Kha Vương Uy lau mồ hôi, nói: “Trong bức họa là người anh em chơi với tôi từ nhỏ đến lớn tên là Lý Nhị.”
“Khi tôi còn chưa giàu có, thường xuyên cùng cậu ta đi lăn lộn kiếm sống,” Kha Vương Uy: ‘‘Cậu ta giống như anh em ruột của tôi, giữa chúng tôi ai cũng chẳng phân biệt ai, có tiền cùng nhau tiêu, gặp nạn cùng nhau gánh. Khi chúng tôi 17-18 tuổi, tình cờ quen được một người bạn đổ đấu(trộm mộ), chúng tôi liền bắt đầu làm một chuyến này……”
Đào mồ của người chết, tìm ra thứ đáng giá để mang đi bán.
“Nhưng có một lần, khi chúng tôi xuống mộ đã xảy ra chuyện, cậu ta không thể trở về,” Kha Vương Uy lau nước mắt: ‘‘Chỉ có một mình tôi trở về, sau việc này tôi không bao giờ xuống mộ nữa, sau đó lấy những của cải đã tích góp được bắt đầu kinh doanh…… Nháy mắt, việc này cũng đã sắp qua hai mươi năm rồi.”
Thậm chí thời gian đã trôi qua quá lâu, ông ta đều đã quên chuyện này, cũng đã quên bóng dáng bên trong bức họa.
Phùng Lệ nhíu mày nói: “Nói xong?”
Kha Vương Uy gật gật đầu.
Phùng Lệ hỏi: “Ông đã làm chuyện gì có lỗi với ông ta?”
Kha Vương Uy do dự một lát, cắn răng nói: “Đồ mang từ dưới mộ ra năm đó, tôi đã bán lấy tiền rồi sử dụng toàn bộ một mình, không để lại cho người nhà cậu ta một đồng nào.”
Kha Hạc Đường không dám tin tưởng nói: “Ba, sao ba có thể như thế……”
“Câm miệng!” Kha Vương Uy lạnh giọng quát lớn: ‘‘Không có số tiền kia, sao mày có thể sống tốt như bây giờ!”
Nói xong, sắc mặt ông ta biến đổi, tươi cười hỏi: “Phùng tiên sinh, ngài nói nửa tháng sau tôi sẽ chết, chuyện gì thế này?”
Phùng Lệ nhàn nhạt nói: “Trên tấm giấy vẽ bằng da người này có hơi thở của lệ quỷ, hắn muốn báo thù ông. Tác phẩm hội họa này đã ảnh hưởng đến ông, khiến cho ông trở nên người không ra người quỷ không ra quỷ, cuối cùng, hắn chết như thế nào thì ông sẽ chết như thế đấy.”
Giang Lạc nghe vậy, khóe mắt liếc qua vết gãi trên cánh tay của Kha Vương Uy.
Theo cách nói của vợ và con trai ông ta, Kha Vương Uy tự gãi chính mình rất dữ dội, cuối cùng ông ta có thể như là giấy vẽ da người mà lột luôn lớp da của bản thân xuống hay không?
Kha Vương Uy hoàn toàn đang nói dối.
Trên mặt Kha Vương Uy hiện lên vài phần sợ hãi: ‘‘Phùng tiên sinh, vậy phải làm sao bây giờ?”
“Oan có đầu, nợ có chủ, hắn đã thành lệ quỷ, phương pháp duy nhất chính là siêu độ cho hắn,” Phùng Lệ nói: ‘‘Nhưng trước khi siêu độ, ông phải nhận lỗi với hắn, bồi thường những thứ hắn nên có được. Nếu như tất cả sản nghiệp hiện tại của ông là dùng tiền của hắn làm ra, vậy ông phải đem một nửa tài sản bồi thường cho người nhà của hắn, sau đó tìm một chỗ phong thuỷ bảo địa làm âm trạch(*) cho hài cốt của hắn.”
