Sương đen bao trùm từ đầu đến chân của người lái hộ, đợi sau khi sương đen tan đi, gương mặt vốn xa lạ của người lái hộ này đã trở thành diện mạo đẹp trai của ác quỷ.
Chính là Trì Vưu.
Giang Lạc rút điếu thuốc, hơi nheo mắt lại, ý cười trên khóe môi chợt lóe lên. Khói thuốc che khuất ý cười của cậu, ác quỷ vẫn chưa hề phát hiện ra.
Từ hôm qua khi cậu “chìm vào cái chết”, Trì Vưu tông cửa phòng tắm thì Giang Lạc đã đoán ra được Trì Vưu thể nào cũng sẽ xuất hiện trong ngày gần đây. Cậu vốn định bày kế dụ Trì Vưu ra nhưng không ngờ Trì Vưu lại tìm đến cửa nhanh như vậy.
Có khi đêm nay cậu có thể thành công mở vòng âm dương ra.
Giang Lạc cố ý nhíu mày, chán ghét nói: “Sao lại là anh.”
Vẻ mặt như thế khiến ác quỷ im lặng nở nụ cười.
Trên gương mặt xinh đẹp đếm độ không giống người thường của Giang Lạc là biểu cảm chán ghét nồng đậm, cậu càng hoảng sợ chán ghét thì ác quỷ càng cảm thấy vui thích, khiến hắn trầm mê trong du͙© vọиɠ tàn bạo.
Xe con ổn định chạy băng băng trên đường khuya.
Lượng xe ban đêm ít hơn hẳn ban ngày, ác quỷ mặc âu phục mang giày da trông y như một người lái hộ chân chính, kỹ thuật điêu luyện, trừ bỏ diện mạo có hơi đẹp trai quá mức thì tốc độ lái xe có thể coi là tiêu chuẩn trong sách giáo khoa.
“Không phải bạn học Giang nói muốn gặp tôi à?”
Ác quỷ chậm rãi nói.
Hắn đang mặc quần áo trước đây Giang Lạc đốt cho. Âu phục màu đen không một nếp nhăn, từ cổ áo đến tay áo đều vô cùng phẳng phiu, hoàn mỹ đến nỗi không giống như một quỷ hồn. Viên hồng ngọc trên cổ tay áo hơi lóe lên ánh sáng u ám, ghim cài áo hình hoa hồng trên ngực, hoa văn chìm màu bạc khiêm tốn dưới Âu phục chợt lóe lên rồi biến mất như thủy triều theo từng cử chỉ của hắn.
Bộ trang phục của hắn giống như được đặc chế để tham gia một cuộc hẹn tử vong vô cùng long trọng vậy.
Dù Giang Lạc là một người từ fan chuyển sang anti cũng không thể không thừa nhận rằng vẻ ngoài của ác quỷ vô cùng dễ lừa gạt người khác, bản thân hắn che giấu rất nhiều điều thần bí thu hút người khác tìm tòi nghiên cứu, nhưng nếu trong lúc tìm hiểu không cẩn thận thì có khi sẽ phải chết không có chỗ chôn.
Thế nhưng hiện tại, Giang Lạc lại không thể thưởng thức được mị lực này, dẫu sao trong mắt cậu, ác quỷ chỉ xứng đáng với hai chữ “khó ưa”.
“Trì Vưu.” Giang Lạc nói: “Đến cả lời nói dối mà anh cũng không phân biệt được à?”
Ác quỷ nở nụ cười, ngón tay tái nhợt của hắn bám chặt bánh lái, tâm trạng rất tốt: “Nghe nói tối qua cậu vì tôi mà định chết ngạt à?”
“Chết như thế, có phải đơn giản quá rồi không?”
Giang Lạc cong môi, hỏi ngược lại: “Vậy thì phải chết kiểu nào mới không đơn giản đây?”
Ý cười mang đầy vẻ khıêυ khí©h, đuôi mắt lướt qua ác quỷ ăn mặc gọn gàng bảnh bao: “Giống như anh đó hả, im hơi lặng tiếng bị gϊếŧ?”
Trong thùng xe nhỏ hẹp dậy lên mùi đối đầu giương cung bạt kiếm, âm nhạc trong xe đã tự động chuyển sang bài mới.
Tiếng nhạc sôi nổi uyển chuyển mở đầu bằng một nốt cao vυ"t, cao trào của khúc hát “Ai gϊếŧ chim cổ đỏ” vang lên khiến tốc độ chiếc xe càng lúc càng nhanh như đang băng qua con đường địa ngục.
