Chương 33

Ngài ác quỷ.

Ánh mắt của Bạch Diệp Phong hơi đổi, nụ cười vẫn mười phân vẹn mười, lại ít đi mấy phần tức giận, thêm vài phần âm u đầy tử khí, “Bạn học Giang đang nói ai?”

Dưới chân của Giang Lạc chậm rãi dùng sức, boot Martin nghiền qua bả vai của ác quỷ để lại từng vết dơ bẩn. Giang Lạc nở nụ ác ý đối diện với ác quỷ, cậu nhìn xuống Bạch Diệp Phong, cong khóe miệng lên: “Bạn học Bạch, nơi này chỉ có hai người tôi và cậu—— Cậu cảm thấy tôi đang nói ai đây?”

Vừa dứt lời, cậu cong eo đến gần bên tai Bạch Diệp Phong, dao găm trong tay từ giữa mày của Bạch Diệp Phong trượt xuống vị trí tim của Bạch Diệp Phong, thong thả ung dung nói: “Giả thành người lâu rồi, ngay đến bản thân là người hay quỷ đều đã quên mất luôn rồi sao, Trì Vưu?”

Trì Vưu dừng một chút, chậm rãi nở nụ cười.

Hắn giống như đã bỏ đi lớp da người ngụy trang, lộ ra bản tính tối tăm đáng sợ. Khóe miệng của hắn toát ra sự vui sướиɠ của tố chất thần kinh, rõ ràng là cùng một khuôn mặt, hiện tại lại làm cho người ta không rét mà run, cảm giác run rẩy dâng lên từ tận xương tủy.

Nụ cười trên khóe miệng của ác quỷ càng lúc càng lớn, hắn tháo mắt kính ướt dầm dề xuống, tò mò hỏi: “Sao cậu biết được?”

Giang Lạc không tiếng động cười.

Ở ngày đầu thất của Trì Vưu, cậu dùng bùa trấn áp chuyên đối phó với tà ma mà tra tấn Trì Vưu đến gần chết.

Ngoại trừ việc nhìn thấy một chút oán khí, Giang Lạc càng thêm có thiên phú mà nhận ra được Trì Vưu.

Tốc độ phát triển của Trì Vưu đã đến mức đáng sợ. Vừa mới bắt đầu, Giang Lạc chỉ dùng một lá bùa là có thể làm Trì Vưu thương tổn, nhưng theo thời gian trôi đi, Giang Lạc phải dùng đến hai ba lá bùa mới có thể đạt được hiệu quả như sử dụng một lá như ban đầu.

Tử vong giống như thật sự đã giúp Trì Vưu thoát khỏi trói buộc nào đó.

Một tháng sau đó Giang Lạc mất ăn mất ngủ mà liều mạng học tập, phần nhiều cũng là vì đã bị tốc độ phát triển có thể nói biếи ŧɦái này của Trì Vưu kí©h thí©ɧ.

Bùa của Giang Lạc rất mạnh, chính là thuộc loại hàng hiếm trên thị trường từ trước đến nay. Mà có thể khiến cho bùa của cậu thành tro như vậy, bản thân lại không có bất luận phản ứng gì, cũng chỉ có mỗi một mình Trì Vưu.

Giang Lạc không nói ra quá trình nhận ra hắn thế nào, mà là thấp giọng cười khıêυ khí©h, “Là tôi đoán đấy, anh đang muốn làm gì.”

“Từ năm năm trước anh đã bắt đầu điều khiển Bạch Diệp Phong, đúng không?” Giọng của Giang Lạc càng thấp, giống như đang nói một bí mật lớn kinh thiên, “Trì Vưu là anh, Bạch Diệp Phong tiếng tăm bay xa cũng là anh, khi anh còn sống, còn điều khiển bao nhiêu thiên tài tiếng tăm bay xa? Anh muốn làm cái gì? Trở thành bạo quân điều khiển giới Huyền Học trong bóng tối, một đại ma vương mà tất cả mọi người đều không dám phản kháng ư?”

Giang Lạc cười, “Toan tính không nhỏ đâu nha, Trì Vưu.”

Trì Vưu kín đáo mà cười cười.

Giang Lạc hơi hơi đứng dậy, đối diện với ác quỷ qua vỏ bọc của Bạch Diệp Phong, vết nước ướt dầm dề trên người ác quỷ thiếu chút nữa đã dính lên chóp mũi của cậu, cậu nhẹ nhàng nói: “Thật là đáng tiếc, tôi không gϊếŧ được bản thể của anh.”