(*)người mê tín gọi ngôi mộ là âm trạch
Một nửa?!
Trên mặt Kha Vương Uy lộ ra vẻ nhức nhối: ‘‘Phùng tiên sinh, cái này……”
Phùng Lệ: “Muốn mạng hay tiền?”
Kha Vương Uy hít sâu một hơi: ‘‘Được, tôi cho cậu ta một nửa gia sản.”
Kha Vương Uy nói làm là làm, ông ta lập tức gọi cho luật sư và trợ lý, sợ chậm trong chốc lát thì Phùng Lệ sẽ mặc kệ việc này.
Rất nhanh, Kha Vương Uy liền ký tên lên hợp đồng xong, vẻ mặt ông ta khó chịu co rúm lại, đi đến trước mặt Phùng Lệ nói: “Phùng tiên sinh, đã làm xong chuyện tài sản rồi, như vậy được chưa?”
Phùng Lệ nhẹ nhàng gật đầu: ‘‘Tôi sẽ làm phép siêu độ, khi ông xin lỗi, ông phải dập đầu ba cái để cầu xin hắn tha thứ.”
Kha Vương Uy vội vàng gật đầu: “Được được được, cám ơn Phùng tiên sinh.”
Phùng Lệ bảo các đệ tử đi chuẩn bị đồ làm phép, chỉ còn một mình Giang Lạc không mang theo cái gì mà ở lại phía sau của anh.
Phùng Lệ nhìn về phía thanh niên tóc đen.
Trước khi thanh niên tóc đen xuất phát hẳn là vội vàng, trên tóc vẫn còn dấu vết khi ngủ bị ép ra. Trên mặt cậu như suy tư gì, trên khuôn mặt diễm lệ mang đến cảm giác bị suy tư lắng đọng lại, ngược lại có một loại mỹ cảm cổ điển như Đường trang của Phùng Lệ vậy.
Phùng Lệ nhìn ra suy nghĩ của cậu: ‘‘Cậu muốn hỏi cái gì?”
Giang Lạc ngước mắt liếc nhìn anh một cái, hiếu kỳ nói: “Phùng tiên sinh, anh tin lời ông ta nói?”
Phùng Lệ vô tình nói: “Không cần biết ông ta nói thật hay là nói dối, nếu ông ta nói dối thì sẽ phải gánh hậu quả có lời nói dối đó.”
Vị vai chính công trong nguyên văn này còn quả quyết ác nghiệt hơn so với tưởng tưởng của Giang Lạc, cậu hiểu rõ nói: “Tôi biết rồi.”
Nửa giờ sau, đồ làm phép đã được chuẩn bị xong.
Kha Vương Uy căng thẳng đến mắt thường có thể thấy được, ông ta không ngừng lau mồ hôi đầy đầu, chờ Phùng Lệ làm phép: ‘‘Phùng tiên sinh, tôi trực tiếp dập đầu ba cái là sẽ không có việc gì nữa sao?”
Phùng Lệ nói: “Ừ.”
Anh giơ ba cây nhang cắm vào bên trong lư hương, hơi khói lượn lờ bay lên, sau khi hơi khói nhẹ nhàng bay lên độ cao nhất định thì lại chìm xuống, đọng lại trong một chiếc bát sứ trắng.
Phùng Lệ dùng đũa quơ quơ làn sương trắng trong bát, sương trắng dần dần ngưng tụ thành nước trong, nước trong lại biến thành màu đỏ của máu.
Màu máu sền sệt, mãi cho đến tận khi rút chiếc đũa ra kéo ra một đường chỉ máu thì Phùng Lệ mới buông chiếc đũa, dùng một lá bùa xếp thành hình tam giác để vào trong chén.
Lá bùa vừa vào trong chén đã lập tức cháy lên, đốt nước màu đỏ đến gần như không còn.
Lúc này Phùng Lệ mới nói: “Dập đầu xin lỗi.”
