Chương 30

Suýt tý nữa là Giang Lạc đã bật cười.

Còn có thứ gì có thể đáng sợ hơn anh chứ?

Bên cạnh là một con ác quỷ tàn nhẫn đội lốt người, ngoài cửa là một thứ dơ bẩn khác. Nói một câu thật lòng, Giang Lạc thà đi ra đối phó với con quỷ ở ngoài cửa, còn hơn là trốn trong phòng chứa đồ cùng với Bạch Diệp Phong thế này.

Hiện tại Giang Lạc không vạch trần màn diễn xuất vụng về của ác quỷ, còn nhạy bén mà bắt giữ được ác ý trong giọng nói của ác quỷ.

Ác ý kia khiến cho thần kinh của cậu căng thẳng lên.

Bên trong phòng chứa đồ khép kín, không khí ẩm ướt lại dính nhớp, diện tích có thể cho người ta đứng cũng chỉ có thể như vậy.

Giang Lạc vỗ vỗ tay của Bạch Diệp Phong rồi lui về phía sau một bước, kéo giãn khoảng cách với Bạch Diệp Phong.

Ánh đèn trên cao lập lòe như thể sẽ nổ tung trong giây tiếp theo, mùi tanh tưởi xuyên qua khe cửa chui vào bên trong, trên tấm ván cửa phòng đơn bị bao phủ lên một lớp băng sương hơi mỏng.

Bên ngoài WC đột nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân ồn ào.

Một giọng nam tục tằng hung tợn nói: “Cô ta đâu! Không thể để cho cô ta chạy!”

“Nhanh lên, cô ta trốn ở trong WC, nhanh chóng lôi cô ta ra đây, còn chậm nữa là chúng ta sẽ bị phát hiện đấy!”

Giang Lạc tập trung tinh thần nghe tiếng bước chân ở bên ngoài, tiếng bước chân bên ngoài có ba người, nhưng chỉ nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người. Bọn họ lớn tiếng tranh chấp, giống như cũng không hề lo lắng sẽ bị người khác nghe được. Từ giọng nói có thể đoán được, tuổi đều tầm 30.

Người hơn ba mươi tuổi sao có thể tiến vào ký túc xá của đầy người dự thi?

Giang Lạc nháy mắt hiểu ra, giống như là ký ức bà chủ khách sạn 129 mà cậu chạm vào, hiện tại rất có khả năng cậu đã rơi vào bên trong hiện trường một sự việc từng xảy ra.

Giọng điệu ba người đàn ông bên ngoài càng ngày càng hung tán, ‘’Tìm hết các gian đi.”

Giang Lạc nghiêm túc nghe, Bạch Diệp Phong ngược lại có vẻ không hứng thú lắm, vô vị mà dùng ngón tay móc lấy lọn tóc đen của Giang Lạc.

Một tiếng “ầm” vang lên, cửa gian WC đầu tiên bị đá văng thật mạnh. Người đàn ông đá cửa phun một ngụm nước miếng, “Mẹ nó, con điếm kia không có ở gian đầu tiên.”

Lại một cánh cửa bị đá văng.

Phòng chứa đồ mà Giang Lạc đang ở là gian thứ sáu.

Từng tiếng đá cửa vang lên như là sấm rền đáng sợ, thoắt cái, ba người bên ngoài đã đá văng bốn cửa.

Chỉ còn lại có một gian thứ năm.

Giang Lạc không khỏi chạy mồ hôi lạnh giùm nữ sinh đang chạy trốn kia, mặc dù biết đây là chuyện đã xảy ra, nhưng không khí khủng bố căng thẳng như vậy vẫn khiến cho người ta kinh hồn bạt vía.

Ba người ngoài cửa hiển nhiên cũng suy nghĩ giống cậu, cho rằng nữ sinh ở trong gian thứ năm, bọn gã cười dâʍ đãиɠ hai tiếng, lời nói có nội dung đáng sợ liền cứ như vậy mà bình thản phát ra từ trong miệng của bọn họ.

“Con điếm thối, mày còn trốn nữa à?”

