Chương 32

Một đám người chạy như điên đến khu dạy học, dọc theo đường đi, mấy nhóm người dự thi đều mặt ủ mày ê uể oải ỉu xìu mà ngẩng đầu liếc mắt nhìn bọn họ một cái, lại phờ phạc cúi đầu.

Samuel còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì, vừa chạy vừa mờ mịt hỏi: “Tại sao chúng ta phải chạy? Giang đang nói cái gì thế? Vì sao trông bọn họ lại khó chịu như vậy?”

Văn Nhân Liên trìu mến mà nhìn cậu ta một cái, “Chúng tôi dẫn cậu đi lấy hạng nhất.”

Samuel kinh ngạc trong chốc lát, lại ngây ngốc mà nở nụ cười, “Chúng ta thắng rồi sao?”

Cát Chúc cảm thán nói: “Samuel, cậu thật là hạnh phúc đấy.” Không hề làm cái gì cả, chỉ lẫn vào là liền qua cửa rồi .

Khi bọn họ chạy đến văn phòng, Liễu Thực đã bị cảnh sát bắt được. Gã rõ ràng không đoán trước được mình sẽ bị bắt bất ngờ thế này, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ, lại bị cảnh sát áp giải lên xe trong bộ dạng chật vật.

Các giáo viên khác mồm năm miệng mười nói: “Đồng chí cảnh sát, tại sao lại bắt thầy Liễu? Thầy Liễu chưa từng làm qua chuyện phạm pháp gì cả.”

Giang Lạc đứng ở trong đám người bên ngoài đang vây xem cảnh tượng này.

Ban tổ chức cuộc thi biết rõ nơi này từng xảy ra vụ án gϊếŧ người, thậm chí còn biết cả quá trình xảy ra, cho đến hung thủ gϊếŧ người là ai, người bị hại lại là ai.

Bọn họ đã gọi cho cảnh sát từ sớm rồi, bất luận cuối cùng các học sinh có thể giao ra được đáp án cho bọn họ hay không thì sau khi vòng thi này kết thúc cảnh sát đều sẽ vọt vào trường học mà bắt phạm nhân.

Để không kinh động đến hung thủ gϊếŧ người, thậm chí dưới tình huống không có tiến hành điều tra, đều có thể suy đoán ra mạch lạc toàn bộ sự kiện, ngoại trừ mấy vị bậc thầy giám khảo kia, Giang Lạc không còn suy nghĩ nào khác.

Cậu sờ sờ vòng âm dương vẫn luôn không tháo ra, lấy lại tinh thần, sau đó cùng các bạn đi cùng xuyên qua đám người đi vào văn phòng.

Nhưng mà ngoài dự đoán chính là, khi bọn họ đến, người của đại học Sơn Hải đã chuẩn bị đập tường.

Văn phòng của Liễu Thực gần cửa sổ, sau lưng không có bàn ghế khác, mà là một mảnh đất trống, ngay sau đó chính là một bức tường trắng.

Chiều rộng của bức tường bên ngoài nói chung là 240mm, nhưng Giang Lạc liếc mắt nhìn thì liền nhìn ra chiều rộng bức tường này 360mm, hoàn toàn có thể nhét vào một người, hơn nữa còn dư dả.

Bạch Diệp Phong ngồi ở trên bàn làm việc của Liễu Thực.

Hắn nhàn nhã mà lật xem một tờ báo, ánh sáng của ngọn đèn sợi đốt chiếu vào trên khuôn mặt hắn, đem cắt khuôn mặt của hắn thành một đường gập ghềnh thẳng tắp chia ra giữa sáng và tối.

Nếu cho Bạch Diệp Phong thêm một bộ âu phục và giày da mới tinh, thì đó chính là dáng vẻ của một giáo viên tiêu chuẩn.

“Các cậu đến rồi à,” Bạch Diệp Phong buông tờ báo xuống, mỉm cười mà nhìn mầy người hơi có chút thở hổn hển của đại học Bạch Hoa, “Sao lại chạy gấp như vậy?”

Sắc mặt Giang Lạc bởi vì chạy vội mà hơi hơi đỏ lên, thái dương tiết ra mồ hôi tinh mịn sáng long lanh, cậu cười như không cười nói: “Bạn học Bạch, các cậu đang làm gì đó?”

Bạch Diệp Phong “à” một tiếng, “Chúng tôi tìm đáp án đấy.”

“Trùng hợp thế,” Giang Lạc cười tươi như hoa, cậu xuyên qua người của đại học Sơn Hải, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên mặt tường, “Chúng tôi cũng đang tìm đáp án.”