Kha Vương Uy thở dài nhẹ nhõm một hơi, dứt khoát lưu loát mà dập đầu nói: “Lý Nhị, anh thực sự xin lỗi chú. Anh đã đem nửa tài sản của mình tặng cho cha mẹ của chú rồi, sau này anh sẽ xem cha mẹ của chú như cha mẹ ruột của mình mà chăm sóc. Anh sẽ tìm cho chú một âm trạch tốt để an táng, cầu xin chú hãy tha thứ cho anh đi.”
Khi ông ta dập đầu cầu xin, ba cây nhang đột nhiên đứt làm đôi. Giang Lạc theo bản năng nhìn về phía giấy vẽ da người, chỉ thấy bóng người dưới chân của người đàn ông trong bức tranh đang không ngừng vặn vẹo, nổi lên một cục cỡ tựa như cục mụn, hình như có thứ gì đó sắp phá bức tranh chui ra.
Kha Vương Uy không phát hiện cái gì cả, tiếp tục nói: “Chuyện năm đó là anh làm sai ,anh thật sự biết sai rồi, xem như chú và anh cùng bên nhau từ nhỏ đến lớn, chú cho anh một con đường sống đi.”
Ông ta còn chưa nói xong, bóng đen đột nhiên phân ra ba làn sương đen, gắt gao mà trói ở trên người Kha Vương Uy.
Nhưng tựa như không có ai thấy một màn như vậy, bao gồm cả bản thân của Kha Vương Uy. Sau khi ông ta nói xin lỗi xong thì không thấy có việc gì phát sinh, dẫn đầu liền nhẹ nhàng thở ra. Tinh thần của ông ta không tồi, nhưng thân thể lại không biết vì sao lại đặc biệt mệt mỏi không có sức, Kha Vương Uy cẩn thận nhìn về phía Phùng Lệ: ‘‘Phùng tiên sinh, cái này?”
Phùng Lệ nhìn ba oán khí ác quỷ dày đặc đang nằm bò trên người ông ta, lạnh lùng nói: “Mạng của ông, tôi không cứu được.”
Nói xong, Phùng Lệ liền nói với các đệ tử: “Đi.”
Tuy các đệ tử khó hiểu, nhưng vẫn dứt khoát lưu loát mà đuổi kịp Phùng Lệ chuẩn bị rời đi. Miệng của Hoàng Ngọc Lan run rẩy, bà không dám cản Phùng Lệ, nước mắt lã chã, khóc đến thê thảm: ‘‘Phùng tiên sinh, sao lại không cứu được?”
Sắc mặt Kha Hạc Đường trắng bệch, run run nói: “Phùng tiên sinh……”
Phùng Lệ dừng chân, nghiêng đầu nhìn lại Kha Vương Uy ở phía sau còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì: ‘‘Những gì ông ta nói đều không phải nói thật, còn có thể trông cậy vào ai đến cứu ông ta?”
Anh không muốn quan tâm chuyện này, bước chân kiên quyết rời đi. Kha Vương Uy cả người run lên, đột nhiên lớn tiếng nói: “Phùng tiên sinh, tôi mà chết thì danh tiếng của cậu cũng sẽ hỏng! Cậu đã đồng ý sẽ cứu tôi, kết quả vẫn không cứu được, nếu tôi chết thật thì nhà họ Phùng của các người cũng đừng mong sẽ sống tốt!”
Nói xong lại đột nhiên cầu xin: ‘‘Phùng tiên sinh, tôi không muốn chết, cầu xin cậu cứu tôi đi mà, tôi sẵn lòng cho cậu hết nửa số tài sản còn lại, quyên tặng cũng được nữa.”
Ánh mắt Phùng Lệ lạnh lùng.
Anh đột nhiên cười lạnh một tiếng, xoay người nói: “Được, tôi cứu ông. Nhưng rốt cuộc ông đã từng làm những chuyện gì, đều phải một năm một mười mà nói rõ ra.”
