Chương 35

Phùng Lệ là thiên sư tân nhiệm của nhà họ Phùng trong sáu môn phái lớn, tất nhiên sẽ biết mặt người cầm quyền Trì Vưu của nhà họ Trì.

Mày anh không khỏi nhăn lại, là kinh ngạc bởi vì hơi thở âm tà do Trì Vưu biến thành, còn bởi vì nội dung trong lời nói của hắn.

Một người một quỷ đều cùng một lời giải thích, tất nhiên sẽ không nói dối, nhưng Phùng Lệ lại xem như vậy chỉ là “Tình thâm không dứt”. Tay phải của Phùng Lệ nước chảy mây trôi mà kết ấn, ngón trỏ thon dài cùng ngón giữa khép lại trước người, nhàn nhạt nói: “Lui.”

Một ngọn lửa người bình thường không cách nào thấy được bỗng nhiên dâng lên, đốt không khí đến có hơi hơi vặn vẹo. Đám người vây quanh ở bên trong ngọn lửa, ngọn lửa dâng lên từ dương khí chí dương có thể xua tan hết thảy tà ám quỷ quái, nghiêm trọng thậm chí còn đốt đến hồn phi phách tán.

Trì Vưu đang hứng thú nhìn Giang Lạc cuối cùng cũng quay đầu nhìn về phía Phùng Lệ.

Ngọn lửa tới gần, Trì Vưu hơi hơi híp híp mắt, tựa như không đối phó được với ngọn lửa vô hình này, cuối cùng tách ra khỏi trên người của Giang Lạc, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Vẻ mặt Phùng Lệ bình thản mà buông tay, khi nhìn về phía Giang Lạc thì nhíu mày lại, giọng điệu hà khắc nói: “Người quỷ khác đường. Cậu ta đã hóa thân lệ quỷ, cậu còn ở chờ đợi cái gì?”

Giang Lạc trơ mắt mà nhìn Trì Vưu bị một chữ của Phùng Lệ làm xua tan đi, trong lòng cậu nghi ngờ không thôi, Phùng Lệ có lợi hại như vậy ư?

Vai chính công trong nguyên văn, thực lực mạnh như vậy à?

“Phùng tiên sinh,” Dáng vẻ của Giang Lạc thất hồn lạc phách: ‘‘Anh ấy chỉ muốn ở bên tôi, cũng không làm tổn thương tôi.”

Trên khuôn mặt Phùng Lệ trên xuất hiện thêm mấy phần ý cười trào phúng nhàn nhạt: ‘‘Sẽ không làm tổn thương cậu?”

Anh nhìn đệ tử nhà họ Phùng chung quanh một vòng, trong ánh mắt mong đợi của nhiều người chỉ vào hai thiên tài xưa nay được xem trọng, lại nhìn về phía Giang Lạc: ‘‘Cậu và hai người họ, 3 giờ chiều ngày mai tới tìm tôi.”

Phùng Lệ dừng một chút, đôi mắt nhạt màu mà Giang Lạc thật sâu: ‘‘Tôi sẽ cho cậu nhìn xem, ác quỷ rốt cuộc có thể làm người ta bị thương hay không.”

Sau khi nói xong, Phùng Lệ liền xoay người rời khỏi hoa viên.

Giang Lạc thở dài một hơi dưới ánh mắt ghen ghét hâm mộ của mọi người.

Phùng Lệ quá mạnh, nếu có thể có được mối quan hệ thân thiết với anh thì đương nhiên là kết quả tốt nhất. Nhưng thái độ Phùng Lệ nói tốt một chút là một người thầy tốt, nói không dễ nghe một chút chính là mình ta vô địch, chỉ với tính cách có một không hai này thì cũng đủ để nhìn ra vai chính công trong truyện gốc cũng không dễ đối phó rồi.

