Chương 28

Không ngờ, thật sự không ngờ.

Vốn dĩ Giang Lạc đều đã bởi vì những thông tin kia mà từ bỏ nghi ngờ đối với Bạch Diệp Phong, không ngờ vậy mà lại gặp may đúng dịp lột luôn áo choàng của đối phương.

Phát hiện này khiến cho tâm trạng Giang Lạc nhanh chóng tốt hẳn lên.

Cậu không ngăn được ý cười, lau sạch tro giấy trên ngón tay. Đúng lúc cậu lau sạch tay xong, Từ Nham liền trở về từ bên ngoài.

Từ Nham không biết đi nơi nào, trên giày có dính chút bùn, Giang Lạc quay đầu nhìn cậu ta một cái, Từ Nham liền tràn đầy cảnh giác mà trừng mắt nhìn trả về.

Giang Lạc cười: ‘‘Về rồi à? Chậm một chút nữa là bên ngoài mưa rồi đấy.”

Tục ngữ nói không ra tay đánh người tươi cười, huống chi Giang Lạc cười đến xinh đẹp như vậy, lời nói cũng tựa như rất quen thuộc, dễ như trở bàn tay mà hóa giải bầu không khí hơi hơi đối địch giữa hai người. Khiến cho Từ Nham trừng mắt nhìn cậu cũng không khỏi xấu hổ, cứng đờ mà ‘’ừ” một tiếng.

Giang Lạc cầm lấy phích nước nóng rót ra hai ly nước, tự nhiên nói: “Ngồi đi, đứng làm gì?”

Từ Nham do dự một hồi, đi đến trước bàn ngồi xuống.

Giang Lạc cũng ngồi xuống, cười tủm tỉm mà chống cằm nhìn cậu ta. Trên đầu tóc đen đang trùm chiếc khăn tắm màu trắng, khuôn mặt trắng nõn, mặt mũi thon dài mà nhan sắc sáng đẹp, ánh mắt đôi mắt trong suốt như chấm nước, môi tựa như màu đỏ tươi đẹp, đột nhiên vừa thấy, giống như là mỹ nhân dân tộc thiểu số môi hồng răng trắng đội khăn trùm đầu vậy.

“Bạn học, cậu quen với bạn học Bạch bao lâu rồi?”

Từ Nham theo bản năng nói: “6 năm.”

“À.’’ Giang Lạc bừng tỉnh hiểu ra, tò mò hỏi tiếp: ‘‘Bạn học Bạch thân thiết nhiệt tình với người khác như vậy, trước kia cũng là như thế này sao?”

Từ Nham nghe cậu khen Bạch Diệp Phong, ý thù địch đối với cậu cũng tan đi một ý: ‘‘Anh Bạch vẫn luôn tốt như vậy.”

Cậu nghĩ nghĩ, mới chần chờ phát hiện trong đầu của mình Bạch Diệp Phong trước kia lại không có ấn tượng gì cả: ‘‘Trước kia…… trước kia anh Bạch tương đối khiêm tốn.”

Giang Lạc: “Tôi nghe nói từ năm năm trước cậu ta mới bắt đầu rèn luyện, khi đó mới chỉ là năm đầu cấp 3 nhỉ, quả nhiên là người có thiên phú, lớp 10 bắt đầu cố gắng cũng không tính là muộn.’’

“Đúng vậy.’’ Từ Nham không khỏi nói nhiều thêm một ít: ‘‘Trước khi anh Bạch học trung học, chúng tôi cũng chưa nhìn ra được anh Bạch còn có thiên phú như vậy.”

Giang Lạc cười cười: ‘‘Thiên tài nha.”

Năm 5 năm trước.

Khi đó Trì Vưu còn chưa có chết đâu.

Đây quả thực chính là một cái bí mật kinh thiên, Giang Lạc tung tăng đến độ muốn lập tức hố Trì Vưu. Nhưng rất nhanh cậu áp chế cái suy nghĩ này xuống, một bí mật lớn như vậy, đương nhiên cậu phải đem nó phát huy đến tận cùng thì mới là tốt nhất.

Giang Lạc tùy ý mà nói một ít chuyện khác với Từ Nham, chuyển hai câu hỏi này qua đi, sau khi Bạch Diệp Phong và Trác Trọng Thu từ phòng tắm trở về thì liền nhìn thấy bầu không khí nói chuyện giữa hai người bọn họ cũng được xem như là hòa hợp.

