Câu này không phải là nói nhảm sao?
Hai đệ tử khác không còn lời nào để nói mà nhìn cậu.
Nếu không có chuyện tà môn, vậy bọn họ tới nơi này làm cái gì?
Nhưng Phùng Lệ lại mặt không đổi sắc gật gật đầu: ‘‘Cậu nói rất đúng.”
Anh khen Giang Lạc xong thì nâng bước đi vào bên trong.
Hai người Vương Tam Thán không dám tin mà liếc nhìn nhau.
Phùng tiên sinh rất ít mở miệng khen người khác, nhưng hiện tại, Phùng tiên sinh lại mở miệng khen Giang Lạc.
Bọn họ dùng ánh mắt giao lưu một lát, hóa ra Phùng tiên sinh thích kiểu trả lời như vậy sao?
Người trẻ tuổi đưa bọn họ đưa tới phòng khách, trên sô pha phòng khách có một đôi mẹ con đang ngồi.
Hoàng Ngọc Lan và con gái khóc đến đôi mắt đỏ bừng, sau khi nhìn thấy bọn họ tiến vào, vội lấy khăn tay ra lau lau nước mắt, miễn cưỡng cười đứng dậy nói: “Phùng tiên sinh, mời ngài ngồi.”
Phùng Lệ ngồi ở trên sô pha, Giang Lạc và hai người khác đứng ở phía sau anh.
“Nói đi,” Phùng Lệ nhẹ như mây gió nói: ‘‘Tìm tôi có chuyện gì?”
Phùng Lệ là thiên sư nhà họ Phùng, sẽ không dễ dàng ra cửa xử lý việc nhỏ như vậy. Chỉ là lúc này anh đang vừa vặn ở Vân Nam, lão thiên sư lại có quen biết với Hoàng Ngọc Lan, cho nên mới phiền anh ra tay.
Hoàng Ngọc Lan nghe vậy thì lại không ngăn được nước mắt. Con trai của bà Kha Hạc Đường vội nói: “Là ba tôi xảy ra chuyện.”
“Nửa tháng trước, ba của tôi bắt đầu trở nên không bình thường, tính tình ông ấy càng ngày càng cáu kỉnh dễ giận, chỉ cần một chút chuyện không hài lòng liền nổi giận đùng đùng. Vậy thì cũng không có gì để nói, ông ấy còn ăn cả côn trùng mà trước kia ông ấy chưa từng ăn bao giờ,” Kha Hạc Đường gian nan nói: ‘‘Côn trùng bò ở trong đất, mấy con như kiến, nhộng, gián…… sau khi xử lý xong thì ăn cũng không có gì, nhưng chúng tôi phát hiện, ông ấy nhân lúc chúng tôi không chú ý liền ăn sống mấy con này.’’
Giang Lạc nghe được tiếng gian nan nuốt nước miếng của hai người bên cạnh mình.
Ăn sống à, đúng là điên rồi.
Trong thế giới rộng lớn việc lạ gì cũng có, có người có chứng đam mê kỳ quái, có người lại đam mê ăn thứ kỳ quái.
Nhưng nếu chỉ có cái này, còn chưa đến mức phải mời thiên sư.
Quả nhiên, Kha Hạc Đường tiếp tục nói: “Không chỉ như vậy, ông ấy còn liên tục gãi da của mình, gãi xong trước người thì gãi ra sau lưng, gãi đến chảy máu cũng không chịu ngừng tay. Chúng tôi hỏi ông ấy có đau hay không, ông ấy nói ông ấy không có cảm giác.”
Hoàng Ngọc Lan lấy khăn tay: ‘‘Phùng tiên sinh, ngài không nhìn thấy vết thương tự ông ấy gãi ra ở trên người đâu, đều tới mức phải đi khâu luôn đấy. Ông ấy thật sự không cảm thấy đau sao? Tôi cảm thấy…… cảm thấy hình như ông ấy bị trúng tà rồi.”
Phùng Lệ lẳng lặng nghe, chờ khi bọn họ nói xong, đứng lên nói: “Tôi biết rồi.”
“Các cậu đi cùng tôi.” Phùng Lệ nghiêng đầu nhìn nhìn ba người Giang Lạc.
Biệt thự cao cấp to như vậy, Phùng Lệ dẫn theo bọn họ xem lầu một xong thì lại đi tới lầu hai.
Ba mẹ con Hoàng Ngọc Lan đi theo phía sau tha thiết mà nhìn bọn họ, khi đến thư phòng lầu hai, còn chưa đi vào, Giang Lạc liền mẫn cảm mà cảm giác được một luồng hơi thở âm lãnh bay ra.
Phùng Lệ hẳn là cũng cảm giác được, bước chân anh thẳng tắp, không có dao động mà bước vào bên trong thư phòng.