Môi Kha Vương Uy khép mở một lát, suy sụp tinh thần mà tê liệt ngã xuống trên mặt đất.
Khi Kha Vương Uy và người từng là anh em tốt Lý Nhị cùng nhau xuống mộ, bởi vì không đủ người, ông ta đã trở lại trong thôn bắt cóc ba người đàn ông nông dân chưa từng xuống mộ bao giờ.
Ba người đàn ông nông dân kia còn tưởng rằng Kha Vương Uy dẫn bọn họ đi vào thành phố làm công kiếm nhiều tiền, cho nên tin tưởng không nghi ngờ mà đi theo Kha Vương Uy rời khỏi thôn. Kha Vương Uy lừa bọn họ nói người thành phố thích đồ dưới đất, cho nên đã lừa bọn họ được đi xuống mộ.
Cũng là bọn họ gặp may, trộm mộ vậy mà thật sự đào ra đồ vật đáng giá, một lần mà còn nhiều hơn cả thu hoạch nhiều năm của hai người Kha Vương Uy và Lý Nhị. Kha Vương Uy nổi lên ý đồ xấu, cuối cùng nhẫn tâm ném ba người đàn ông kia vào trong mộ rồi lấp kín động mộ lại, đỡ phải chia cho bọn họ một phần tiền này.
Lý Nhị bởi vì việc này mà trong lòng bất an, còn chưa rời khỏi mộ địa liền vẫn luôn nhắc mãi sẽ bị lệ quỷ trả thù. Kha Vương Uy bị anh ta nói có chút hoảng sợ, đặc biệt đi tìm đạo sĩ, muốn biết làm cách nào có thể phòng ngừa ác quỷ báo thù.
Vừa lúc, người ông ta hỏi chính là đạo sĩ có chút tà môn, đạo sĩ kia nói với ông ta, ba người đàn ông nông dân kia ăn gián côn trùng trong ngôi mộ còn có thể sống thêm mấy ngày, nhưng sâu trong mộ địa âm tà, bản thân mộ địa lại là nơi âm khí rất nặng, cái này âm càng thêm âm, ba người nhất định sẽ hóa thân trở thành lệ quỷ.
Nếu muốn tránh bị bọn họ trả thù, thì phải phong ấn ba người đàn ông nông dân hóa thành lệ quỷ kia.
“Tôi hỏi ông ta phong ấn như thế nào, ông ta nói với tôi, nói với tôi,” Kha Vương Uy nuốt nước miếng: ‘‘Ông ta nói ba ác quỷ kia có hai cái kẻ thù, chỉ cần dùng da của một trong hai kẻ thù kia phong ấn động mộ, vậy thì nếu mấy ác quỷ muốn đi ra báo thù thì sẽ bị hít vào da người, ác quỷ bị hít vào da người thì sẽ bị phong ấn không cách nào trở ra.”
Mà hai kẻ thù của ác quỷ, một người là Kha Vương Uy, một người khác là anh em tốt của ông ta Lý Nhị.
Hiện giờ Kha Vương Uy còn sống, vậy người bị lột da để phong ấn ác quỷ tất nhiên sẽ là một người khác.
Vương Tam Thán nhịn không được thấp giọng mắng: “Cái này cũng quá ác độc rồi.”
Một vị đệ tử khác nhíu mày nói: “Chúng ta thật sự phải cứu ông ta sao?”
Giang Lạc cảm thấy Phùng Lệ sẽ không cứu Kha Vương Uy.
Đều không phải xuất phát từ thiện ác, mà là bởi vì Kha Vương Uy mới vừa nói ra lời uy hϊếp kia.
Sau khi Phùng Lệ nghe xong chuyện xưa, vẻ mặt chưa từng biến đổi một chút nào, anh nói: “Một khi đã như vậy, còn có một cách.”
Kha Vương Uy vui vẻ.