Bạch Diệp Phong cười tiến lên: “Đang nói chuyện gì đấy?”

“Nói về truyền thuyết dị văn của đại học Sơn Hải.’’ Giang Lạc nói: ‘‘Trường của các cậu rất thú vị.”

Vẻ mặt của cậu không có mảy may khác thường, thái độ đối với Bạch Diệp Phong lạnh nhạt hơn với Từ Nham hơn một chút, thái độ như vậy mới bình thường, dù sau thì Giang Lạc cũng mới vừa bị Bạch Diệp Phong dùng thủ đoạn hố một lần.

Bạch Diệp Phong không có nghi ngờ, cười nói: “Bạn học Giang Lạc, chào mừng ngươi tới trường học chúng tôi chơi. Nếu có thể, chuyển tới trường của chúng tôi học cũng là một ý định không tồi đâu.”

Trác Trọng Thu “xì” một tiếng: ‘‘Ngang nhiên thọc gậy bánh xe như vậy?”

Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng sấm, ánh chớp hiện lên, một đám người ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, mưa rào mãnh liệt rơi xuống.

Mưa vừa rơi xuống đã vô cùng dữ dội, những hạt mưa to như hạt đậu đâm thủng trời cao rơi ở trên mặt đất, từng dòng từng dòng đánh vào bên trên cửa sổ tạo thành màn mưa, lộp bộp lộp bộp đánh vào bên trên khung cửa sổ.

Sau khi Bạch Diệp Phong nhìn mưa to một lúc lâu, nói: “Nghỉ ngơi thôi.”

Tín hiệu khu dạy học cũ không tốt, vì phòng ngừa các học sinh chơi di động, trường học cũng không tăng cường tín hiệu. Di động của bọn họ không cách nào lên mạng, nhiều nhất chỉ có thể gọi điện thoại gửi tin nhắn.

Thời gian ăn không ngồi rồi cực kỳ khiến cho người ta dâng lên cơn buồn ngủ, hòa cùng với tiếng mưa rơi, Giang Lạc chậm rãi tiến vào giấc ngủ.

Mãi cho đến bóng đêm dần dần sâu.

Lúc nửa đêm, Giang Lạc đột nhiên bị tiếng chuông di động đánh thức.

Cậu buồn ngủ cầm lấy di động, trên màn hình điện thoại hiện một dãy số xa lạ.

Trong ký túc xá an tĩnh, hô hấp nhàn nhạt, không có ai nói chuyện, mọi thứ đều bị yên tĩnh vây quanh.

Giang Lạc ấn nhận cuộc gọi, nhắm mắt lại nói: “Alo?”

“……”

Giang Lạc: “Ai đấy?”

“…… Rè…… rè……”

Âm thanh sóng điện từ ồn ào đứt quãng, một giọng nữ vang lên trong âm thanh đứt quãng đó: “Tôi……rè, tôi ở…… tôi ở chỗ này……”

Giang Lạc đột nhiên tỉnh từ trong cơn buồn ngủ, cậu ngồi dậy, một luồng gió lạnh lẽo ùa vào dọc theo khe cửa sổ, cậu nắm chặt di động nhìn chung quanh, không có gì cả.

“Rè……”

Giọng nữ cứng đờ tiếp tục nói: “Tôi và anh…… Lưng tựa lưng.”

Điện thoại đột nhiên bị cắt đứt.

Trán của Giang Lạc giật thình thịch hai cái, gió lạnh thổi đến khiến da gà cậu đều nổi lên cả. Cậu ngồi dậy dựa vào trên tường màu trắng rồi mở điện thoại di động lên để kiểm tra thông tin số vừa gọi đến, nhưng dãy số xa lạ mới vừa gọi đến lại biến mất không còn thấy tăm tích.

Cậu lật lại nhật ký cuộc gọi mấy lần cũng không tìm thấy số điện thoại đó, Giang Lạc hoàn toàn xác định, cậu đã gặp phải chuyện linh dị rồi.

Anh và tôi, lưng tựa lưng?

Cậu từ từ xoay người nhìn về phía sau, sau lưng cậu ngoại trừ một bức tường thì cũng không có gì cả. Giang Lạc đang muốn thu hồi ánh mắt thì lại đột nhiên cố định ở trên tường.