Hơn nữa lời nói của Phùng Lệ đến quá đột ngột, làm cho Giang Lạc có chút bất thình lình không kịp phòng ngừa. Trong mắt người khác, có được cơ hội tốt như vậy chỉ có thể biết cám ơn trời đất, nhưng Giang Lạc không tin thiện ý của người nào đó lại đến đột ngột như vậy.

Cậu lại thở dài, sau đó rời khỏi hoa viên dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người.

Vốn dĩ kế hoạch đi chơi tạm thời bị gác lại, nhưng người của đại học Bạch Hoa lại chuẩn bị một buổi liên hoan.

Bọn họ cũng là sau khi trở lại khách sạn mới biết được, trong người dự thi có không ít người bị thương.

So với những người khác, người của đại học Bạch Hoa thật sự là cực kỳ may mắn. Đặc biệt là Samuel có đầy giá trị may mắn, hình thành tương phản cực đại với Giang Lạc.

Bọn họ đặc biệt chạy đến dã ngoại chuẩn bị ăn buffet nướng BBQ, mang theo giá sắt lấy nguyên liệu nấu ăn ra, Lục Hữu Nhất còn hái một ít nấm ngay tại chỗ, xiên lẫn vào trong que nướng để mọi người cùng ăn.

Cạnh địa điểm dã ngoại cũng có một mảnh rừng lá phong nhỏ, chỉ là vào tháng năm rừng lá phong vẫn xanh tươi. Giang Lạc hỏi Văn Nhân Liên xin một điếu thuốc rồi chạy đến bên cạnh hút, nhìn phong cảnh tự nhiên hoa cả mắt, trong lòng chậm rãi bình tĩnh trở lại.

Sau một lúc lâu, Văn Nhân Liên đi tới đưa cho cậu một chai nước, cười nói: “Tâm trạng tốt à?”

Giang Lạc cười: “Tâm trạng của tôi vẫn luôn không tồi.”

Văn Nhân Liên từ từ nói: “Bọn họ không nhìn ra được, tôi lại không nhìn ra ư. Giang Lạc, cậu còn chưa phát hiện sao?”

Cậu ta chỉ chỉ vào vị trí ngực của Giang Lạc, cười nói: “Từ sau khi Trì Vưu chết, cảm xúc của cậu liền trở nên có chút không đúng.”

“Tựa như có chuyện gì đó đang không ngừng thúc đẩy cậu đi về phía trước,” Văn Nhân Liên nhẹ giọng nói: ‘‘Cậu càng ngày càng nôn nóng, giống hệt như có gai ở sau lưng, lửa sém lông mày, nếu không làm chút gì đó thì sẽ quá muộn…… Cậu nói xem, đã bao lâu rồi cậu chưa thật sự thả lỏng?”

Giang Lạc giơ một ngón tay cái, bội phục nói: “Văn Nhân, lợi hại.”

Văn Nhân Liên cười cười, lại thở dài: ‘‘Rốt cuộc là cậu đang lo lắng cái gì?”

Giang Lạc không tỏ ý kiến với cách nói của Văn Nhân Liên.

Văn Nhân Liên rất nhạy bén mà đã nhận ra cảm xúc cậu không đúng, trên thực tế, từ sau khi bị Trì Vưu gϊếŧ chết mười tám lần ở trong mộng, cảm xúc Giang Lạc vẫn luôn ở biên giới của sự nổi điên và lý trí.

Một người bị gϊếŧ chết một lần đã là một chuyện đáng sợ vô cùng, Giang Lạc lại bị Trì Vưu dùng mười tám loại phương pháp mà cảm nhận lần lượt từng tử vong lặp đi lặp lại một cách rõ ràng, cậu có thể tỉnh lại, có thể lý trí mà mở mắt ra thì đã xem như ý chí xuất sắc lắm rồi.

Nhưng tổn thương mà cậu phải gánh chịu vẫn in sâu trong tâm trí, tinh thần của Giang Lạc dù có cố gắng trở lại bình thường như thế nào, thì cũng mang theo một chút điên cuồng giống như Trì Vưu.