Chàng trai tóc đen thấy phong cảnh ngoài cửa sổ xe đã vụt biến mất thì ánh mắt càng lúc càng sáng. Đèn đường ảm đạm chiếu sáng gương mặt chàng trai tóc đen, từ đôi mi đến sống mũi cao thẳng, rồi đến khóe môi đang khẽ nhếch.
Ác quỷ ngồi ở ghế lại nghiêng đầu lại nhìn cậu, nói một câu đầy ý vị: “Cậu trông có vẻ như rất vui sướиɠ.”
Ác quỷ kéo dài giọng: “Là vì đã hủy được con rối của tôi, hay là sắp được tôi tặng cho cái chết.”
Giang Lạc rít một hơi thuốc cuối cùng, ấn tắt tàn thuốc, lười biếng nói: “Muốn gϊếŧ thì gϊếŧ đi, sao anh lắm lời vậy.”
Ác quỷ: “Cậu không sợ à?”
“Sợ thì có sợ đó, nhưng mà...”
Giang Lạc nhìn thấy cây cầu treo phía trước thì mắt lóe sáng, đột nhiên bùng nổ, linh hoạt nhào lên áp chế ác quỷ đang ngổi ở ghế lái. Cậu hành động vô cùng lưu loát sinh động, đôi mắt lấp lánh như chứa muôn nghìn vì sao, Giang Lạc nắm cổ áo ác quỷ kéo đến trước mặt mình, cười dịu dàng, nói: “Có thể kéo theo anh chết cùng thì cũng coi như đáng giá.”
Ác quỷ bị túm cà vạt, hai đôi mắt cùng là điên cuồng nhìn nhau, mũi dí sát vào, ác quỷ tò mò hỏi: “Sao lại nói thế?”
Giang Lạc nhếch nhẹ môi, hai tay đè chặt tay ác quỷ, cả cơ thể đè lên người ác quỷ. Cậu luồng chân xuống phía dưới nhanh chóng chặn đùi ác quỷ lại, khom lưng, cẳng chân nhỏ linh hoạt giẫm chính xác vào chân ga.
Không hề do dự mà đạp thật mạnh.
Con xe có tính năng ưu việt lao vυ"t như mũi tên, tay lái bị khống chế, nhắm thẳng về hướng con sông dưới cầu treo.
Tốc độ cực nhanh như thế rất dễ kí©h thí©ɧ adrenalin(*) trong người đàn ông. Giang Lạc chặn ác quỷ lại, như đạp lên cái chết dưới chân, sung sướиɠ cười lớn: “Bất ngờ không, ngạc nhiên không?”
(*)Adrenaline có tên khác là Epinephrine, adrenaline là một hormon được giải phóng khỏi tuyến thượng thận. Adrenaline được phóng thích vào máu và phục vụ như các chất trung gian hóa học, đồng thời truyền tải xung thần kinh cho các cơ quan khác nhau.
Chiếc xe rơi thẳng tắp vào lòng sông.
Tiếng chuông cảnh báo trong xe vang lên inh ỏi, dòng nước dưới đáy sông đen ngòm ô nhiễm nhanh chóng tràn vào trong xe, cửa xe bị áp lực nước bên ngoài chặn lại không thể mở nổi.
Mở mắt trừng trừng nhìn bản thân bị vây chết trong xe cũng không phải là trải nghiệm gì tốt đẹp, ác quỷ cùng rơi vào lòng sông với Giang Lạc im lặng vài giây rồi nỉ non cảm thán: “Cậu luôn mang đến cho tôi thật nhiều bất ngờ.”
Nước sông nhấn chìm nửa người ác quỷ và Giang Lạc, biến lễ phục lộng lẫy quý giá thành vải dệt màu bùn kém chất lượng. Ác quỷ giơ tay, dễ dàng thoát khỏi sự kìm kẹp của Giang Lạc, hắn mặc kệ mình có đang ở trong sông, chỉ một lòng muốn đáp trả Giang Lạc, kéo Giang Lạc vào trong ngực rồi dùng cánh tay chắc chắn vây nhốt cậu trong phạm vi nhất định phải chết.
Ác quỷ cười thích thú: “Để tôi xem thử xem, cậu còn bày được trò gì?”