“Mệt chết ông đây, mẹ nó còn có thể chạy sao. Cũng may hôm nay là ngày nghi không có ai, trước khi gϊếŧ cô ta thì để ông đây còn có thể sướиɠ một phen.”

“Ha ha ha ha, mày còn chưa sướиɠ đủ à? Mẹ nó, mày đừng có chết ở trên người của đàn bà đấy.”

“Tuy con điếm này không đẹp bằng bạn thân của nó, nhưng ít ra cũng là người sống, không phải nên xài nhiều một chút hay sao?”

Kèm theo ô ngôn uế ngữ chính là một chân đá văng cửa cách gian thứ năm.

Mày Giang Lạc nhăn lại, đã có thể đoán được cảnh tượng lúc sau sẽ như thế nào.

Nhưng ngoài dự đoán chính là, bên ngoài lại yên tĩnh.

Có người kinh ngạc mở miệng nói: “Sao gian thứ năm cũng không có người.’’

Gian thứ năm cũng không có?

Vậy có thể ở đâu?

Giang Lạc nhíu mày, đột nhiên sắc mặt cứng đờ, sau lưng đột nhiên vọt lên một luồng lạnh lẽo.

Cậu đột nhiên nhớ tới, nơi này còn có một phòng chứa đồ.

Chính là vị trí hiện tại của bọn họ.

Giang Lạc chậm rãi quay đầu, trên mặt đất có một bàn tay đột nhiên nắm lấy chân của cậu.

Trong một góc phòng chứa đồ vốn không có gì lại đột nhiên xuất hiện một nữ quỷ quần áo rách nát, nữ quỷ ngẩng đầu lên từ trong đầu tóc rối bời, lộ ra một khuôn mặt quỷ trắng bệch.

Trên khuôn mặt tràn đầy vết thương xanh tím của cô ta vẫn còn lưu lại hàng huyết lệ, khuôn mặt cô bê bết máu khiến cho người ta sợ hãi đang âm trầm mà nhìn Giang Lạc nhếch miệng cười.

Hô hấp Giang Lạc cứng lại.

Ngoài cửa mãnh đến truyền tiếng đạp cửa mạnh, Giang Lạc quay đầu nhìn lại, ngay sau đó, cánh cửa bị đá văng ra, ba gã đàn ông vạm vỡ hung thần ác sát tàn nhẫn cười lên, bọn họ tựa như không nhìn thấy Giang Lạc và Bạch Diệp Phong, mà lôi nữ quỷ đang hoảng sợ gào thét đi ra ngoài.

Ánh đèn lại nhấp nháy nhanh chóng.

Giang Lạc ổn định tâm thần, đột nhiên cảm thấy nữ quỷ có chút quen mắt, cậu tập trung tinh thần nhìn lại, dưới ánh đèn không ổn định thì nhận ra nữ quỷ chính là Vương Hân Tuệ học cùng lớp với nữ sinh mất tích Phó Viện Nhi.

Ánh đèn bỗng nhiên tắt đi.

Ở trong bóng tối, mấy bóng ma bên ngoài kia đã không còn thấy bóng dáng. Nhưng âm thanh lại không có biến mất, tiếng mở cửa đóng cửa không ngừng vang lên, còn có tiếng xả nước bồn cầu liên tục..

Bạch Diệp Phong nói ở bên tai cậu: “Ồ? Hình như là bọn họ mang người đi băm rồi bỏ vào trong cống thoát nước.”

Đúng vậy, Giang Lạc nghe ra được.

Không chỉ như vậy, cậu còn nhớ tới mùi tanh tưởi khi vừa mới tiến ký túc xá đã ngửi thấy kia, cùng với câu “Cống thoát nước thường xuyên tắc nghẽn’’ mà nhân viên công tác nói kia.

Qua không biết bao lâu, tiếng xả nước mới chậm rãi ngừng lại.

Phòng WC gian khôi phục yên tĩnh một lần nữa.

Bạch Diệp Phong mặt ngoài lo lắng, kỳ thật mang theo ý cười mơ hồ hỏi: “Cậu sợ sao?”