Chẳng lẽ là bên trong bức tường có thứ gì sao?

Sẽ là nữ sinh mất tích năm 2012 sao?

Sau lưng của Giang Lạc có chút lạnh cả người, cậu ngồi dậy cách xa bức tường trắng, mở ra đèn pin di động, cẩn thận kiểm tra bức tường một phen.

Tường bên trong ký túc xá cũ nát không bằng bên ngoài, trên tường cũng không có vết nứt. Giang Lạc nhẹ nhàng gõ gõ mặt tường, âm thanh truyền lại trầm đυ.c, tựa như cũng không có gì khác thường.

Cậu nghĩ nghĩ rồi cầm lấy di động soi lên mấy bức tường khác. Ba người còn lại vẫn đang nằm trên giường không có động tĩnh, tiếng chuông điện thoại vừa mới vang lớn như vậy, cũng không thể đánh thức được bọn họ.

Giang Lạc cúi đầu nhìn nhìn thời gian, hiện tại chỉ mới hai giờ sáng.

“Cậu đang làm gì đấy?”

Một giọng nói đột nhiên vang lên sau lưng.

Da đầu Giang Lạc nháy mắt nổ tung, cậu “sượt” về phía sau mà lấy ra tấm bùa dưới gối, kẹp ở giữa hai ngón tay che ở trước người mình, lại dưới ánh đèn trắng bệch của điện thoại di động mà nhìn thấy được mặt của Bạch Diệp Phong.

Bạch Diệp Phong không có đeo mắt kính, khuôn mặt dịu dàng bị gọng kính che lấp vào ban ngày lúc này lại u ám dưới ánh đèn, có vẻ âm hàn cùng quỷ quyệt. Nhưng thoắt cái hắn đã nở nụ cười: ‘‘Hơn nửa đêm rồi cậu không ngủ được sao?”

Giang Lạc thu hồi bùa: ‘‘Đột nhiên muốn đi WC.”

“Đi cùng đi.’’ Bạch Diệp Phong nói: ‘‘Đúng lúc tôi cũng muốn đi WC.”

Trong ký túc xá chỉ có một phòng tắm, không có nhà vệ sinh. Nhưng mà đi WC cùng với tên ác quỷ đội lốt người này, đặc biệt còn là ác quỷ không có ý tốt với Giang Lạc, Giang Lạc lại không phải ngốc, bọn họ còn có thể so kè ai bắn nướ© ŧıểυ xa hơn sao?

Giang Lạc cúi đầu chạm vào di động: ‘‘Tôi chơi di động một hồi rồi mới đi, cậu đi trước đi.”

Bạch Diệp Phong cười cười: ‘‘Được.”

Tiếng bước chân xa dần, vài phút sau, Bạch Diệp Phong mới trở về.

Trước khi ngủ, vị quán quân dự bị này còn ôn hòa nói với Giang Lạc: “Bạn học Giang, nhịn tiểu không tốt cho sức khỏe đâu.”

Giang Lạc: “……” Ha ha.

Còn lại nửa đêm, Giang Lạc không vào giấc ngủ nữa. Cậu vẫn luôn chờ đến sắc trời sáng lên, tiếng mưa rơi ngừng lại.

Khi Trác Trọng Thu rời giường thì liền nhìn thấy cậu ngồi ở trên giường với có một vòng xanh đen dưới mắt, kinh ngạc nói: “Sao cậu lại thức sớm vậy?”

Giang Lạc nói: “Tôi không có ngủ.”

Cậu xoay người xuống giường đi toilet rửa mặt, nhìn Trác Trọng Thu nói: “Chúng ta tìm cây búa cùng cái xẻng đi.”

Hai người họ đi xuống đến chỗ nhân viên quản lý lầu một mượn dụng cụ, rồi quay trở về lầu sáu. Bạch Diệp Phong và Từ Nham đang ngồi ở bên cạnh bàn nói chuyện, nhìn thấy bọn họ cầm công cụ đến thì hai người đều có chút kinh ngạc: ‘‘Các cậu đang muốn làm cái gì đấy?”

Giang Lạc lời ít mà ý nhiều nói: “Đập tường.”

