Chương 39

Cảm giác ngộp thở trong bồn rửa mặt hoàn toàn khác với lúc trong bồn tắm.

Cảm giác ngộp thở đến càng thêm nhanh chóng và dữ dội, tiếng nước lạnh băng róc rách bên tai, tiếng tim đập dưới đáy nước như vang lên ngay sát bên tai, càng thêm rõ ràng.

Giang Lạc đếm thầm trong lòng mười giây, mỗi giây đều như kéo dài ra gấp bốn năm lần. Cảm giác thiếu hụt khí oxy khiến cơ thể cậu căng chặt, Giang Lạc nhắm mắt lại, tập trung chờ đợi cái chết tiến đến gần.

Cả căn phòng dán đầy bùa giống như hiện trường tà thuật cỡ đại, thời gian trôi qua từng phút từng giây, một phút sau, những lá bùa dán đầy trong phòng phút chốc bỗng phất lên rồi va chạm dữ dội.

Chàng trai tóc đen trong bồn tắm nghe được âm thanh sột soạt của những lá bùa nhưng không hề quan tâm chút nào. Hai mắt cậu nhắm nghiền, quần áo trôi nổi theo dòng nước, hai mu bàn tay nổi đầy gân xanh buông thõng trong làn nước, đan xen với những sợi tóc đen nhè nhẹ trôi, tạo ra một vẻ đẹp vô cùng quỷ dị.

“Bang...”

Lại thêm một đòn nặng nề giáng xuống, cửa phòng tắm rung chuyển trong giây lát, lá bùa dán sau cánh cửa đột nhiên bốc cháy.

Quái vật bên ngoài dường như đã bị ngăn chặn một lát, nhưng mười giây sau, cửa phòng tắm lại bị va đập dữ dội.

Bang, bang, bang.

Gương mặt Giang Lạc đã hơi hơi phiếm hồng, cảm giác hô hấp khó khăn từ trái tim nhanh chóng lan ra tay chân toàn thân, cơ thể trong bồn tắm muốn đứng dậy theo bản năng, nhưng hai phút được cài đồng hồ đếm ngược vẫn chưa vang lên.

Lúc toàn thân một người đều chìm trong nước thì sẽ khiến người đó vô cùng bất an. Tim đập nhanh hơn, tiêu thụ oxy cũng nhiều hơn, Giang Lạc đã sắp đến cực hạn.

Tâm trí của cậu đang dần tan rã, những điểm đen trong bóng đêm trước mắt dần dần nhòe ra thành những bóng trắng nhỏ. Một cảm giác huyền diệu khó giải thích đưa cậu sang thế giới bên kia, cơn thống khổ do bị ngộp nước hành hạ dường như cũng đã được giảm bớt một ít.

Không biết cái chết đã thành công ập đến hay chưa, nhưng tay chân Giang Lạc đã dần dần mất sức, nặng như đeo chì vậy.

Tốc độ tim đập đột ngột chuyển biến, từ tốc độ cực nhanh dần trở nên trì hoãn, sinh mệnh trôi đi từng chút một bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, dần dần lụi tàn.

......

“Giang Lạc, cậu được hạng nhất!”

Lục Hữu Nhất vẻ mặt vô cùng vui mừng đập cửa phòng tắm, sau khi không thấy bên trong đáp lại thì trong lòng đột nhiên căng thẳng, lại không nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm thì không hiểu sao lại càng thấy bất an. Lục Hữu Nhất dồn sức mở cửa phòng tắm, sau khi thấy rõ tình huống trong đó thì hai mắt trừng to.

Hơi thở của cậu ta như ngừng lại, xông lên phía trước kéo Giang Lạc ra khỏi bồn nước, cơn giận cùng nỗi sợ hãi khiến đôi tay cậu ta run rẩy: “Cậu đang làm gì!”

Không khí nhanh chóng được nạp vào cơ thể, Giang Lạc nhỏ giọng ho khan, nước tràn lên người cậu ầm ầm rơi xuống bồn tắm, Lục Hữu Nhất ra sức vỗ lưng cậu, rồi quàng khăn mặt lên vai cậu, đỡ cậu ra khỏi phòng tắm.

Giang Lạc yếu ớt mặc kệ cậu ta giúp đỡ, khóe mắt liếc nhìn vòng âm dương trên cổ tay.

Thất bại.

Bởi vì thiếu cảm giác đè nén và khủng hoảng từ môi trường bên ngoài nên không thể khiến cậu đột phá giới hạn sống chết à, thế nên mới không mở được vòng âm dương phải không?