Hai má Giang Lạc bị ác quỷ áp vào ngực, cúc áo kim loại lạnh như băng đính trên Âu phục dính lên sườn mặt cậu. Hành động này của ác quỷ cũng đồng nghĩa với việc chặt đứt con đường lui cuối cùng của Giang Lạc.
Thế nhưng nếu không thể mở được vòng âm dương thì đường lui này có cũng như không.
Nước sông đã sắp ngập hơn nửa xe, sắp dâng lên đến cằm Giang Lạc rồi.
Giang Lạc cười phá lên, không hề khách sáo mà ôm lấy ác quỷ, như muốn cũng đến chỗ chết với ác quỷ.
Một người một quỷ ôm chặt lấy nhau trong làn nước sông lạnh lẽo, ôm suy nghĩ muốn gϊếŧ chết đối phương trong đầu mà âm thầm tranh đấy. Cái ôm ngập tràn nguy hiểm và máu tanh nhưng không hề có nửa phần dịu dàng.
Nước sông nhanh chóng nhấn chìm đầu Giang Lạc, ngập lên đến mũi ác quỷ.
Ác quỷ tất nhiên sẽ không chết, dòng nước cũng khiến hắn thì có gì khó chịu, hắn cúi đầu, nhìn thấy mái tóc dài của chàng trai đang tung bay.
Khuôn mặt trắng nõn của chàng trai tóc đen dán vào ngực hắn, gương mặt hòa lẫn vẻ diễm lệ và kiêu ngạo, dù đang trong tình cảnh như hiện tại cũng chẳng mảy may ý muốn lùi bước.
Tuy rằng thủ đoạn trả thù của chàng trai tóc đen này trong mắt hắn là vô cùng ngu ngốc, nhưng ác quỷ vẫn cong môi, chậm chạp quấn một lọn tóc đen của Giang Lạc.
Hắn có hơi mong chờ, chàng trai tóc đen còn có thể cho hắn sự ngạc nhiên nào nữa hay không?
Giang Lạc đã sắp lâm vào trạng thái nửa hôn mê.
Hô hấp khó khăn, ngực nặng nề, Giang Lạc phớt lờ những cảm giác khó chịu ấy, tập trung sự chú ý lên vòng âm dương trên cổ tay.
Những suy nghĩ huyên náo lóe lên rồi vụt tắt, cuối cùng trong đầu chỉ còn sót lại mỗi suy nghĩ:
cậu phải mạnh lên.Cảm giác huyền diệu kỳ lạ ấy lại lần nữa ập đến, trong làn nước tối tăm, vòng âm dương trên cổ tay phải của Giang Lạc lấp lóe ánh sáng màu vàng mỏng manh.
Nhịp tim của chàng trai tóc đen càng ngày càng chậm lại, sức sống trên người cậu cũng dần dần lui bước.
Vẻ hứng thú trong mắt ác quỷ biến thành tiếc nuối, hắn buông mái tóc Giang Lạc ra, chuyển sang bóp cổ cậu.
Bàn tay ác quỷ từ từ tăng sức mạnh lên, thật là quá đáng tiếc, vốn là hắn muốn từ từ chơi đùa với Giang Lạc, khiến chàng trai tóc đen này không ngừng kêu gào khóc lóc xin tha. Nhưng Giang Lạc lại tự mình thúc đẩy kết cục, vì để đảm bảo hắn có thể tự tay lấy được mạng sống của Giang Lạc, ác quỷ đành phải ra tay trước khi cậu chết.
Bàn tay dần dần siết chặt, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ giận dữ của chàng trai tóc đen dần dần giăng kín một màn tử khí u tối.
Ác quỷ nở nụ cười tiếc nuối, nụ cười giả dối lại lạnh lùng, nụ cười thất vọng nhanh chóng biến thành vẻ mất hứng, ác quỷ như vứt một món đồ chơi không còn thú vị nữa, ánh mắt dần lạnh lẽo.
Thế nhưng đôi tay đang siết chặt của hắn lại đột nhiên bị nắm lấy.
Giang Lạc đột nhiên mở mắt, đôi mắt đen huyền sáng ngời nhìn thẳng vào mắt ác quỷ, đôi môi đỏ thẫm khẽ cong lên như một con quỷ nước, lạnh lùng dùng khẩu hình miệng nói với ác quỷ.
Ác quỷ nhận ra câu này, Giang Lạc đang nói: “Anh chết chắc rồi.”