Trác Trọng Thu thế mới biết bản thân phải làm gì, cô hỏi: “Giang Lạc, thật sự phải đập tường sao?”

Giang Lạc gật gật đầu.

Trác Trọng Thu hoạt động cổ tay, gọn gàng nhanh chóng nói: “Vậy đập đi.”

Bạch Diệp Phong khuyên nhủ: “Sau khi chúng ta đi rồi thì mấy học sinh còn sẽ về nơi này, các cậu đập tương như vậy thì bọn họ phải làm sao bây giờ?”

Quả nhiên không hổ là một đóa bạch liên hoa thiện lương săn sóc, Giang Lạc nở nụ cười hoàn mỹ mà nhìn về phía Bạch Diệp Phong: ‘‘Trước khi bọn họ trở về, chúng tôi sẽ xây lại tường.”

Bạch Diệp Phong thở dài, làm ra một động tác “Xin cứ tự nhiên”.

Giang Lạc và Trác Trọng Thu kéo giường của ký túc xá ra, sau đó bắt đầu đập tường. Chất lượng tường ở ký túc xá không tốt lắm, rất nhanh đã bị đập ra một cái lỗ nhỏ.

Miệng lỗ cuối cùng bị đập to như cái thùng rác, nhưng ra ngoài dự kiến của Giang Lạc, bên trong vách tường cũng không có thi thể như trong tưởng tượng của cậu, chỉ có mấy con con mối bò tới bò lui.

Giữa mày của cậu trầm tư, là nữ quỷ lừa cậu, hay là cậu hiểu sai ý của nữ quỷ?

“Tôi và anh dựa lưng vào nhau.”

Dựa theo cách hiểu bình thường, còn không phải là nên ở bên trong tường sao?

Bạch Diệp Phong ngồi ở một bên uống nước nhàn nhã hỏi: “Có phát hiện gì không?”

Thái độ của hắn cực kỳ thảnh thơi, như là đã sớm biết bên trong tường không có thứ gì cả. Trong mắt Giang Lạc chợt lóe, nhớ tới bùn lầy ở trên chân của Từ Nham ngày hôm qua.

Khi đó vẫn còn chưa mua, phần lớn mặt đất đều khô ráo, trừ khi Từ Nham nghe lời dặn dò của Bạch Diệp Phong thì sẽ không rời khỏi bên cạnh Bạch Diệp Phong, cho nên Từ Nham là nghe lời của Bạch Diệp Phong nói, mới đi đến nơi có bùn sao?

“Không có.’’ Giang Lạc tiếc nuối mà thở dài, hỏi ngược lại: ‘‘Bạn học Bạch, cậu phát hiện cái gì sao?”

Bạch Diệp Phong buồn cười nói: “Bạn học Giang Lạc, cậu quá để mắt đến tôi rồi. Cho đến bây giờ tôi còn chưa từng ra khỏi ký túc xá, có thể phát hiện được cái gì?”

Giang Lạc nói: “Tôi thấy dáng vẻ cậu cũng không sốt ruột lắm nhỉ.”

“A.’’ Ánh mắt Bạch Diệp Phong xẹt qua từ trên đuôi tóc đen của Giang Lạc, rồi lại chuyển qua đuôi mắt bởi vì một đêm không ngủ mà đỏ lên của Giang Lạc, đầu lưỡi lay động, nhẹ nhàng cười cười: ‘‘Gấp cũng vô dụng thôi.”

Khóe mắt Giang Lạc liếc anh ta rồi cùng với Trác Trọng Thu rời khỏi ký túc xá, sau khi mang trả công cụ đã mượn về chỗ cũ thì đi ra cửa tìm mấy người bạn khác.

Trác Trọng Thu ở trên đường hỏi cậu: “Vì sao đột nhiên muốn đập tường?”

Giang Lạc kể chuyện cuộc gọi mà đêm qua nhận được cho cô, Trác Trọng Thu nghe xong, không suy tư nội dung trong điện thoại trước, mà là cảm thán thể chất của Giang Lạc trước: ‘‘Cậu cũng xui xẻo thật đấy.”

Giang Lạc cảm thấy nên giải thích cho mình một chút: ‘‘Tôi cũng không phải vẫn luôn xui xẻo như vậy.”

