Chương 34

Còn ba tiếng nữa mới kết thúc cuộc thi, Giang Lạc cũng không nôn nóng nộp đáp án vào lúc này.

Cậu làm dịu cảm xúc hưng phấn sau khi hố được ác quỷ, nâng chạy đến bên cạnh Diệp Tầm rồi cùng với cậu ta nhìn Tiểu Phấn được vớt từ bên trong bể bơi lên.

Tiểu Phấn lộ ra bông gòn bên trong, bông gòn bị ngấm nước, phần bị xé rách giống như bị vật sắc bén cắt đứt, trông cực kỳ đáng thương.

Giang Lạc đã từng kề vai chiến đấu cùng Tiểu Phấn đối phó với khách mặt người, cũng loáng thoáng có thể nhận thấy được Tiểu Phấn rất quan trọng đối với Diệp Tầm, cậu im lặng một hồi, không thuần thục lắm mà quan tâm hỏi: “Tiểu Phấn có sao không?”

Diệp Tầm im lặng không lên tiếng mà nhìn con thú nhồi bông bị xé thành hai mảnh, đôi mắt chậm rãi đỏ lên. Khuông Chính vừa mới nhảy xuống nước vớt Tiểu Phấn lên, hiện tại đang vắt nước ở trên người. Văn Nhân Liên lấy khăn lông dài ở hồ bơi đưa cho cậu ta, mặt mày ưu sầu nói: “Còn có thể chữa không?”

Khuông Chính chưa kịp lau khô chính mình thì đã nhanh chóng đi đến ngồi xổm bên cạnh Tiểu Phấn. Luyện khí sư có năng lực cảm ứng đặc biệt đối với thứ mà bản thân luyện ra, sau khi cậu ta kiểm tra một lần, sắc mặt hơi thả lỏng: ‘‘Có thể chữa.”

Diệp Tầm bỗng chốc ngẩng đầu nhìn cậu ta, không nói gì, nhưng có thể thấy được một chút căng thẳng.

“Nhưng cần phải có nguyên liệu đặc biệt,” Khuông Chính bị mọi người nhìn chăm chú vào, có chút cẩn thận nói: ‘‘Oán linh tự nguyện để oán linh thú nhồi bông hấp thu. Oán khí của oán linh dày đặc, có thể bổ sung năng lượng cho thú nhồi bông oán linh.”

Cát Chúc thở dài: ‘‘Oán linh tự nguyện để oán linh thú nhồi bông hấp thu? Sao có thể tìm được dễ như vậy chứ……”

Giang Lạc nhấp nhấp môi, đột nhiên đứng lên: ‘‘Trong trường học này không phải còn có hai oán linh sao?”

Trác Trọng Thu kinh ngạc nói: “Cậu nói hai nữ quỷ kia à?”

Diệp Tầm ngẩng đầu nhìn Giang Lạc, ánh mắt hàm chứa hy vọng. Giang Lạc nhướng mày nhìn lại: ‘‘Đồng ý hoàn thành tâm nguyện của hai cô ấy, vậy hai oán linh đó có lẽ sẽ cam tâm tình nguyện thôi.”

Khuông Chính nhỏ giọng nói: “Thật ra chỉ cần một là đủ rồi.”

Lục Hữu Nhất cùng Samuel ở lại cùng với Diệp Tầm, những người khác đi theo Giang Lạc tìm kiếm oán linh. Tuy rằng ngoài miệng Giang Lạc nói được lời thề son sắt, nhưng thật ra thì cậu cũng không tin lắm có thể làm cho oán quỷ cam tâm tình nguyện hóa thân làm một phần của thú nhồi bông oán linh.

Nhưng đại khái là vẻ mặt của Diệp Tầm quá mức khổ sở, cũng có lẽ là bởi vì cậu vừa mới cho ác quỷ một đòn nặng, thậm chí cảm xúc hiện tại vẫn còn có chút kích động, Giang Lạc lại chủ động đồng ý loại chuyện không nắm chắc mười phần này.