Vốn dĩ, Giang Lạc không có chấp niệm gì với hạng nhất.

Nhưng khi cậu phát hiện Bạch Diệp Phong muốn có được hạng nhất, thì cái hạng nhất này cậu không thể không cần rồi.

Mục đích của Trì Vưu giật dây Bạch Diệp Phong đến tham gia trận thi đấu này, chỉ có một Nguyên Thiên Châu mới đáng cho tên ác quỷ này phải mất công như thế.

Điều này chứng minh Nguyên Thiên Châu thật sự là thứ tốt, khiến cho ngay đến ác quỷ cũng không chịu nổi cám dỗ. Giang Lạc nghĩ đến Nguyên Thiên Châu, còn nghĩ tới viên Nguyên Thiên Châu đã mất của ông chủ tiệm quàn linh cữu và mai táng trong ngày đầu thất của Trì Vưu hôm đó.

Nguyên Thiên Châu mất đi ngày hôm đó, có phải đã bị Trì Vưu lấy đi hay không? Bởi vì hấp thu viên Nguyên Thiên Châu kia, cho nên Trì Vưu mới có thể trở nên cường đại hơn trong ngày hôm đó sao?

Nếu thật là như vậy, Giang Lạc tuyệt đối không thể để cho Trì Vưu lấy được Nguyên Thiên Châu thêm một lần nữa.

Cậu cười sờ sờ tường, “Bạn học Bạch, hai đêm trước tôi có nhận cuộc gọi của nữ sinh mất tích đầu tiên năm đó, cô ấy hy vọng tôi có thể đào mình ra, để cho cô ấy có thể được giải thoát, tôi đã đồng ý với cô ấy rồi, cậu như vầy thì khiến tôi có hơi khó xử đấy.”

Người của đại học Sơn Hải há mồm liền muốn mắng cậu, nhưng người đẹp luôn là có chút đặc quyền, bọn họ cười cười với Giang Lạc, sau một lúc lâu lẩm bẩm lầm bầm cũng chưa nói ra được một chữ, một đám quay đầu nhìn về phía Bạch Diệp Phong.

Bạch Diệp Phong đứng lên, đi bước một đi đến trước mặt Giang Lạc, cười nhẹ nói: “Bạn học Giang, mọi việc nên chú ý thứ tự đến trước và sau.”

Giang Lạc bình tĩnh mà nhìn hắn, ánh mắt xinh đẹp chậm rãi nâng lên, khóe môi cũng chậm rãi mà kéo ra, “Bạch Diệp Phong, hóa ra cậu cũng biết thứ tự đến trước và sau à.”

Khóe mắt cậu liếc nhìn nhóm học sinh đại học Sơn Hải, ý cười an nhàn mà nói: “Tối hôm qua rõ ràng cậu cũng nghe đến cuộc nói chuyện của tôi và nữ quỷ, từ đó biết được địa điểm cất giấu thi thể của nữ quỷ. Kết quả hôm nay trực tiếp dẫn theo người đi thẳng đến nơi đây, bây giờ còn nói với tôi nguyên tắc thứ tự đến trước sau ư?”

“Đừng có nói cậu không nghe thấy, tôi sẽ không tin lời nói dối của cậu,” Giang Lạc nhìn về phía một nam sinh đại học Sơn Hải, “Này, Bạch Diệp Phong làm sao dẫn các cậu đến nơi này? Là dựa theo manh mối rồi cẩn thận thăm dò, hay là thình lình xảy ra liền biết đáp án ở chỗ này?”

“Cái này……” Mồ hôi trên đầu nam sinh chảy xuống, cậu ta không nói nên lời.

Bởi vì Giang Lạc nói chính là sự thật, Bạch Diệp Phong đúng thật là không nói gì thì đã trực tiếp dẫn theo bọn họ tới trong văn phòng rồi.

Thậm chí khi bọn họ chuẩn bị đập tường, cũng không biết đập tường để làm gì.

Ăn cắp đáp án của người khác chiếm cho riêng mình, tuy nói vì thắng lợi có thể không từ thủ đoạn, nhưng trong mắt nhóm sinh viên còn chưa tốt nghiệp nơi này, hành vi như vậy là quá mức trơ trẽn.

Đây sẽ là chuyện Bạch Diệp Phong sẽ làm sao?