Đôi mắt Giang Lạc hiện lên vẻ cân nhắc.

Lục Hữu Nhất đặt cậu lên sô pha, chạy vội đi lấy nước ấm cho cậu, rồi lại lấy bình oxy đến, sau đó thì xụ mặt gọi điện thoại cho mọi người: “Giang Lạc tự sát, cậu ấy định tự tử đi theo Trì Vưu.”

Giang Lạc: “......”

Cậu túm lấy khăn mặt trên vai, cảm thấy hơi nhức đầu.

Từng cuộc từng cuộc điện thoại được gọi đi, đến lúc gọi cho Cát Chúc thì đúng lúc cậu ta đang nấu canh gà cho tâm hồn ở chỗ thầy Vạn, nghe thấy thế thì vô cùng hoảng hốt, đứng bật dậy gấp gáp nói: “Thầy ơi, Giang Lạc định tự tử vì Trì Vưu, chúng ta nhanh qua đó khuyên nhủ cậu ấy đi!”

Thầy giáo Vạn ngẩn ngơ, một lát sau lại gọi điện thoại cho người quen: “Lão Từ à, haizzz, cái thằng bé Giang Lạc đứng nhất của chúng ta đó, nó thật là nặng tình, nó vừa mới...”

Chưa đến một phút sau, mọi người đã tề tụ đông đủ ở trong phòng của Giang Lạc và Lục Hữu Nhất, Giang Lạc ngồi sững sờ trên sô pha, phát huy toàn bộ kỹ năng diễn xuất của mình.’

Dạy bảo, trách mắng, khuyên nhủ, bảy người dùng đủ mọi biện pháp.

Sau khi đã nói hết những gì cần nói, bầu không khí vẫn nặng nề như cũ, Trác Trọng Thu dựa vào tường lạnh lùng ôm tay: “Giang Lạc, cậu yêu Trì Vưu nhiều đến thế à?”

Giang Lạc im lặng không lên tiếng.

“Cậu còn có rất nhiều thời gian.” Lục Hữu Nhất không khỏi giận dỗi nói: “Trì Vưu đã chết rồi! Cậu đừng có mãi u mê không tỉnh như thế!”

Giang Lạc muốn nói gì đó, nhưng lại không lên tiếng. Cậu ho vài tiếng rồi mới nói bằng giọng trầm khàn: “Tôi chỉ là...” Cậu trầm mặc một lát, đôi mắt giăng đầy tơ máu sau khi bị ngộp nước, chàng trai tóc đen yếu ớt tiều tụy nói: “Tôi chỉ là rất nhớ anh ấy.”

“Đã lâu rồi anh ấy vẫn không đến gặp tôi.” Chàng trai tóc đen sa sút nói: “Tôi không biết nên làm gì bây giờ.”

Diệp Tầm nhíu mày nói: “Rốt cuộc Trì Vưu có chỗ nào tốt?”

Giang Lạc không trả lời được vấn đề này, cậu cười cười bất lực chứ không hề đáp lại.

Mọi người nhìn dáng vẻ cậu lúc này thì vừa đau lòng vừa tức giận, đến cả chuyện Giang Lạc được hạng nhất cũng không còn vui vẻ mấy.

Trác Trọng Thu lạnh giọng nói: “Đêm nay bọn tôi sẽ ở cùng cậu, nếu còn có lần sau nữa thì Giang Lạc à, bọn tôi sẽ lập tức đi siêu độ cho Trì Vưu, khiến cậu không thể gặp lại anh ta được nữa.”

Giang Lạc ngơ ngác: “Siêu độ anh ấy?”

Giang Lạc đã có thể tự sát vì Trì Vưu, Trác Trọng Thu chỉ đành dùng Trì Vưu dọa dẫm cậu sống cho tốt: “Trì Vưu đã hóa thành ác quỷ, tuy rằng bọn tôi không biết anh ta mạnh cỡ nào nhưng bọn tôi có tận bảy người, cho dù ác quỷ mạnh cỡ nào thì cũng sẽ không đấu lại khi bọn tôi hợp tác. Giang Lạc, tôi nói được làm được, nếu lại như thế nữa thì tôi sẽ không nương tay đâu.”

Giang Lạc chậm rãi cúi đầu, đôi vai nhẹ run: “Tôi biết rồi.”

Những người khác cho rằng cậu đang đau khổ, cũng rất khó chịu trong lòng. Văn Nhân Liên thở dài: “Ngủ đi, ngủ một giấc dậy thì chuyện này cũng sẽ qua thôi.”

Giang Lạc nằm trên giường, Diệp Tầm tắt đèn giúp cậu, mọi người ra ngoài cửa bàn chuyện.

