lạc, hy vọng rằng Phùng Lệ có thể nể mặt Giang Lạc mà đừng trừng phạt mình nghiêm khắc như thế.

Cuối cùng Trần Bì nói: “Thầy sắp đến trường học của con rồi, sư phụ đón con đi làm việc.”

Giang Lạc: “Sư phụ, là chuyện gì vậy?”

Trần Bì cười ha ha: “Là chuyện tốt! Con cứ việc yên tâm đi cùng sư phụ là được!”

Sau khi tắt điện thoại, Giang Lạc trầm tư một lát rồi đi ra cổng trường.

Xe của Trần Bì đang đỗ ở cạnh cửa, Giang Lạc bước qua đó còn có người nhiệt tình mở cửa xe mời cậu vào.

Trần Bì là một ông lão gầy gò, gương mặt hiền lành, không khác gì các ông lão bình thường khác cả. Ông ta nhìn Giang Lạc cười tủm tỉm, cảm thán: “Đứa trẻ ngoan, con đã trưởng thành rồi.”

Giang Lạc cười cười, Trần Bì lảm nhảm một mình cũng không thấy xấu hổ, trên đường đi không ngừng nhắc lại chuyện trước đây.

Chỉ là mấy chuyện thơ ấu mà đứa trẻ nào cũng từng trải qua, Giang Lạc nhanh chóng nhận ra được, mấy chuyện này đều là do Trần Bì bịa ra.

Chiếc xe từ từ chạy vào trong nội thành, đến nhà tổ của nhà họ Phùng.

Bậc lớn thì ẩn mình ngay phố thị*, nhà tổ của nhà họ Phùng nằm ở ngay khu phồn thịnh nhất trong nội thành. Nhà tổ nhà họ Phùng trong giới huyền học còn được gọi bằng một cái tên khác - phủ Thiên sư. Thiên sư mỗi nhiệm kỳ đều sẽ đến nhà tổ ở, dù cho có thoái vị cũng sẽ không rời khỏi nhà tổ.

*大隐隐于市 (đại ẩn ẩn vu thị).

Giang Lạc không ngờ Trần Bì thế mà lại dẫn mình đến phủ Thiên sư, cậu đi theo sau lưng Trần Bì bước vào nhà tổ của nhà họ Phùng.