“Cơ mà có thể hủy đi con rối mà anh đã kinh doanh năm năm trong một chốc thế này, cũng đủ khiến tôi vui lâu lắm rồi.”

Giang Lạc ngồi dậy, rũ mắt nhìn Trì Vưu, không chút do dự mà huýt lên tiếng sáo ngắn ngủi.

Cửa của hồ bơi đột nhiên bị đá văng, gần như toàn bộ người dự thi lần lượt đi từ bên ngoài vào. Đi đầu chính là ba người Lục Hữu Nhất được Giang Lạc cử đi thêm liên hệ của mấy người dự thi.

Máy bay không người lái bay theo bóng dáng người dự thi đến đây, lơ lửng ở bên ngoài cửa sổ, toàn bộ bể bơi trong phút chốc đã bị nhiều đôi mắt vây quanh.

Nhóm người dự thi không tìm được manh mối bị dáng vẻ của hai người Giang Lạc làm cho khϊếp sợ.

“Bọn họ…… đang làm gì vậy?”

“Sao còn cầm dao thế này?”

“Mẹ nó, đây là muốn gϊếŧ người sao!”

Giang Lạc đưa lưng về phía vô số người cùng vô số máy bay không người lái, lộ ra một tia cười nhạt với ác quỷ, dao trong tay cậu hơi hơi dùng sức, lá bùa ghim trước mũi dao liền bắt đầu cháy rừng rực ở trước mắt bao nhiêu người.

“Mọi người xem đi, bùa tìm quỷ đã bị cháy rồi,” Giang Lạc cất cao giọng nói, “Bạch Diệp Phong bị ác quỷ bám vào người!”

Máy bay không người lái đem một màn rõ ràng này truyền đến phòng phát sóng trực tiếp.

Tổng số người trẻ tuổi học trong 12 trường trung học phổ thông huyền học trên cả nước chưa đến 100, nhưng quốc gia biết sự tồn tại của giới huyền học, số lượng đệ tử của sáu đại môn phái lại còn không ít, trong đó đại đa số đều biết người tên Bạch Diệp Phong này. Giờ khắc này, đạn mạc đột nhiên không kịp phòng ngừa mà bị một màn này làm cho nổ tung.

【 Mẹ nó mẹ nó mẹ nó? 】

【 Mắt tôi mù rồi sao, tại sao bùa tìm quỷ lại bốc cháy trên người của Bạch Diệp Phong thế kia??? 】

【 Bạch Diệp Phong bị ác quỷ bám vào người? Chuyện khi nào? Bạch Diệp Phong nhân tài như vậy cũng sẽ bị quỷ bám vào người? Tam quan tôi sụp đổ luôn rồi 】

【 Tôi lờ mờ rồi, Bạch Diệp Phong cmn chính là quỷ?! Cậu ta biến thành quỷ lúc nào thế? 】

Giang Lạc tiếp tục nói: “Trong ba ngày này, tôi phát hiện bạn học Bạch Diệp Phong có chút không đúng, vì thế thử nhiều lần, phát hiện ở trong thân thể của bạn học Bạch Diệp Phong vậy mà lại ẩn giấu một con ác quỷ.”

“Con ác quỷ này ngụy trang thành dáng vẻ của bạn học Bạch, hắn giả y như đúc, thậm chí còn không khiến bất cứ ai hoài nghi,” Giang Lạc đối diện cùng với ác quỷ, nhếch môi, “Cái này làm cho lòng tôi sợ hãi…… Ác quỷ rốt cuộc đã bám vào ở trên người Bạch Diệp Phong bao lâu rồi? Là ba ngày, hay là một tháng, là một năm, hai năm…… Cũng hoặc là 5 năm trước?”

Giọng nói không lớn của Giang Lạc giống như một quả ngư lôi ở vùng nước sâu, nháy mắt đã đưa đến sống to gió lớn ở trong nhóm học sinh.

“Sao có thể……”

Nhưng mặc dù là khả năng một phần ngàn, thì cũng đủ làm cho trong lòng người run sợ.

Từ Nham đột nhiên nghĩ lúc trước Giang Lạc từng hỏi cậu ta, trước kia Bạch Diệp Phong có dáng vẻ như thế nào?

Lúc này đại não của cậu ta trống rỗng, dù có nghĩ thế nào cũng không nhớ nổi dáng vẻ trước kia của Bạch Diệp Phong.

Bình thường không có gì nổi bậc, năm năm trước, Bạch Diệp Phong dần dần triển lộ ra tài năng liền hoàn toàn thay thế được Bạch Diệp Phong không có tiếng tăm gì trong trí nhớ.