Từ Nham há miệng thở dốc, muốn lên tiếng thay cho Bạch Diệp Phong, Văn Nhân Liên đi đến bên cạnh Từ Nham nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của cậu ta, “Bạn học, làm người phải thành thật, các cậu thật sự tìm được manh mối phát hiện thi thể ở trong tường sao?”

Từ Nham chần chờ, cuối cùng ngậm miệng lại.

Giang Lạc nhìn chung quanh một vòng, cuối cùng đặt ánh mắt ở trên người Bạch Diệp Phong, ý cười mơ hồ, “Bạn học Bạch, cậu nói là thứ tự của ai là đến trước và sau đây?”

Bạch Diệp Phong sâu thẳm mà nhìn Giang Lạc, ánh mắt kia tựa như bóng tối, chậm rãi ăn mòn bao phủ Giang Lạc.

Trong đám người đập tường đột nhiên có một người ném đồ xuống đất, đỏ bừng mặt quật cường nói: “Tôi không đập nữa, không phải manh mối mà chúng ta phát hiện, cho tôi tôi cũng không cần.”

Người bên cạnh kéo cậu ta một cái, giọng của nam sinh càng lớn hơn nữa, nói: “Cậu kéo tôi làm gì? Dù sao thua thì thua, tôi không thẹn với lương tâm!”

Trên mặt những người khác đều xuất hiện vẻ dao động, bọn họ gian nan mà nhìn vách tường, lại nhìn nhìn công cụ trong tay.

Trong lúc đang vô cùng khó xử, Giang Lạc đột nhiên thở dài một hơi, “Được rồi, chúng ta đều lui một bước, coi như cùng phát hiện đáp án đi.”

Ánh mắt mọi người nhìn về phía cậu.

Giang Lạc cười khổ nói: “Tôi tin tưởng bạn học Bạch làm chuyện này cũng là về tình cảm có thể tha thứ, cậu ấy chỉ là muốn dẫn các cậu qua cửa mà thôi. Trường học chúng tôi có cộng lại cũng không đến hai mươi người, nếu mọi người đều ở chỗ này, không bằng cùng nhau hợp tác tiến vào cửa tiếp theo vậy.”

Lời này được nói vô cùng lớn, khiến cho người của đại học Sơn Hải cực kỳ xấu hổ, lúc trước bọn họ còn từng căm thù Giang Lạc, mắng Giang Lạc ở sau lưng, không ngờ Giang Lạc lại hào hiệp như vậy, không truy cứu chuyện trước kia không nói, còn trực tiếp chắp tay đem đáp án nhường cho bọn họ một nửa.

Trong lòng bọn họ cảm kích lại xấu hổ, trong lúc nhất thời môi khép mở, nói không nên lời.

Trác Trọng Thu hoạt động cổ tay: “Vậy cùng nhau đi? Chúng ta cứu đào thi thể ra trước đi.”

Thấy không ai phản bác, bọn họ đang muốn động thủ, người đại học Sơn Hải lại đồng thời ngăn cản bọn họ. Những người trẻ tuổi này buồn bực nói: “Để chúng tôi đập, các cậu đứng nhìn là được rồi.”

Nói xong thì liền đồng thời bắt đầu đập lên tường.

Mặt tường rất nhanh đã bị đập thành nhiều vết nứt mỏng, khi khe hở vừa mở ra thì liền có giòi bọ men theo khe hở mà bò ra ngoài. Học sinh đại học Sơn Hải kinh hô một tiếng, càng thêm dùng sức mà đập lên mặt tường.

Giang Lạc ở một bên bình tĩnh nhàn nhã mà nhìn, rõ ràng thiếu chút nữa đã bị người khác lấy đi kết quả thắng lợi, hiện tại lại lừa được người khác lòng mang áy náy cam tâm tình nguyện mà đập tường cho cậu, vậy mà cậu còn không có nửa phần ngại ngùng nào.

Có một người bước chân nhẹ nhàng mà đi tới bên cạnh cậu.

Bạch Diệp Phong nhìn tường, tự nói lẩm bẩm: “Cái mồm này của cậu, thật là làm cho người ta phải kinh ngạc.”

Giang Lạc nghiêng đầu nhìn hắn bật cười, đôi môi đỏ hồng không ngừng nói nhảm kia, mềm mại mà xinh đẹp, cậu nói: “Cảm ơn quá khen.”

Tường bị mọi người đập ra, lộ rõ bốn cổ thi thể. Hơn nữa sau Vương Hân Tuệ, vừa lúc trùng khớp với số lượng các cô gái mất tích sau năm 2012.

Các cô đưa lưng về phía đám đông, trên tóc và cơ thể đã sinh ra rất nhiều dòi, mùi hôi thối ngay lập tức tràn ngập trong văn phòng.