Giang Lạc ngay lập tức hiểu ra ác ý trong giọng nói của hắn khi nãy.

Ác quỷ đã sớm biết nữ quỷ núp ở bên trong gian này, cho nên mới dẫn cậu trốn vào phòng chứa đồ.

Là vì muốn dọa cậu ư?

Giang Lạc không giận còn cười, giọng điệu cậu vui sướиɠ, như là có được một ngạc nhiên bất ngờ, “Không sợ, còn phải cám ơn bạn học Bạch, làm cho tôi có được thêm một phần manh mối như vậy.”

Giang Lạc thân mật mà vỗ vỗ bả vai Bạch Diệp Phong, vui mừng nói: “Bạn học Bạch, cũng may cậu hành động nhanh nhẹn kéo tôi vào bên trong phòng chứa đồ, tôi thật sự rất cám ơn cậu.”

Ánh mắt thanh niên tóc đen chân thành tha thiết: “Lúc trước tôi còn tưởng rằng cậu nhằm vào tôi, hiện tại xem ra đều là do tôi nghĩ nhiều rồi, là tôi lấy bụng dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử, Bạch Diệp Phong, bạn học Bạch, cậu thật sự là người tốt.”

Người tốt Bạch Diệp Phong: “……”

Nụ cười của hắn hơi cứng lại.

Giang Lạc lại nhìn hắn lộ ra một nụ cười xán lạn, dẫn đầu đi ra khỏi phòng chứa đồ.

Trác Trọng Thu vẫn còn chờ ở bên ngoài không hề phát hiện, khi thấy hai người bọn họ ra tới, nhịn không được nói: “Không phải các cậu chỉ đi vệ sinh thôi à, sao có thể đi lâu như vậy chứ.”

Giang Lạc hỏi: “Chúng tôi đi bao lâu?”

Trác Trọng Thu ôm cánh tay nói: “Mười lăm phút.”

“Mười lăm phút,” Giang Lạc như suy tư gì, “Tôi còn tưởng rằng đã qua một giờ rồi.”

Một hồi nhạc đệm như vậy, cũng không có ảnh hưởng đến kế hoạch của bọn họ, khi đang đi tới văn phòng của Liễu Thực, Giang Lạc vẫn còn suy tư về một màn ở bên trong WC vừa nãy.

Trang phục ba người đàn ông mặc trông giống như là công nhân, Giang Lạc nhớ kỹ khuôn mặt của bọn họ, cũng không quên một điểm rất dễ bị bỏ qua.

Ttrong ba công nhân, có một công nhân từ đầu đến cuối chưa từng lên tiếng.

Trùng hợp chính là, trong quá trình xây dựng mở rộng trường năm 2012, cũng có hai công nhân tử vong.

Hai việc này tuyệt đối có mối liên hệ không bình thường.

Lời nói của ba công nhân lặp đi lặp lại ở trong đầu của Giang Lạc một lượt, “Tuy rằng con điếm này không đẹp bằng bạn thân của nó, nhưng ít ra vẫn là người sống”, Bạn thân của Vương Hân Tuệ sẽ là Phó Viện Nhi sao?

Khi ba công nhân nhìn thấy Phó Viện Nhi thì Phó Viện Nhi đã chết rồi sao?

Trong lòng Giang Lạc mơ hồ đã có một khung sườn, nhưng còn có một số điểm quan trọng, cần trải qua điều tra tìm kiếm thì mới có thể rõ ràng được.

Lúc nửa đêm trong khu dạy học không có một người, ba người đi qua hành lang im ắng, đến văn phòng đã khóa rồi leo từ cửa sổ vào.

Giang Lạc đi thẳng đến bàn làm việc của Liễu Thực, trên ngăn kéo của Liễu Thực có một cái ổ khóa nhỏ, nhưng cái ổ khóa nhỏ này là chuyện rất đơn giản đối với bọn họ, Trác Trọng Thu cạy ổ khóa đặt sang một bên rồi kéo ra ngăn kéo.