…… Nhưng Bạch Diệp Phong ôn hòa thiện lương, thật sự là Bạch Diệp Phong trước kia sao?

Cậu ta đột nhiên rùng mình một cái.

Giang Lạc ép hỏi ác quỷ trong nước, “Mày là ai, tại sao lại muốn bám vào người Bạch Diệp Phong, bám vào trên người cậu ta bao nhiêu lâu rồi.”

Một câu rồi lại một câu, trong giọng nói lạnh lùng hàm chứa cảm giác áp bách.

Ác quỷ lần đầu trầm mặt.

Quỷ khí âm trầm dữ tợn hiện lên trên khuôn mặt, sương mù màu đen nhô ra từ trên người hắn tựa như móng vuốt của quỷ, cho dù là cách màn hình thì cũng đều sẽ có loại cảm giác nơm nớp lo sợ toàn thân rét run.

Bất kể là ai bị người khác làm hỏng một phần kế hoạch quan trọng cũng sẽ dâng lên căm giận ngút trời.

Đặc biệt con rối này chính là quân cờ quan trọng mà Trì Vưu đã chôn 5 năm.

Trì Vưu không ngờ Giang Lạc sẽ phát hiện thân phận con rối của hắn, hơn nữa còn nhanh chóng đem bí mật này đi thông báo cho thiên hạ như vậy.

Chiêu thức ấy trực tiếp huỷ hoại con rối có giá trị “Bạch Diệp Phong” này, phá hủy toàn bộ tiến trình kế hoạch của hắn.

Sương đen dày đặc tức giận mãnh liệt mà quay cuồng.

Giang Lạc đột nhiên đỏ đôi mắt, cậu hung tợn mà nhìn ác quỷ, giọng nghẹn ngào, “Mày bám vào người Bạch Diệp Phong có mục đích gì? Trì Vưu…… Trì Vưu chết, có liên quan đến mày hay không.”

Cậu nghiến răng nghiến lợi nói: “Bạch Diệp Phong là thiên tài, Trì Vưu cũng là thiên tài, Bạch Diệp Phong bị mày bám vào người, Trì Vưu đột nhiên tử vong…… Trì Vưu có phải cũng bị hại chết như vậy hay không?!”

Đám người Văn Nhân Liên đều bị dẫn theo lối suy nghĩ này.

Đúng vậy, Trì Vưu chết cùng với Bạch Diệp Phong bị bám vào người lần này có liên quan với nhau hay không?

Điểm tương tự giữa Trì Vưu và Bạch Diệp Phong quá nhiều, thậm chí khiến cho người ta không cách nào không liên hệ hai người bọn họ lại.

Dao găm trong tay Giang Lạc sắp chui vào làn da của ác quỷ .

Trì Vưu cực kỳ tức giận thì lại cười, đôi tay hắn chống trên thành bể rồi nâng hai tay lên một cách thô bạo. Dao găm trước ngực bị hắn chủ động nuốt vào một khoảng, một mảng lớn máu đỏ tươi trượt xuống dao găm trên tay Giang Lạc, nhỏ giọt xuống bể bơi.

Màu đỏ đậm chuyển từ đậm sang nhạt nhuộm đầy một mảnh máu bên trong bể bơi.

“Cậu hay thật,” Trì Vưu điên khùng mà cười lớn, càng dùng sức mà đi phía trước, hắn tới gần lỗ tai Giang Lạc, mập mờ triền miên thấp giọng, phảng phất như tình nhân sắp chết vậy, “Giang Lạc, tôi thật sự không nở gϊếŧ cậu chút nào.”

Hoàn toàn trái ngược với lời nói chính là sát ý dầy đặc dâng lên ở trong mắt của hắn.

Ác quỷ hoàn toàn ý thức được Giang Lạc có bao nhiêu khó giải quyết.

Dao găm đâm xuyên máu thịt, Giang Lạc mặt không đổi sắc mà đẩy mũi dao vào sâu hơn, né qua ống kính máy bay không người lái, khẽ cười, “Tôi thì lại rất muốn gϊếŧ chết anh đấy.”

Cậu móc ra rất nhiều bùa chú một hơi đánh vào trên người Bạch Diệp Phong, dưới sự công kích của rất nhiều bùa chú, cho dù là con rối của Trì Vưu cũng không thể nhúc nhích một lát, Giang Lạc đá hắn vào trong nước, xoay người nói: “Mau kêu nhân viên công tác cùng xe cứu thương!”