Chuyện mà trước kia cậu chưa bao giờ làm.

Oán linh Vương Hân Tuệ ở lầu sáu ký túc xá nam sinh, Giang Lạc đi ở cuối cùng, có vài phần như đi vào cõi thần tiên. Nhưng khi bước vào hành lang lầu sáu, các bạn đi cùng ở phía trước cậu lại đột nhiên biến mất.

Giang Lạc nhíu mày, bình tĩnh nhìn hành lang dài.

Ánh đèn đong đưa, bóng đèn là loại đời cũ mấy năm về trước. Những bức tường ố vàng, bên trong toàn bộ tầm nhìn như là bị bao phủ lên bởi một tầng kính lọc cũ xưa.

Trên mặt đất xi măng ẩm ướt, cuối hành lang đen nhánh, như thể dẫn đến miệng của một loại quái thú nào đó.

Gặp một lần hai lần sẽ quen, Giang Lạc biết chính mình lại bị kéo vào bên trong hồi ức của lệ quỷ rồi.

Thể chất cậu thực sự có chút “may mắn”, nhưng sau khi đối với ác quỷ lớn nhất toàn văn Trì Vưu xong thì những quỷ quái khác chẳng là gì ở trong mắt Giang Lạc cả. Cậu bình tĩnh mà đi về phía trước, thẳng đến trước WC.

Một nữ sinh cả người đầy máu đang lảo đảo chạy từ WC ra ngoài.

Đó là Vương Hân Tuệ, quần áo cô bị xé rách hơn phân nửa, trên người còn có vài dấu chân dơ bẩn. Khuôn mặt cô sưng vù, vừa hoảng sợ mà nhìn lại phía sau, vừa kéo cái chân trái bị trẹo của mình chạy vội về phía trước.

Phía sau cô, ba người đàn ông từ trong WC đi ra tựa như là mèo bắt chuột vậy, bọn họ cũng không sốt ruột đi bắt Vương Hân Tuệ, mà là chậm rãi đi theo ở phía sau.

Giang Lạc nhìn Vương Hân Tuệ chạy vào một phòng ký túc xá quen thuộc, thực sự trùng hợp đúng là phòng ký túc xá bọn họ đã ở ba ngày qua.

Giang Lạc cau mày đi vào ký túc xá.

Vương Hân Tuệ hoảng loạn mà chặn cửa ký túc xá, nhưng vẫn bị ba gã công nhân thân cường thể tráng phá mở. Hình ảnh kế tiếp quá mức máu tanh tàn nhẫn, Vương Hân Tuệ vùng vẫy dữ dội rồi đυ.ng đấu vào cột sắt trên giường ở trong phòng, máu chảy đầy mặt, không còn hơi thở.

Đám công nhân mắng to một tiếng “con điếm thối”, lửa giận còn chưa được thỏa thích đã đốt sạch lý trí của bọn gã, bọn gã trực tiếp gϊếŧ chết Vương Hân Tuệ trong phòng ký túc xá này, sau đó phanh xác của cô rồi bỏ từng miếng từng miếng vào bên trong bồn cầu WC.

Cảnh này là cảnh nối tiếp với cảnh đã từng nhìn thấy cùng với Bạch Diệp Phong ở trong WC trước đó, Giang Lạc vẫn luôn cho rằng Vương Hân Tuệ chết ở bên trong WC, lại không ngờ Vương Hân Tuệ lại chết ở bên trong ký túc xá.

Thậm chí cái giường mà Vương Hân Tuệ đập đầu chết kia còn là cái giường mà Giang Lạc từng ngủ nữa.

Cậu nhất thời một lời khó nói hết đối với thể chất xui xẻo của mình, quay mặt qua chỗ khác, Giang Lạc nhìn thấy một quyển sổ rơi ở mép giường, cậu đi qua nhặt lên thì nhìn thấy là nhật ký của Vương Hân Tuệ.