Giang Lạc kéo chăn che mặt, cười ha hả, cục chăn run lên từng hồi, cậu cười vô cùng sảng khoái.

Sau khi sảng khoái xong thì cậu lặng lẽ bước xuống giường đi xử lý hết đống bùa dán trong phòng tắm, rồi lại trèo lên giường lần nữa.

Ngay lúc cậu chuẩn bị chết vì đuối nước, quả nhiên Trì Vưu đã đến.

Nếu không có bùa thì nói không chừng Giang Lạc đã phải nhận sự trả thù từ ác quỷ rồi.

Đây vốn là chuyện đáng để ăn mừng, nhưng hiện giờ Giang Lạc lại có hơi hối hận vì đã dùng bùa ngăn cản sự tấn công của Trì Vưu.

Thời điểm gần kề cái chết, Giang Lạc quả thật đã cảm nhận được một cảm giác kỳ diệu, giống như linh hồn sắp tách khỏi thân thể vậy. Nhưng loại cảm giác đó quá mỏng manh, Giang Lạc chưa kịp tìm tòi nghiên cứu đã biến mất không còn chút bóng dáng nào nữa.

Cậu nhắm mắt lại nghỉ ngơi, tay trái vuốt ve vòng âm dương trên cổ tay phải.

Dường như trạng thái gần kề cái chết vẫn còn quá an toàn nên cậu không thể thành công mở được vòng âm dương ra.

Sự khát vọng đối với sức mạnh khiến Giang Lạc thậm chí còn có một suy nghĩ “nếu lúc đó Trì Vưu đẩy cửa vào thì quá tốt rồi”.

Cậu buồn cười thích thú, nhanh chóng khép chặt đôi mi, đôi ngươi chậm rãi chuyển động.

Trì Vưu...

Có lẽ có thể lợi dụng hắn.

......

Một đêm qua đi, sáng sớm hôm sau, toàn thể người của đại học Bạch Hoa đều đặt chân trên máy bay quay về.

Sau khi xuống máy bay, Giang Lạc liền nhận được điện thoại từ Trần Bì – lão sư phụ của nguyên thân, Trần Bì kêu cậu nhanh chóng đến nhà ông, có việc cần phải bàn bạc với cậu.

Giang Lạc gọi xe đến nhà Trần Bì, vừa bước vào cửa đã được tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Trần Bì trước giờ đều vô cùng lạnh nhạt với nguyên thân hôm nay lại nhiệt tình một cách kỳ lạ, sau khi quan tâm đến vấn đề học tập rồi thi đấu của Giang Lạc xong còn hỏi han cả ngày ba bữa của cậu.

Giang Lạc được giữ lại ăn tối xong thì Trần Bì mới thả cậu đi, trước khi đi còn tha thiết dặn dò cậu: “Ngày mai con nhất định phải để trống thời gian đấy.”

Trong lòng Giang Lạc có hơi nghi ngờ, nhưng vẫn bình thản cười tự nhiên nói: “Vâng ạ, con biết rồi.”

Trời đã tối muộn nên Trần Bì cho Giang Lạc mượn một chiếc xe, để cậu có thể về trường sớm hơn chút. Giang Lạc đã uống rượu nên không thể lái xe được, cũng không muốn làm phiền người nhà Trần Bì. Đợi sau khi cậu đậu xe ven đường lớn thì chuyển sang ghế phụ lái rồi đặt người lái hộ.

Người lái hộ đến rất nhanh, lẳng lặng yên vị trên ghế lái, khởi động xe xong rồi mới hỏi: “Quý khách muốn đi đâu?”

Giang Lạc híp mắt, nhẹ nhàng ngáp một cái: “Đại học Bạch Hoa.”

Cậu mở một cái hộp đựng đồ trong xe ra, may mắn bới ra được một bao thuốc còn sót vài điếu và một cái bật lửa. Giang Lạc cong môi, thích thú châm một điếu thuốc.

Người lái hộ cười nói: “Hút thuốc trên xe, nếu có gì ngoài ý muốn thì có thể khiến xe sẽ phát nổ đấy.”

Giọng nói của hắn càng ngày càng trầm, ý cười cũng càng lúc càng rõ, giọng nói trầm thấp như đang mơn trớn lỗ tai người khác: “Bùm một tiếng... Tan xương nát thịt.”

Giang Lạc hơi dừng lại, liếc mắt nhìn người lái hộ trong màn khói thuốc mờ ảo, thấy được một đôi mắt tràn ngập ác ý, sâu hun hút như vực thẳm.