Cậu nhận sự quan tâm của bạn mình, nhưng vấn đề tinh thần thì khó mà nói, trừ khi cậu có thể cũng gϊếŧ trả về Trì Vưu nhiều lần như vậy, nếu không dù nói nhiều thì cũng là nói suông mà thôi.

Giang Lạc cười nói: “Trước kia chưa từng tham gia cuộc thi lớn như vậy, sau khi kết thúc hai vòng thi thì cảm giác đã tốt hơn nhiều rồi.”

Văn Nhân Liên cũng không hề nói cái gì, trò chuyện với cậu một hồi, sau đó thân thiết mà chừa lại cho cậu không gian một mình, đi trở về nướng BBQ.

Giang Lạc hít sâu một hơi liếc mắt nhìn những con bướm sặc sỡ bay lượn trước mặt, đuôi mắt hẹp dài nhếch lên, đang lúc khi cậu thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, một trận gió lạnh đột nhiên thổi tới từ phía sau, đột nhiên thổi tung tóc của Giang Lạc che cả mặt của cậu.

“…… Móa,” Giang Lạc trầm mặt hất tóc lên: ‘‘Sáng mai liền cắt nó.”

Đêm nay nướng BBQ thật sự ăn đã ghiền, bọn họ còn gọi rất nhiều đồ ăn ngon địa phương Vân Nam, rượu Thanh Khoa, Giang Lạc uống lên luôn cảm thấy có hơi kỳ quái, không hợp với vị như trà bơ.

Sau một đêm nhẹ nhõm, ngày hôm sau Giang Lạc ngủ một giấc lấy lại sức, gần đến buổi chiều mới rời giường, sau khi cơm nước xong thì liền định đi cắt tóc của mình.

Nhưng cậu liên tục tìm ba tiệm cắt tóc, vậy mà không có một tiệm mở cửa. Giang Lạc đơn giản trực tiếp mua luôn cây kéo, sau khi trở về khách sạn nhìn gương tự cắt tóc ngắn cho mình.

Cậu bảo lưu chiều dài đã định, đang muốn “Cạch” một kéo cắt xuống thì lại phát hiện kéo mở ra lại không cách nào ép trở về.

Sắc mặt Giang Lạc trầm xuống.

Tay nắm kéo của cậu không ngừng dùng sức, chỗ đầu ngón tay cầm lấy kéo hơi hơi trở nên trắng, cho dù ngón tay đau, cây kéo mở lớn cũng không có chút dấu hiệu nào khép lại.

Giang Lạc ngước mắt nhìn về phía gương.

Trong gương, tóc dài của cậu xõa trên vai, tóc đen tựa như tơ lụa trải trên vai. Tóc đen trên trán hơi khép lại như đóa hoa sen, vừa lúc xõa ra hai bên lông mày tuấn mỹ của thanh niên.

Giang Lạc buông tay nắm kéo, cây kéo màu bạc rơi thật mạnh ơ trên mặt đất, tạo ra một tiếng thanh thúy.

Hai lưỡi kéo vẫn luôn không khép lại trong lúc rơi xuống đất cuối cùng lại khép lại.

Giang Lạc mặt mày âm trầm, trên gương đột nhiên xuất hiện một hàng chữ viết vệt nước thong thả ung dung: Tôi thích dáng vẻ để tóc dài của cậu hơn.

Trì Vưu.

Giang Lạc nghiến răng nghiến lợi mà đọc cái tên này ở trong lòng.

Cậu gần như hận không thể lột da, rút gân hắn, sau đó nếm thử mùi máu xem có phải cũng nhàm chán y như biểu hiện bên ngoài của hắn hay không.

Thật mẹ nó âm hồn không tan.

Tôi cắt cái tóc liên quan cái rắm gì đến anh.

Giang Lạc lạnh lùng nhìn chằm chằm một hàng chữ từ xuất hiện cho đến biến mất, chuông báo vang lên nhắc nhở thời gian bên ngoài, Lục Hữu Nhất cao giọng nói: “Giang Lạc, cậu nên đi tìm Phùng Lệ rồi!”