Máu tươi bị đám công nhân đổ vào bên trong phòng tắm ký túc xá gần đây. Giang Lạc đi theo Kim Viễn Cao vào phòng tắm, nhìn Kim Viễn Cao run rẩy cái tay mà đổ từng thau máu tươi sền sệt vào bên trong đường ống nước.

Giang Lạc đột nhiên nghĩ tới ngày đầu tiên đến ở trong ký túc xá này, khi cậu đang tắm thì bên trong ống nước đột nhiên chảy ra một chất lỏng màu đỏ tươi. Giang Lạc mặt không cảm xúc mà nghĩ, nước lúc đó là máu của Vương Hân Tuệ sao?

Ha ha, thật đúng là khiến cho người ta cảm thấy bất ngờ.

Khóe mắt của Giang Lạc tùy ý thoáng nhìn, lại đột nhiên dừng lại. Không biết từ khi nào, bên cạnh cậu lại có thêm một nữ quỷ máu thịt mơ hồ.

Sắc mặt nữ quỷ trắng bệch, máu tươi không ngừng chảy ra trên da, đôi mắt màu máu lồi lên nhìn Kim Viễn Cao, trong miệng lẩm bẩm nói: “Bạn trai, bạn gái…… Bạn trai, bạn gái……”

Giang Lạc nhận ra đây là quỷ hồn Vương Hân Tuệ, cậu không biết Vương Hân Tuệ có thể nghe thấy hay không, nhưng vẫn nói: “Bạn trai như vậy không có còn hơn.”

Vương Hân Tuệ chậm rãi chuyển đầu qua, ánh mắt trống rỗng thẳng tắp nhìn cậu.

Hóa ra có thể nghe thấy, vậy thì càng tốt.

Giang Lạc bình tĩnh nói: “Tại sao cô không gϊếŧ Kim Viễn Cao, cô còn yêu gã sao?”

Vương Hân Tuệ nói: “Bạn trai, bạn gái.”

Giang Lạc hỏi: “Cô còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành sao?”

Vương Hân Tuệ vẫn cứ khô khan nói: “Bạn trai, bạn gái.”

Giang Lạc: “……”

Giang Lạc phát hiện, phần lớn ý thức của những lệ quỷ đều không trọn vẹn, có lẽ bản thân đang nói gì cũng không biết. Kiểu ác quỷ sau khi chết lại trở nên mạnh hơn như Trì Vưu kia thì chính là tồn tại có một không hai.

Cậu không hề lãng phí thời gian, cứ thế mà kéo Vương Hân Tuệ ra khỏi ký túc xá, sau đó móc ra một lá bùa rồi dán ở trên vách tường hành lang ký túc xá, nháy mắt tiếp theo ảo cảnh tan vỡ, Giang Lạc thấy được nhóm Khuông Chính.

Nhóm Khuông Chính đang tìm cậu, chợt nhìn thấy cậu mang theo một con ác quỷ xuất hiện, còn chưa kịp kinh ngạc, ánh mắt nhóm người liền cố định ở trên người Vương Hân Tuệ.

Giang Lạc nói: “Làm thế nào có thể khiến cho cô ấy cam tâm tình nguyện?”

Khuông Chính ôm miễn cưỡng ôm lấy Tiểu Phấn rồi đi đến trước mặt Vương Hân Tuệ, Vương Hân Tuệ tựa như bị hơi thở của oán linh thú nhồi bông kí©h thí©ɧ, trong mắt cô hiện lên mê mang một lát, ngắn ngủi tỉnh táo lại.

Khuông Chính cẩn thận hỏi: “Cô đồng ý trở thành một phần của oán linh thú nhồi bông không? Chúng tôi có thể giúp cô hoàn thành tâm nguyện để báo đáp. Sau khi trở thành một phần của thú nhồi bông oán linh, cũng không đại diện cô đã chết, cô vẫn có ý thức của chính mình, chỉ là đổi thành một phương thức tồn tại khác mà thôi.”