Một thi thể nữ trong đó, đưa lưng hướng thẳng về phía bàn làm việc Liễu Thực.

Một vấn đề cuối cùng cũng đã giải quyết, Giang Lạc móc di động ra gửi đi một tin nhắn rồi quay đầu nhìn về phía Bạch Diệp Phong, ôn hòa nói: “Bạn học Bạch, tôi còn có mấy nghi vấn vẫn chưa được cởi bỏ, cậu có thể đi tìm manh mối với tôi không?”

Bạch Diệp Phong mỉm cười nói: “Đương nhiên có thể.”

Trải qua một màn mới vừa nãy kia, hắn giống như không chỉ không bị Giang Lạc dẫn ra lửa giận, ngược lại tựa như càng thêm hứng thú bừng bừng.

Nhưng nội tâm ác quỷ, ai có thể biết sẽ có suy nghĩ đáng sợ tàn nhẫn thế nào.

Hai người ra khỏi văn phòng.

Hôm nay là một ngày nhiều mây, làn mây màu xanh lam sẫm che khuất bầu trời xa xăm, dường như khép lại vây kín trường trung học Trường Thanh ở trung tâm.

“Khu dạy học cũ có bể bơi,” Giang Lạc cười nói, “Kim Viễn Cao từng nói, gã và nữ quỷ sinh thời đã từng hẹn hò ở nơi đó, gã cũng trốn vào cống thoát nước ngầm từ bể bơi. Tôi rất tò mò tại sao sau khi Kim Viễn Cao trốn vào cống thoát nước, nữ quỷ liền sẽ không gϊếŧ gã. Bạn học Bạch kiến thức rộng rãi, cùng đi xem một cái đi?”

Bể bơi ở phía sau trường học, bên trong còn nước. Trong bể bơi yên tĩnh, những làn gợn sóng màu u lam lặng lẽ trôi..

Nhưng bọn họ lại thấy được hình như giữa bể bơi có một người.

Người kia chìm dưới đáy nước, tựa hồ đã bị chết đuối.

Thân là một người nhiệt tình thiện lương, Bạch Diệp Phong không dấu vết mà nhíu nhíu mày, trong mắt không hề gợn sóng, nhưng vẫn là nhảy vào trong nước cứu người.

Động tác của hắn mạnh mẽ mà nhanh nhẹn, bắt lấy người liền muốn bơi hướng lên trên. Nhưng lại không nghĩ rằng, hắn chỉ bắt được một bộ quần áo trống rỗng.

Bạch Diệp Phong sửng sốt, sắc mặt đột nhiên âm trầm xuống, hắn theo đường cũ trở về, vừa lúc đầu nhô lên khỏi mặt nước, một bàn chân mang giày boot Martin liền rơi vào trên vai hắn..

Phần trên của đôi boot Martin sạch sẽ, không có một hạt bụi nào, dưới đế giày lại dính đầy bùn đất vừa mới đi cùng đến đây, đạp ra dấu vết màu xámở trên vai Bạch Diệp Phong.

Bạch Diệp Phong mặt không cảm xúc men theo chiếc giày mà ngẩng đầu nhìn, quét qua quần túi hộp và áo trên của Giang Lạc, dừng ở trên mặtGiang Lạc.

Giang Lạc trên cao nhìn xuống mà nhìn hắn, tóc dài tản ra ở trên vai.

Trong tay của cậu cầm một cây dao găm, mũi dao găm bọc một lá bùa để ở giữa mi tâm Bạch Diệp Phong.

Nốt ruồi đỏ trên mu bàn tay trái của thanh niên tóc đen tựa như máu tươi vừa mới chảy ra, một chân cậu nâng lên rất có sức lực và tính bền dẻo mà vững vàng đạp Bạch Diệp Phong vào bên trong hồ nước lạnh băng.

Tay phải nắm dao găm có đeo thêm một cái vòng, cái vòng kia đeo trên cổ tay trắng nõn của cậu, xương cổ tay nhẹ nhàng nhô ra kẹt ở phía dưới chiếc vòng sắt, nếu là lần này ai muốn cướp dao từ trên tay của cậu thì nhất định phải muốn phải chặt cả cái tay của cậu.

“Nhìn một cái, ác quỷ tiên sinh của chúng ta,” Giang Lạc nghiêng đầu, khuôn mặt kiêu ngạo diễm lệ mang theo ý cười trào phúng, “Anh ta mắc lừa rồi nha.”