Thư phòng rất lớn, có hai bức tường sách. Trước tủ sách đặt một chiếc bàn làm việc bằng gỗ, sàn giữa được trải một tấm thảm da hổ.
Thoạt nhìn trầm ổn uy nghiêm, nhưng nhìn kỹ thiết kế lại có vẻ phù hoa xa hoa lãng phí. Giang Lạc một đường đi tới, cảm thấy này gia đình này hẳn là nhà giàu mới nổi đột nhiên phát tài.
Trong thư phòng bày biện rất nhiều cây xanh ngụ ý tốt đẹp. Trên tường bên trái treo một bức họa, trên bàn làm việc còn bày biện một đồng xu trang trí.
Sau khi Giang Lạc xem xong một vòng, ánh mắt về đến bức tranh.
Bức tranh vẽ bóng lưng của một người đàn ông, người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi rất cổ điển, từ phần eo trở xuống chìm vào trong bóng tối. Ở dưới cùng của bức tranh, có một cái bóng cứng nhắc ở bên cạnh bàn chân của người đàn ông, màu cái bóng này hơi đậm so với mấy màu tối, sau khi nhìn kỹ mới có thể phát hiện, cái bóng được chia thành ba phần mơ hồ .
Bức tranh này cho Giang Lạc cảm giác không tốt lắm.
Phùng Lệ hỏi: “Các cậu đã nhìn ra cái gì?”
Lại một câu kiêm tra khác, rút ra kinh nghiệm vừa rồi, Vương Tam Thán cẩn thận nói: “Nơi này nhất định có vấn đề.”
Một anh bạn khác theo sát nói: “Vấn đề còn nhất định không nhỏ.”
Phùng Lệ thất vọng nói: “Vô dụng nói suông.”
Anh lại nhìn về phía Giang Lạc.
Giang Lạc còn đang nhìn bức tranh: ‘‘Bức tranh này hình như là sống?”
Trên mặt Phùng Lệ có ý cười rất nhỏ chợt lóe qua, anh nhìn về phía ba người Hoàng Ngọc Lan: ‘‘Bức tranh này mua về lúc nào?”
Kha Hạc Đường cẩn thận nói: “Đây là nửa tháng trước ba tôi mua từ chỗ đấu giá, Phùng tiên sinh, là bức tranh này có vấn đề sao?”
Phùng Lệ nhàn nhạt gật đầu, tiến lên sờ sờ giấy vẽ, trầm ngâm một lát rồi nhìn đệ tử nói: “Các cậu đến sờ chất liệu của bức họa này đi.”
Ba người Giang Lạc lần lượt tiến lên sờ. Vải vẽ tranh vào tay trơn trượt mà đầy co dãn, sờ lên thực sự dễ có loại cảm giác gây nghiện. Chờ sau khi bọn họ sờ xong, Phùng Lệ lại nói: “Nhìn ra là được chất liệu gì không?”
Giang Lạc cùng lắc lắc đầu theo những người khác.
Cậu học thiết kế nhiều năm như vậy, trước nay chưa thấy qua loại giấy như vậy.
Phùng Lệ nói: “Đây là giấy vẽ da người.”
Mọi người sửng sốt, Hoàng Ngọc Lan tay run lẩm bẩm: ‘‘Giấy vẽ da người?”
Ba mẹ con sắc mặt trắng bệch, bị dọa đến cả người phát run. Không thể tin được một bức tranh bóng loáng mà nhà bọn họ treo lại được làm bằng da người!
Phùng Lệ lại nhìn về phía một đồng tiền được cung phụng ở trên bàn làm việc: ‘‘Còn đồng tiền này đặt ở đó khi nào?”
“Hai, hai tháng trước,”Mặt Kha Hạc Đường vàng như tờ giấy, sợ hãi nói: ‘‘Đây là tôi mang về. Từ trước đến nay ba tôi thích mấy thứ đồ cổ thi họa, ngày thường chúng tôi đều sẽ có ý thức mà mua mấy thứ này về nhà.”
Phùng Lệ đi đến bên cạnh bàn, cúi đầu nhìn đồng tiền, giọng điệu lạnh nhạt: ‘‘Nếu là đồng tiền gia tộc truyền lại thì đương nhiên có thể bày biện ra, còn có hiệu quả trấn trạch. Nhưng nếu đồng tiền lai lịch không rõ, sẽ rất dễ lây dính thứ dơ bẩn.”
Anh duỗi tay cầm lấy đồng tiền, nhìn trong chốc lát nói: “Đây là một đồng tiền lấy ra từ trong miệng người chết.”
Kha Hạc Đường không nói ra được một câu, cậu ta mồ hôi đầy đầu, sau một lúc lâu mới nói: “Phùng tiên sinh, tôi không biết đây là đồng tiền ở trong miệng người chết.”