Giang Lạc áp chế cơn tức giận, nhìn gương làm như không thấy rồi đi thẳng ra phòng tắm.

Cửa vang lên một tiếng “rầm” lớn, bị cậu mạnh mẽ đóng lại.

*

Buổi chiều 3 giờ, Giang Lạc đúng giờ xuất hiện ở trước mặt Phùng Lệ.

Khi cậu đến, mấy người khác đều đã tới rồi. Nhìn thấy Giang Lạc tới trễ như vậy, mấy đệ tử xem Phùng Lệ tựa như thiên thần của nhà họ Phùng thiếu chút nữa đã trừng Giang Lạc ra luôn hai cái lỗ.

Vẻ mặt Giang Lạc bình tĩnh mà đứng ở một bên, Phùng Lệ nhẹ nhàng nhìn cậu một cái, vẫn chưa nói cái gì, mà là đứng dậy nói: “Đi thôi.”

Đoàn người ngồi trên xe, ở trên xe, có những người cung kính hỏi: “Phùng tiên sinh, chúng ta đi đâu vậy ạ?”

“Có người mời tôi đi xử lý chút việc nhỏ,” Phùng Lệ đạm nói: ‘‘Các cậu đi theo quan sát đi.”

Vài người lên tiếng vâng.

Một giờ sau, chiếc xe ngừng ở trước một căn biệt thự cao cấp. Phùng Lệ dẫn đầu xuống xe, những người còn lại đi theo phía sau anh, mắt nhìn thẳng mà tiến vào biệt thự cao cấp.

Còn chưa đi vào đại sảnh thì đã có người vội vã ra đón, là một người trẻ hơn hai mươi tuổi mang vẻ tiều tụy: ‘‘Phùng tiên sinh, cuối cùng ngài cũng đến rồi!”

Phùng Lệ hơi hơi gật đầu, người trẻ tuổi thở dài nhẹ nhõm một hơi, như là thấy được cọng rơm cứu mạng vậy: ‘‘Mời vào.”

Biệt thự này chia làm hai tầng, tầng một rộng tầm một trăm năm mươi mét vuông. Mới vừa vào cửa, Phùng Lệ liền dừng bước chân, quay đầu nhìn mấy người Giang Lạc, hỏi: “Các cậu nhìn ra cái gì không?”

Người tên Vương Tam Thán đứng ở bên cạnh Giang Lạc nghiêm mặt nói: “Trong sân vị trí Khảm trồng một gốc cây tùng bách, tùng bách lại trấn trạch hóa sát, khảm thủy sinh mộc, tác dụng của tùng bách sẽ tăng lên gấp bội, trường tồn mãi mãi.”

Một người khác nói: “Chỗ huyền quan có đặt một chậu tùng Bồng Lai, có thể trừ tà tránh tai, lại có thể chiêu tài tiến bảo. Phòng trong còn trồng một cây trúc Phật, trúc Phật có được thiền lý, cũng là thực vật yêu ma quỷ quái sợ hãi tránh xa nhất. Tôi thấy nơi này có rất nhiều vật trấn trạch, còn có hình ảnh phú quý, chủ nhân nơi này nhất định cũng là người đại phú đại quý.”

(*)Trúc đùi gà, còn gọi là tre ống điếu, trúc Phật (danh pháp hai phần: Bambusa ventricosa) là một loại cây thuộc họ Hòa thảo.

Vương Tam Thán tựa như cảm thấy bản thân không nói nhiều được như anh ta, vẻ mặt ảo não mà cúi đầu.

Phùng Lệ gật gật đầu, chưa nói tốt hay không tốt, mà là nhìn về phía Giang Lạc: ‘‘Cậu cho rằng thế nào?”

Giang Lạc nghiêm trang nói: “Tôi cho rằng này gia đình này nhất định đang gặp phải rất nhiều chuyện tà môn.”