Ít nhất trước khi gặp được Trì Vưu, Giang Lạc vẫn là…… cũng vẫn là rất xui xẻo.

Cậu đổi đề tài: ‘‘Hình như bọn họ đến đủ rồi.”

Một đám người vẫn họp mặt ở chỗ hôm qua, Giang Lạc nói phát hiện của mình cho bọn họ biết: ‘‘Tôi chuẩn bị đến phòng hồ sơ điều tra thông tin của học sinh năm 2012, ai muốn đi cùng tôi?”

Trác Trọng Thu và Diệp Tầm đứng ở phía sau Giang Lạc, Lục Hữu Nhất và Samuel cũng giơ lên tay, nhưng Giang Lạc không muốn dẫn theo đồ ngốc: ‘‘Đi thôi, chị Trác Diệp Tầm, ba chúng ta cùng đi.”

Văn Nhân Liên chống cằm suy tư: ‘‘Vậy tôi và Khuông Chính đi tìm nơi có bùn đất thử một chút.” Cậu ta cong môi cười cười, gian xảo: ‘‘Nếu Bạch Diệp Phong để lộ tin tức cho chúng ta, chúng ta không nhận phần quà này thì thật sự có lỗi với cậu ta.”

Giang Lạc vui mừng gật đầu đồng ý nói: “Tôi cũng cảm thấy như vậy.”

Lục Hữu Nhất hỏi: “Chúng tôi thì sao?”

Ba người còn lại mắt trông mong mà nhìn Giang Lạc.

Giang Lạc cười tủm tỉm nói: “Các cậu phải giúp tôi làm một chuyện quan trọng …… Giúp tôi đi thêm phương thức liên lạc của mỗi một người dự thi nha.”

“Càng nhiều càng tốt.” Giang Lạc nhìn bọn họ chớp chớp mắt.

Binh chia ba đường, ba người Giang Lạc dẫn đầu tìm được phòng hồ sơ của trường học. Khi bọn họ đến, phòng hồ sơ đã có rất nhiều người, mỗi người ôm một chồng hồ sơ mồ hôi đầy đầu mà ngồi dưới đất xem.

Bọn họ đi đến tủ hồ sơ năm 2012, phần lớn tư liệu trên đó đã bị lấy đi.

Với tư cách là người biết trước tin tức của vòng này, mấy người Giang Lạc đỡ hơn mấy người này một chút, tuy rằng bọn họ không biết tên họ thật của nữ sinh mất tích năm đó, nhưng bọn họ lại biết nữ sinh này học lớp nào.

Lớp 12-4.

Bọn họ tìm được hồ sơ của lớp 12-4, rồi tìm kiếm từng trang thông tin trong đó.

Khi nữ sinh mất tích còn chưa có tốt nghiệp, thành tích học của cô ấy hẳn là ngay khi cô ấy mất tích đã trở nên trống không. Thông tin như vậy rất dễ tìm, bọn họ rất nhanh đã tìm được người tương ứng, nhưng nữ sinh tương ứng lại có hai người.

Diệp Tầm thấp giọng nói: “Năm đó sau khi nữ sinh đầu tiên mất tích, phía sau lại liên tục có thêm mấy nữ sinh mất tích.”

Hai nữ sinh phù hợp với điều kiện, một người tên Vương Hân Tuệ, một người tên Phó Viện Nhi.

Trên hồ sơ có ảnh chụp của các cô, hai cô gái thoạt nhìn chỉ tuổi 18 tươi như hoa, nhìn ống kín xấu hổ mà cười cười.

Giang Lạc nhớ dáng dấp của hai cô gái, tiếp tục so thông tin của hai hồ sơ với nhau.

Hai nữ sinh, một người mất tích trước, một người mất tích sau, trong thông tin này, nhất định có một người sẽ có nhiều khoảng trống hơn người kia.

Giang Lạc rất nhanh liền xác định, nữ sinh tên Phó Viện Nhi mới là nữ sinh đầu tiên mất tích năm đó.

Cậu cầm lấy di động chụp thông tin của Phó Viện Nhi.

Trong ảnh chụp, dáng vẻ của Phó Viện Nhi trông dịu dàng lại có chút hướng nội, trên mặt hơi có tàn nhang, đây đúng là khuôn mặt của mối tình đầu thời niên thiếu trong thẩm mỹ của mọi người.