Vương Hân Tuệ sắc mặt xanh trắng mà sưng vù, cô nhìn oán linh thú nhồi bông một lát, khàn giọng mở miệng: “Tìm được, tìm được cô ấy……”

Giang Lạc hỏi: “Phó Viện Nhi?”

Vương Hân Tuệ nhìn về phía cậu: ‘‘Tìm, tìm được cô ấy……”

“Chúng ta đã tìm được cô ấy,” Giang Lạc nói: ‘‘Cô còn có tâm nguyện gì khác không?”

Vương Hân Tuệ ngơ ngác cúi đầu, nhìn kẹp tóc trong lòng bàn tay mình.

Cô tựa như vẫn chưa hiểu ý của Giang Lạc. Nhìn tình trạng bi thảm của ác quỷ, Giang Lạc đau đầu mà thở dài một hơi: ‘‘Được rồi, cô muốn siêu độ thì cũng được…… Nhớ cho kỹ kiếp sau đừng tìm một tên bạn trai như vậy nữa.”

Giang Lạc đều đã từ bỏ, Vương Hân Tuệ lại đột nhiên tiến lên một bước, chui vào trong miệng của thú nhồi bông oán linh.

Nữ quỷ biến mất không thấy, chỉ còn lại có một cái kẹp tóc rơi xuống trên mặt đất.

Khuông Chính lập tức che miệng của thú nhồi bông oán linh, sau đó đặt thú nhồi bông vào bên trong mảnh vải màu vàng rồi gói lại, mới nhẹ nhàng thở ra nói: “Được rồi.”

Giang Lạc nhặt kẹp tóc Vương Hân Tuệ để lại, cúi đầu nhìn trong chốc lát: ‘‘Còn có một con oán linh.”

Nhưng nửa đường, Trác Trọng Thu nhận điện thoại rồi nói với bọn họ: “Thi thể của Phó Viện Nhi đã không còn ở trong trường học nữa rồi. Hơn nữa ba tôi còn nói với tôi một chuyện,” Cô dừng một chút: ‘‘Ở Cục cảnh sát, Liễu Thực nói gã cũng không biết bên trong tường có bốn bộ thi thể.”

Mọi người sửng sốt.

Cái này là có ý gì?

Bọn họ vẫn đi đến văn phòng, muốn tìm oán linh Phó Viện Nhi một chút, nhưng không tìm được. May mà sức của một con oán linh cũng đủ rồi, nhóm người nhân lúc thời gian thi đấu sắp kết thúc mà đi đến chỗ nhân viên công tác nộp đáp án.

Trên giấy điền đáp án cần các thí sinh phải điền ra hết tất cả những gì mình biết. Giang Lạc nhận hai tờ giấy A4, rồng bay phượng múa mà viết hết tất cả những chuyện đã trải qua.

Phó Viện Nhi va Vương Hân Tuệ là bạn thân, từ trong sổ nhật ký biết được, trang sức của Vương Hân Tuệ đều là Phó Viện Nhi tặng cho cô. Cũng bởi vậy, Liễu Thực mới có thể nhận ra trang sức mà Vương Hân Tuệ làm rơi, bởi vì cái đó chính là cái mà Liễu Thực đã từng tặng Phó Viện Nhi.

Giang Lạc đều viết ra hết các quá trình cơ bản, nhưng duy nhất có một cái, tại sao Liễu Thực không biết ở trong bức tường sau lưng có bốn bộ thi thể?

Giang Lạc thử viết phỏng đoán của mình lên.