“Âm khí trên đồng tiền rất nặng,” Phùng Lệ buông đồng tiền xuống rồi lấy khăn tay xoa xoa lòng bàn tay: ‘‘Âm khí tẩm bổ giấy vẽ da người, dưỡng ra sát khí, vào ban đêm của nửa tháng nữa, chủ nhân thư phòng này sẽ chết.”
Hoàng Ngọc Lan vội vàng truy vấn: “Phùng tiên sinh, hiện tại thì sao, hiện tại phát hiện chuyện này còn cứu được không?”
“Còn kịp,” Phùng Lệ nói: ‘‘Nhưng tôi muốn gặp chồng chị một chút.”
Sự tình liên quan đến sống chết, nửa giờ sau, chồng của Hoàng Ngọc Lan là Kha Vương Uy liền vội vàng trở về biệt thự cao cấp.
Kha Vương Uy xụ mặt đi đến, nơi ấn đường của ông ta quanh quẩn một vòng khí đen, huyệt Thái Dương nhô lên, khuôn mặt tràn đầy vẻ dữ tợn, dáng vẻ hung thần ác sát. Khuôn mặt như vậy sẽ thường xuyên xuất hiện ở trên mặt của đồ tể, chỉ một cái đối mặt này, Giang Lạc không nhìn ra được vị chủ nhân thư phòng này có bao nhiêu đại phú đại quý, ngược lại cảm thấy người này cực kỳ hung ác, không phải loại lương thiện.
Vị Kha tiên sinh này mới vừa tiến vào đã đầy mặt không kiên nhẫn, nhưng sau khi nhìn thấy Phùng Lệ lại là sửng sốt. Rõ ràng ông ta biết Phùng Lệ, lập tức thu hồi cảm xúc không kiên nhẫn, đầy mặt tươi cười nói: “Phùng tiên sinh? Sao ngài lại tới nhà của tôi vậy?”
Hiện giờ xã hội này, người có thân phận địa vị càng cao thì càng mê tín, Kha Vương Uy cũng tin cái này, chỉ cần là người có chút đường thì đều biết danh tiếng của Phùng Lệ, nhưng rất ít có người có thể mời được Phùng Lệ ra tay.
Kha Vương Uy không nghĩ tới có thể nhìn thấy Phùng Lệ ở nhà mình, nhất thời vừa mừng vừa sợ, cảm giác khó chịu mấy ngày nay đều bỗng nhiên giảm bớt đi rất là nhiều.
“Phùng tiên sinh tới nhà của tôi có gì chỉ bảo sao?”
Phùng Lệ nhìn ông ta trong nháy mắt rồi chỉ vào bức tranh trong thư phòng: “Kha tiên sinh biết bức tranh này không?”
Trong lòng Kha Vương Uy cổ quái, vẫn là trả lời nói: “Đây là bức tranh tôi mua về từ nửa tháng trước, tôi đương nhiên biết chứ.”
“Không,” Phùng Lệ nói: ‘‘Tôi đang nói, ông có quen người trong bức họa không?”
Kha Vương Uy không thể hiểu được, ông ta nhìn về phía bức tranh.
Trên thực tế, đúng là bởi vì cảm thấy quen thuộc ngay từ cái nhìn đầu tiên sau khi nhìn thấy bức tranh, cho nên Kha Vương Uy mới có thể mua bức tranh. Nhưng ông ta không nhận ra người đàn ông trong bức họa này là ai, hiện tại nhìn cũng không nhìn ra được cái gì, Kha Vương Uy nhìn đến đôi mắt xót, đang muốn dời mắt đi, một luồng cảm giác quỷ dị đột nhiên dâng lên trong lòng.
Kha Vương Uy sắc mặt trắng bệch: ‘‘Sao có thể!”
Phùng Lệ không hề gợn sóng nói: “Anh nhận ra người trong bức tranh này là ai à?”
Mồ hôi trượt xuống trên trán của Kha Vương Uy, ấp a ấp úng nói: “Tôi, tôi không quen biết……”
Phùng Lệ xoay người muốn dẫn theo đệ tử rời đi.
Hoàng Ngọc Lan kinh hoảng nói: “Phùng tiên sinh, đừng đi!”
Bà căm giận kéo quần áo Kha Vương Uy một cái: ‘‘Ông biết cái gì còn không mau nói đi? Ông có biết hay không, nếu Phùng tiên sinh không ra tay, thêm nửa tháng nữa là ông sẽ chết đấy!”
Khóe mắt Kha Vương Uy liếc nhìn bức họa, mồ hôi lạnh đầm đìa, ông ta khẽ cắn môi, lớn tiếng nói: “Tôi nói, tôi nói! Phùng tiên sinh, cầu xin cậu cứu tôi với!”