Chương 29

Sau khi lật xem hết các thông tin, Giang Lạc cẩn thận mà khôi phục quyển hồ sơ thông tin về nguyên trạng rồi bỏ vào trong ngăn tủ.

Từ thành tích học tập và nhận xét của giáo viên, Phó Viện Nhi chính là một đứa trẻ ngoan trong mắt của người lớn, học trò ngoan trong mắt của thầy cô giáo. Một nữ sinh ngoan ngoãn như vậy, trước nay đều rất nghe lời của thầy cô và cha mẹ, cô sẽ trở về ký túc xá trước giờ đóng cổng, không yêu đương không chơi di động, chuyện không cho cô làm thì bình thường cô cũng sẽ không bao giờ làm.

Mặc dù điều này có phần ít nhiều phải chịu ràng buộc, nhưng ít ra có thể tránh xa rất nhiều nguy hiểm.

Trường trung học Trường Thanh là trường nội trú, các trường nội trú thường sẽ quản lý học sinh nghiêm khắc chặt chẽ hơn, đặc biệt là về vấn đề đi lại và an toàn của học sinh, cẩn thận hơn cũng không quá.

Dưới tình huống như thế, Phó Viện Nhi cũng có thể mất tích, chuyện này thật sự không thể tách rời khỏi việc mở rộng vào thời điểm đó.

Khi trường học xây dựng mở rộng, sẽ có những người xa lạ tới tới lui lui mà tiến vào trường học. Mấy công nhân đó bận rộn đến khí thế ngất trời, trường học cũng bởi vì việc mở rộng mà sứt đầu mẻ trán, luôn có những người sẽ lợi dụng điểm này, làm một số chuyện mà bình thường nhà trường không cho phép.

Bởi vì bận rộn cho nên phần lớn vi phạm kỷ luật cũng cũng sẽ không bị tra được.

“Các cậu có chú ý đến không?” Giang Lạc chậm rãi suy tư, lặp lại lời của nhân viên công tác nói trước khi cuộc thi bắt đầu: ‘‘Chúng ta có ba nhiệm vụ, cái thứ nhất là tìm được nữ sinh mất tích, cái thứ hai là tìm được nguyên nhân công nhân tử vong, cái thứ ba là làm rõ năm đó đã xảy ra chuyện gì.”

“Điều thứ nhất rất kỳ quái,” Giang Lạc đứng yên, đối diện với Trác Trọng Thu và Diệp Tầm, ‘ tìm được ’ nữ sinh mất tích.”

“Chứng minh nữ sinh kia vẫn còn ở trường học này.” Trác Trọng Thu hiểu rõ.

Còn có câu cô chưa nói, nhưng mọi người đều biết rõ ràng trong lòng.

Bọn họ phải tìm rất có khả năng là thi thể của nữ sinh kia.

“Hiện tại giáo viên dạy lớp 12-4 năm đó vẫn còn dạy ở trung học Trường Thanh,” Diệp Tầm nhàn nhạt nói: ‘‘Chúng ta đi tìm bọn họ hỏi một chút đi.”

Các giáo viên dạy lớp 12 vào năm 2012, năm nay đúng lúc cũng dạy lớp 12 ở đây. Bọn họ từ khu ký túc xá đi tới khu dạy học cũ, vừa lúc có một vị giáo viên dạy học năm đó sắp tan học.

Giang Lạc và bạn đi cùng chờ đợi ở cửa sau của lớp học, người trong lớp phát hiện bọn họ, lén lút mà quay đầu nhìn nhìn rồi khe khẽ nói nhỏ lên.

Giáo viên phía trên nói một tiếng: “Yên lặng.”

Học sinh bên dưới mới mới dần dần yên tĩnh lại.

Đang đứng lớp chính là một vị thầy giáo vẻ ngoài trạc ngoài ba mươi, khuôn mặt anh tuấn, thân hình cũng không có biến dạng, hẳn là có tập thể hình.

Học sinh bên dưới dễ nhận thấy rất thích anh ta, trong đó còn có mấy nữ sinh không tự chủ được mà chỉnh chỉnh tóc của mình.

Giang Lạc ngẩn người, đột nhiên móc di động tìm ảnh chụp của Phó Viện Nhi.

Cậu dùng hai ngón tay phóng đại ảnh chụp Phó Viện Nhi lên, Diệp Tầm kỳ quái hỏi: “Giang Lạc, cậu đang xem cái gì đó?”