Sau khi Phó Viện Nhi bị gϊếŧ, nhân lúc trường học đang xây dựng mở rộng, Liễu Thực xây Phó Viện Nhi ở trên bức tường văn phòng, bất cứ lúc nào cũng đặt ở dưới mí mắt của mình. Lúc sau, gã lại bắt đầu yêu đương, chính vì sợ bị người ta phát hiện ra thi thể của Phó Viện Nhi, cho nên Liễu Thực chưa bao giờ xin nghỉ để cùng bạn gái hẹn hò, hơn nữa ngay cả ngày nghĩ cũng sẽ tới văn phòng nhìn một cái.

Bạn gái dần dần cảm thấy nghi ngờ đối với hành vi của gã, dưới sự nghi ngờ của bạn gái, Liễu Thực sợ các cô phát hiện ra bí mật của mình, vì thế đã gϊếŧ luôn bọn họ.

Gϊếŧ một người thì sẽ gϊếŧ được người thứ hai. Liễu Thực dùng cách thông minh hơn để xử lý thi thể, cũng không nhất định cũng xây các cô vào trong tường.

Nhưng Phó Viện Nhi bị gã chôn ở bức tường trắng sau lưng lại kéo những thi thể đó đến bên cạnh mình……

Sau khi nộp đáp án, Giang Lạc liền đi ra khỏi phòng. Trong mắt cậu cuộc thi kéo dài ba ngày này đã hoàn toàn kết thúc, cậu duỗi người rồi bước đến ven đường đợi dưới tiết trời u ám..

Các bạn đi cùng lục tục đi ra, nhóm người ngồi trên xe buýt của nhân viên công tác trở về khách sạn.

Sau khi đến khách sạn, Giang Lạc chuẩn bị thu dọn đồ đạc đi Vân Nam chơi hai ngày để thả lỏng một chút. Ai biết thành tích còn chưa ra tới, Phùng Lệ liền triệu tập tất cả đệ tử của nhà họ Phùng trong những người dự thi đến hoa viên khách sạn gặp anh.

Giờ khắc này, cho dù Giang Lạc dưới danh nghĩa một đệ tử nho nhỏ, cũng phải dựa theo quy củ mà đi gặp Phùng Lệ.

Cậu ăn cơm trưa xong thì mới chậm rì rì mà chạy tới trong hoa viên.

Đệ tử nhà họ Phùng rất nhiều, người dự thi 130 người ghi danh tham gia, có một phần ba đều có liên quan đến nhà họ Phùng.

Tuy rằng người rất nhiều, nhưng chính mắt nhìn thấy Phùng Lệ lại rất ít. Bởi vậy có cơ hội có thể nhìn thấy được thiên sư Phùng Lệ, cho nên mỗi người đều đặc biệt đến sớm.

Khi Giang Lạc đến thì đã là một người cuối cùng, bị chặn ở phía sau một hàng người.

Cậu trốn ở phía sau cùng cũng mừng rỡ dễ chịu.

Sau khi số người gần như tập hợp, Phùng Lệ dẫn theo hai đệ tử chính thống đi đến. Vẻ mặt của anh nhàn nhạt, một thân Đường trang buông xuống ở bên chân, như là người từ trong tranh bước ra.

Ánh mắt Phùng Lệ xuyên qua ở trong đám người, cuối cùng chậm rãi cố định ở trên người Giang Lạc.

Anh chuyển bước chân đi đến hướng của Giang Lạc. Những đệ tử che ở trước người Giang Lạc dần dần tản ra, lộ ra thanh niên tóc đen ở sau cùng.

Thanh niên tóc đen đã thay quần áo dính đầy vết máu của Bạch Diệp Phong, mái tóc đen được sợi dây chun hơi vòng qua, khóe môi đỏ tươi nhếch lên cho có lệ, mí mắt nửa gục xuống, như là con mèo lớn uể oải ỉu xìu.

Phùng Lệ nhìn cậu, không ai có thể thấy hơi thở âm tà bao vây lấy Giang Lạc, đang giương nanh múa vuốt ở quanh thân thanh niên tóc đen.

Anh nhíu mày, lạnh lùng nói: “Bên cạnh cậu có ác quỷ muốn gϊếŧ cậu.”