Trong ngăn kéo đặt rất nhiều bản công việc cùng văn kiện, mấy người Giang Lạc cùng Trác Trọng Thu xem qua, cuối cùng ở phía dưới ngăn kéo nhất, phát hiện một tờ báo bị gấp lại.

Giang Lạc cầm lấy tờ báo, cảm giác trọng lượng có chút không đúng, cậu mở ra từng lớp từng lớp giấy báo, hóa ra bên trong gói báo này chứa một đống trang sức của con gái.

Làm một nhà thiết kế, tuy rằng là một kiến trúc sư cảnh quan, nhưng cũng cần phải hiểu phong cách thiết kế của các ngành khác nhau khi học những kiến

thức cơ bản về thiết kế. Giang Lạc liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được, có thể nhận ra những món trang sức này đến từ năm nhãn hiệu khác nhau.

Cách hàn nối cùng mẫu thiết kế cũng có sự chênh lệch về thời gian, nếu đây là Liễu Thực mua tặng người khác, thì thời gian mỗi bộ trang sức được mua cách nhau ít nhất phải từ

một đến hai năm.

Tuy các chi tiết nhỏ có khác nhau, nhưng hướng thẩm mỹ tổng thể vẫn giống nhau, kiểu dáng thiên hướng về phụ nữ trưởng thành.

Một đôi hoa tai trong đó có thể phối thành một bộ với dây chuyền mà Phó Viện Nhi đeo trên cổ.

Giang Lạc móc di động từ trong túi ra, cẩn thận mà chụp lại mấy trang sức này, “Từ năm 2012 đến bây giờ, tổng cộng có mấy nữ sinh mất tích?”

Bạch Diệp Phong nhàn nhã nói: “Năm người.”

Giang Lạc như suy tư gì.

Sau khi chụp xong thì khôi phục văn phòng lại thành nguyên trạng, ba người lại nhảy cửa sổ về ký túc xá. Giang Lạc đã có thể xác định Liễu Thực đã từng có quan hệ yêu đương với Phó Viện Nhi, nhưng quan hệ của Phó Viện Nhi, Vương Hân Tuệ với nhóm công nhân, cậu lại có chút không hiểu lắm.

Bên trong ba công nhân kia, cũng không có Liễu Thực.

Sau khi trở lại ký túc xá thì đã là ba giờ sáng, cho dù là một con cú thức đêm thì cũng sẽ cảm thấy mỏi mệt.

Sau khi Giang Lạc thu dọn xong thì nằm ở trên giường, đang muốn đi vào giấc ngủ khi thì chuông di dộng của cậu lại vang lên.

Lúc này cậu lập tức tỉnh táo, cầm lấy di động, quả nhiên thấy được số lạ đã gọi vào tối hôm qua.

Nhưng lúc này đây, trên dãy số xa lại hiển thị tên.

【 Liễu Thực 】.

Nữ quỷ dùng di động Liễu Thực gọi điện thoại cho Giang Lạc.

Sau khi Giang Lạc ấn phím nghe thì ấn luôn ghi âm, bình tĩnh nói: “Alo?”

“Rè…… Rè……”

Cùng một tiếng âm thanh đứt quãng, Giang Lạc kiên nhẫn mà chờ giọng nữ vang lên.

“Tôi…… rè……”Giọng nữ mơ hồ không rõ nói, “Tôi và anh, lưng tựa lưng.”

“Là cô lưng tựa lưng với tôi, hay là cô lưng tựa lưng với Liễu Thực.” Giang Lạc hỏi lại.

Chữ nào trong câu nói của cậu cũng tựa như chọc trúng vết sẹo của nữ quỷ, giọng của nữ quỷ dần dần nhanh hơn lên, “Tôi và anh lưng tựa lưng, tôi và anh lưng tựa lưng, tôi và anh lưng tựa lưng……”

Âm thanh càng ngày càng bén nhọn.

Hóa ra bản chất nhân loại là máy không ngừng đọc lại, bản chất của quỷ cũng là máy đọc lại sao?

Điều quan trọng phải nói ba lần?

Giang Lạc cầm di động cúi đầu nhìn xuống dưới giường.

—— Không có cái gì cả.