Ngón tay Giang Lạc lướt qua tóc của Phó Viện Nhi, rồi đến môi của Phó Viện Nhi, sau đó là sợi dây chuyện ở giữa cổ của cô: ‘‘Dáng vẻ này của cô ấy, giống như là đang yêu?”

“Hoặc là có người mình thích, muốn thể hiện những mặt tốt nhất của mình với người mà cô ấy thích,” Giang Lạc lẩm bẩm: ‘‘Tóc mái gọn gàng ở phía trên lông mày, có lẽ là vừa mới cắt, nhưng học sinh trường nội trú muốn cắt tóc thì phải chờ đến ngày nghỉ cuối tháng. Cô ấy không bôi son, nhưng nhìn ánh sáng trên môi, có lẽ chính là son dưỡng môi.”

“Còn có dây chuyền, kiểu dáng này có chút mang hương vị của phụ nữ trưởng thành, không giống như là kiểu vòng cổ mà mấy cô gái trẻ sẽ đeo lên.”

Trác Trọng Thu để sát vào nhìn: ‘‘Đúng là vậy.”

Diệp Tầm nghĩ nghĩ, nói: “Tin tức mà Samuel lấy được là tỷ lệ nam nữ không cân đối.”

Giang Lạc tắt màn hình di động như suy tư gì: ‘‘Người tặng dây chuyền cho cô ấy rất có thể là lớn hơn cô ấy rất nhiều, thẩm mỹ cũng tương đối trưởng thành. Độc thân, có thể tiếp xúc gần để vun đắp tình cảm, còn phải anh tuấn.”

Một cô gái mười tám xinh đẹp như hoa, sao lại có thể thích một người đàn ông xấu hơn cả mình chứ.

Ánh mắt ba người dần dần chuyển sang thầy giáo đang đứng lớp.

Trác Trọng Thu: “…… Sẽ không trùng hợp như vậy chứ.”

Diệp Tầm: “Cũng có thể là công nhân xây dựng mở rộng trong thời điểm đó.”

Bọn họ không nói chuyện được vài câu, phòng học đã tan học. Vị giáo viên nam trung niên anh tuấn đi ra: ‘‘Các cậu đến tìm tôi?”

Giang Lạc cười híp mắt mà đi qua đi: ‘‘Thầy à, chúng em muốn xin thầy chỉ bảo một ít việc.”

Bởi vì bề ngoài của cậu quá mức xuất sắc, thầy giáo không khỏi nhìn cậu thêm mấy cái: ‘‘Tới văn phòng tôi nói đi.”

Khi bọn họ sắp đi, có hai nữ sinh trong lớp cổ vũ cho nhau đi tới, xấu hổ mà đưa cho thầy giáo một chai nước, đỏ mặt nói: “Thầy Liễu, vất vả rồi ạ.”

Trác Trọng Thu không khỏi thổi tiếng huýt sáo, hai nữ sinh nhìn cô một cái, không khỏi càng thêm xấu hổ rồi xoay người chạy đi.

Thầy giáo dở khóc dở cười mà lắc đầu: ‘‘Mấy cái đứa này.”

Trong văn phòng giáo viên tạm thời chỉ có một mình anh ta trở lại, Giang Lạc nhân lúc thầy giáo đi rót nước cho bọn họ mà lật giáo án của anh ta, phía trên viết tên của thầy giáo: Liễu Thực.

Cậu ngẩng đầu nhìn lên trên tường, phía trên tường dán thời khoá biểu các lớp và bảng chấm công của Liễu Thực.

Bảng chấm công năm nay chỉ ghi lại năm tháng, tất cả đều là dấu tích, có thể thấy được Liễu Thực chưa từng bỏ một ngày chấm công nào.

Ghê gớm thật.

Giang Lạc nhướng mày, không dấu vết mà nhìn ngăn kéo của Liễu Thực.

Khóa rồi.

Liễu Thực bưng nước tới, xin lỗi: “Xin lỗi, nơi này của tôi chỉ có ly giấy.”

Mấy người lắc đầu.

“Thầy à, chúng em tới là muốn hỏi một chút về chuyện nữ sinh mất tích năm 2012,” Giang Lạc cười cười, ôn hòa, cực dễ hóa giải phòng bị của người khác: ‘‘Chúng em không biết nhiều lắm về chuyện năm đó, xin hỏi lớp học của ngài có nữ sinh mất tích sao?”