Trì Vưu nhìn mặt nước nhấp nhô biến bóng dáng phản chiếu của Giang Lạc bắt đầu trở nên vặn vẹo, nhưng khóe miệng Giang Lạc chợt lóe qua ý cười, lại vẫn xinh đẹp mà chói mắt như vậy.

Một mình Giang Lạc làm cả người xấu lẫn người tốt, nếu không phải vào giờ phút này, không phải cục diện kiểu này, Trì Vưu gần như là khen ngợi mà thưởng thức cách làm như vậy.

Một lát sau, con rối ác quỷ có thể nhúc nhích trồi lên mặt nước một lần nữa. Nhóm bạn bè xông lên che Giang Lạc ở phía sau, đứng ở trước mặt Giang Lạc mà cảnh giác nhìn ác quỷ trong nước.

Diệp Tầm cắn ngón tay đánh thức Tiểu Phấn, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tiểu Phấn, lên.”

Oán linh thú nhồi bông nặng nề đứng lên, đi đến bên cạnh hồ rồi nhảy xuống, bơi về phía Trì Vưu vừa mới nổi lên mặt nước.

Ánh mắt lạnh lùng âm độc tựa như rắn độc của Trì Vưu xuyên qua tầng tầng lớp lớp trong đám người mà bắt chuẩn xác Giang Lạc, mặt hắn không cảm xúc mà giơ tay, oán linh thú nhồi bông thoáng chốc bị sương đen xé thành hai nửa.

Diệp Tầm mở to hai mắt nhìn, ngơ ngác nói: “Tiểu Phấn……”

Ngực của ác quỷ bị đâm một lỗ, hắn lại giống như không có cảm giác, từ trong nước lên bờ, máu tươi uốn lượn chảy đầy đất, máu tanh làm cho người ta sợ hãi, đang lúc hắn chuẩn bị làm chút chút gì đó, ác quỷ đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa.

Hắn híp híp mắt rồi nhìn Giang Lạc cổ quái mà cười cười. Một đoàn sương đen đột nhiên bay từ trong cơ thể Bạch Diệp Phong ra, Bạch Diệp Phong giây lát té xỉu trên mặt đất được người đại học Sơn Hải kịp thời đỡ lấy.

“Mau! Mau kêu xe cứu thương!”

Giang Lạc xoay người nhìn lại, vài vị bậc thầy giám khảo đứng ở ngoài cửa, đứng ở chính giữa bọn họ chính là thiên sư Phùng Lệ.

Phùng Lệ lẳng lặng mà nhìn giữa đám người, tựa như nhìn ra cái gì, lại tựa như không có nhìn ra cái gì, thần sắc anh nhàn nhạt, dù là đứng bên trong nhóm học sinh đang sợ hãi, cũng không mảy may ảnh hưởng đến cảm xúc của anh.

Trác Chính Vũ thu hồi khϊếp sợ, tiến lên tổ chức trật tự.

Phùng Lệ quay đầu, nói với đệ tử bên cạnh nói: “Bọn họ nên nộp đáp án rồi.”

Trác Chính Vũ kịp thời vẽ bùa rồi cầm máu vị trí ngực của Bạch Diệp Phong, sau đó đưa Bạch Diệp Phong lên xe cứu thương, ông trấn an mà vỗ vỗ bả vai Giang Lạc, bên trong hành động lộ ra khen ngợi, “Không trách cậu được, nếu Bạch Diệp Phong thật sự sớm đã bị ác quỷ bám vào người, ác quỷ còn núp ở bên cạnh chúng ta …… cậu ngược lại là lập công lớn rồi.”

Vẻ mặt ông dần dần nghiêm túc lên lên, “Có một người bị bám vào người, thì có khả năng sẽ có người thứ hai…… Hiện giờ trong giới Huyền học, không biết sẽ có bao nhiêu sơ hở nữa đây.”

Nếu ngay đến nhân tài Bạch Diệp Phong có thiên phú hơn người cũng sẽ trúng chiêu, vậy những người khác còn có thể thoát được ác quỷ bám vào người sao?

Trên đời này còn có bao nhiêu người giống với Bạch Diệp Phong?

Người mà mỗi người sớm chiều ở chung với mình, ai có thể xác định bọn họ là ác quỷ hay là con người?

Trác Chính Vũ tâm trạng trầm trọng, ông thu hồi cảm xúc rồi nói với nhóm Giang Lạc: “Các cô cậu đi nộp đáp án trước đi.”