Nụ cười Giang Lạc chợt cứng lại.

Ác quỷ muốn gϊếŧ cậu?

Ngoại trừ Trì Vưu, cậu không nghĩ ra ai khác.

Nhưng Giang Lạc hoàn toàn không cảm giác được sự tồn tại của Trì Vưu.

Cậu vẫn quá yếu.

Trong lòng Giang Lạc xẹt qua lệ khí, giây lát liền đỏ mắt, sốt ruột mà nhìn về phía bên cạnh mình: ‘‘Phùng tiên sinh, anh ấy ở đâu?”

Phùng Lệ vươn tay, định bắt lấy sương đen đang giương nanh múa vuốt kia. Nhưng sương đen ngược lại càng thêm dùng sức mà bao vây lấy Giang Lạc, tựa như muốn dùng sức mạnh nghiền nát Giang Lạc vậy.

Phùng Lệ dừng một chút, nhìn về phía Giang Lạc một lần nữa. Vẻ uể oải ỉu xìu của Giang Lạc đã biến mất không thấy đâu, anh cẩn thận nói: “Trì Vưu?”

Dáng vẻ yếu ớt của thanh niên tóc đen lúc này khác với vẻ sắc sảo trong phát sóng trực tiếp trận đấu, nhưng lại vẫn hấp dẫn người khác như vậy. Trong mắt cậu có nước mắt nhỏ giọt, Phùng Lệ không tự chủ được đưa ngón tay đón lấy giọt nước mắt này, nhưng nháy mắt tiếp theo, nước mắt trong suốt trên đầu ngón tay anh lại biến thành máu loãng màu đỏ tươi.

Vẻ mặt Phùng Lệ lạnh lùng, rút tờ giấy lau đi nước mắt, ngẩng đầu đối diện với đám sương đen kia.

Sương đen ngưng tụ ra một ác quỷ, dáng vẻ ác quỷ anh tuấn như thần, mặt hắn mang nụ cười, sung sướиɠ mà cảnh cáo Phùng Lệ nói: “Đừng chạm vào cậu ta.”

Ác quỷ nghiêng đầu nhìn Giang Lạc, ánh mắt tựa như là đang nhìn tình nhân của chính mình, ý cười càng sâu hơn, môi mỏng của ác quỷ nhếch lên, nhưng sát ý ác nghiệt vặn vẹo lại đặc sệt đến giống như thực chất: ‘‘Suy cho cùng, đây chính là người trong lòng của tôi mà.”

Hắn mập mờ, trầm thấp mà nỉ non: ‘‘Sao có thể để cho người khác chạm vào cậu ta chứ.”

Sau khi nhìn đến màn diễn của Giang Lạc giờ phút này.

Lửa giận của ác quỷ tăng vọt lên một tầng mới toanh, dày đặc du͙© vọиɠ.

Trước khi hắn gϊếŧ chết Giang Lạc, hắn muốn cho Giang Lạc phải trải qua tuyệt vọng muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong.

Làm cho cái miệng nói bậy nói bạ của thanh niên tóc đen kia chỉ có thể nói ra lời xin tha, khiến cho trong mắt cậu chỉ có thể chảy ra nước mắt của sự sợ hãi.

Muốn cho màn biểu diễn giả dối hiện tại của Giang Lạc hiện tại, biến thành sợ hãi và hối hận chân chính.

Ý nghĩ như vậy càng cháy càng mạnh, đan chéo vào lửa giận sát ý của ác quỷ, khiến cho hứng thú của ác quỷ càng thêm dày đặc lên.

Hắn thậm chí gấp không chờ nổi, muốn làm cho Giang Lạc lập tức lộ ra cái vẻ mặt mà hắn muốn nhìn thấy.

Nhưng hắn cũng không sốt ruột.

Món quà tốt nhất cũng nên được mở một cách có nghi thức, không phải sao?