Liễu Thực cau mày nghĩ nghĩ: ‘‘Năm 2012…… trong mấy lớp tôi dạy đúng thật là có chuyện nữ sinh mất tích, nhưng tôi đã quên là chuyện của lớp nào rồi.”

“Cũng đúng,” Giang Lạc biểu lộ hiểu: ‘‘Cũng đã qua lâu như vậy, trường học cũng thay đổi lớn, chuyện năm đó đúng là không dễ nhớ như vậy.”

Liễu Thực thở dài nhẹ nhõm một hơi: ‘‘Cảm ơn các cậu đã hiểu, tôi sẽ cố gắng suy nghĩ một chút, nếu nghĩ ra cái gì thì tôi sẽ nói với các cậu.”

Giang Lạc móc di động ra: ‘‘Vậy thầy có thể cho em phương thức liên hệ không?”

Liễu Thực ngẩn người rồi đọc số điện thoại.

Bọn họ không ở chỗ của Liễu Thực bao lâu, bởi vì mười phút sau, Liễu Thực phải đi dạy tiết tiếp theo. Ba người đi dọc theo đường cũ mà chậm rãi trở về.

Ở lầu một ký túc xá, Giang Lạc và Diệp Tầm cùng nhau WC, Trác Trọng Thu chờ bọn họ ở bên ngoài, chán đến chết nói: “Cho dù biết Phó Viện Nhi yêu đương, hình như cũng không có trợ giúp gì cho việc chúng ta qua cửa cả.”

Giang Lạc thuận miệng nói: “Ai nói, lỡ như là gϊếŧ người vì tình thì sao.”

Diệp Tầm không tự chủ được run lên.

Cậu ta một lời khó nói hết mà liếc mắt nhìn Giang Lạc một cái, nhớ tới trong khách sạn 129, chỉ cần Giang Lạc thuận miệng độc miệng liền nhất định sẽ trúng phốc.

Thời gian giữa trưa, nhóm người tụ họp một lần nữa ăn bữa cơm, Văn Nhân Liên lắc đầu, thở dài: ‘‘Hôm qua mới mưa, khắp nơi đều ẩm ướt. Chúng tôi theo đi dọc theo nơi ẩm ướt trước khi mưa to một lượt, ví như bên hồ, cạnh vòi nước, nhưng không có phát hiện gì. Phỏng chừng phải đợi đêm nay hoặc là ngày mai sau khi mặt đất khô đi thì mới có thể tìm được nơi mà Từ Nham đã đi.”

Nhưng ngày mai chính là ngày thứ ba.

Giang Lạc hạ quyết tâm: ‘‘Tôi quyết định đêm nay sẽ đến văn phòng của Liễu Thực.”

Trác Trọng Thu nói: “Dẫn tôi theo đi.”

Buổi chiều bọn họ cũng không lãng phí thời gian mà đi ra ngoài thu thập thêm nhiều tin tức. Sau khi màn đêm buông xuống, ánh đèn vàng ấm áp trong ký túc xá sáng lên, Giang Lạc và Trác Trọng Thu đã sớm tắm rửa xong, dự định ngủ một giấc rồi đến nửa đêm sẽ bắt đầu dậy tìm manh mối.

Một giờ sáng, Giang Lạc mở hai mắt mệt mỏi, cậu dừng trong chốc lát từ trong giấc ngủ tỉnh lại, Trác Trọng Thu đã xuống giường nhích người đến gọi cậu.

Giang Lạc đưa lên một cái ok rồi ngồi dậy mang vào giày. Ngày hôm qua bởi vì tiếng chuông điện thoại vang lên lúc nửa đêm mà cậu chỉ ngủ mấy tiếng, thậm chí hiện tại tinh thần có chút không tốt.

Nhưng ký trúc sư thức đêm là chuyện thường xuyên, sau khi rửa mặt xong, Giang Lạc liền hoàn toàn lên tinh thần. Cậu mở cửa phòng tắm, đầu thiếu chút nữa đã đυ.ng phải ngực của Bạch Diệp Phong.

Bạch Diệp Phong cười tủm tỉm hỏi: “Các cậu muốn đi ra ngoài à?”

Vị này thật là âm hồn không tan, Giang Lạc ngoài cười nhưng trong không cười mà có lệ nói: “Chúng tôi muốn đi WC.”