Phùng Lệ nói: “Ông đem giấy vẽ da người khoác ở trên người bảy bảy bốn mươi chín ngày, âm khí trên giấy vẽ da người sẽ bị dương khí ở trên người ông trấn áp, thứ ở bên trong đương nhiên sẽ không ra được.”
Kha Vương Uy nghe vậy, tức khắc giãy giụa bò lên túm lấy giấy vẽ da người, không chút do dự mà khóa lại ở trên người. Quả nhiên như lời Phùng Lệ, trong một khắc ông ta khoác giấy vẽ da người lên trên người của mình, trên người đột nhiên trở nên nhẹ nhàng lên, giống như đã gỡ xuống mấy chục cân gánh nặng vậy.
Kha Vương Uy mừng rỡ: ‘‘Cảm ơn Phùng tiên sinh, cảm ơn Phùng tiên sinh, tôi không chết nữa rồi! Tôi không chết được!”
Phùng Lệ nhàn nhạt nhìn ông ta vài lần, sau đó dẫn theo các đệ tử rời đi. Khi sắp ra khỏi thư phòng, Giang Lạc quay đầu lại nhìn thoáng qua, bóng màu đen kia giương nanh múa vuốt trên giấy vẽ đang quấn quanh ở bên người của Kha Vương Uy, những bóng quỷ giương nanh múa vuốt đó cười lớn, âm trầm vui sướиɠ mà nhìn Kha Vương Uy.
Không biết có phải ảo giác Giang Lạc hay không, cậu hình như nhìn thấy bóng lưng người đàn ông trên giấy vẽ, hơi hơi nghiêng đầu, lộ ra một nụ cười rộng đến mang tai.
Khuôn mặt của người đàn ông dần dần biến thành dáng vẻ của Kha Vương Uy.
Phùng Lệ thấp giọng nói: “Đừng nhìn nữa.”
Giang Lạc thu hồi tầm mắt.
Phùng Lệ liếc nhìn cậu: ‘‘Gieo nhân nào, gặt quả ấy. Lệ quỷ sẽ không bỏ qua cho ông ta, cho dù là hai người thân như anh em, sau khi chết đi, ác quỷ cũng sẽ không nương tay chút nào.”
Lúc này Giang Lạc mới nhớ tới, vị vai chính công này chính là bởi vì muốn cho cậu biết “Người quỷ khác đường”, cho nên mới dẫn cậu tới xử lý chuyện này.
Cậu rất muốn đồng ý với cách nói của Phùng Lệ, nhưng ở mặt ngoài lại quật cường nói: “Điều này không giống nhau.”
Phùng Lệ hỏi: “Không giống chỗ nào?”
Giang Lạc nói: “Tôi với Trì Vưu là tình yêu, bọn họ là tình bạn. Tôi không hại chết Trì Vưu, ông ta thì hại chết anh em của mình.”
Những lời này cậu nói được đúng lý hợp tình, không có một chút chột dạ nào.
Phùng Lệ hỏi ngược lại: “Có gì khác nhau?”
“Ác quỷ đều tuyệt đối không phải người lương thiện,” Phùng Lệ lên xe: ‘‘Một khi bọn họ có chấp niệm, bất luận là báo thù hày là mặt khác cũng không sẽ không từ thủ đoạn để có thể đạt được mục đích. Tình thân là chấp niệm, tình bạn là chấp niệm, tình yêu cũng là chấp niệm, một khi trở thành chấp niệm của ác quỷ, bọn họ sẽ không còn ý định làm người như ban đầu nữa.”
“Người quỷ khác đường,” Phùng Lệ cuối cùng nói: ‘‘Cậu là người trong tộc của tôi, cần phải nghe lời tôi nói. Nếu tôi còn nhìn thấy cậu dây dưa không dứt với tên ác quỷ kia một lần nữa thì tôi sẽ làm cho cậu ta hồn phi phách tán.”