“Ô?” Bạch Diệp Phong có thâm ý khác mà nhìn nhìn Trác Trọng Thu, lại nhìn nhìn Giang Lạc: ‘‘Hai người các cậu cùng đi WC?”

Giang Lạc mặt không đổi sắc: “Cô ấy đi cùng tôi.”

“Bạn học Trác là một cô gái đấy,” Bạch Diệp Phong cười nói: ‘‘Nếu bạn học Giang Lạc sợ thì tôi có thể đi WC cùng với cậu, bảo con gái người ta đi cùng cậu thì dù sao cũng không tốt lắm đâu.”

Nói xong, Bạch Diệp Phong liền nói với Trác Trọng Thu: “Bạn học Trác, cậu nghỉ ngơi đi, tôi đi cùng Giang Lạc đến WC cho.”

Một dáng vẻ thích giúp đỡ mọi người.

Giang Lạc: “……”

Trác Trọng Thu: “……”

Giang Lạc cười giả nói: “Ngoại trừ đi WC, chúng tôi còn phải đi ra ngoài làm việc. bạn học Bạch, cậu vẫn là lo lắm rửa đi ngủ sớm đi.”

Bạch Diệp Phong như là nhìn không hiểu từ chối của người khác, tò mò nói: “Chuyện gì? Tôi có thể đi cùng với các cậu không?”

Giang Lạc đang muốn từ chối, lại đột nhiên nhớ tới cái gì, cậu nhìn Bạch Diệp Phong thật sâu, ngược lại sóng mắt lưu chuyển, cười nói: ‘‘Được thôi.”

Ba người chỉnh lý xong thì ra cửa, vì lời nói dối của mình mà Giang Lạc còn đặc biệt ghé vào WC một chuyến.

Bạch Diệp Phong lại cũng đi theo cậu vào.

Giang Lạc chửi rủa Trì Vưu ở trong lòng, bình tĩnh mà kéo dây kéo quần, khi nhìn đến bồn tiểu mới phát giác ra có gì đó không ổn.

“Mức độ cũ mới này……”

Mặt tường rất cũ nát, nhưng bồn tiểu còn mới hơn bức tường.

Giang Lạc như suy tư gì: ‘‘Hóa ra ký túc xá nam nữ sinh từng đổi qua rồi.”

Bởi vậy bồn tiểu được lắp đặt muộn hơn so với thời điểm xây tường.

Trong các trường học, nam sinh nữ sinh cách mấy năm sẽ đổi ký túc xá một lần là chuyện bình thường. Nhưng điều này liền đại diện cho, ký túc xá mà bọn họ ở, rất có khả năng chính là ký túc xá mà mấy nữ sinh mất tích 2012 năm mất tích kia đã từng ở.

Giang Lạc vừa mới nghĩ như vậy xong, đèn trên trần nhà bỗng nhiên lập loè lên.

Giữa ánh đèn chợt sáng chợt tối, mùi hôi thối đột nhiên nồng nặc lên, trên mặt đất có tiếng nước nhớp nháp, tựa như biểu thị sự xuất hiện của một thứ gì đó.

Giang Lạc theo bản năng cảm giác được một cảm giác nguy cơ, cậu đứng thẳng người đề cao cảnh giác. Đúng lúc này, Bạch Diệp Phong đứng ở phía sau cậu bỗng chốc duỗi tay túm chặt Giang Lạc, kéo cậu vào bên trong gian vệ sinh chứa đồ lặt vặt ở cuối cùng.

Gian phòng vệ sinh rất nhỏ, sau khi hai cậu nam sinh cao gầy cùng đứng ở bên trong thì càng có vẻ chật chọi hơn.

Tóc của Giang Lạc xẹt qua mặt và cổ của Bạch Diệp Phong, mang theo một sự ngứa ngấy từ da thịt thấm vào xương cốt, Bạch Diệp Phong chậm rãi mà vươn tay, vén tóc của cậu ra phía sau.

Giang Lạc chán ghét quay đầu đi, đang muốn nói chuyện thì Bạch Diệp Phong lại bịt kín miệng cậu.

“Xuỵt.”

Giọng điệu của Bạch Diệp Phong khi nghe kỹ, lại dường như ẩn chứa một chút hứng thú ác ý thuần túy: ‘‘Có cái gì tới đấy.”