Thoáng cái đã qua thời gian nghỉ ngơi năm ngày, mọi người liền ngồi xe buýt đi đến cửa thứ hai của cuộc thi.
Phải đến buổi chiều mới đến nơi địa điểm mục đích, điểm đến là trường trung học có tên là Trường Thanh, vừa lúc là một trong mười trường mà mấy người Giang Lạc đã thu xếp.
Khi nhìn thấy trường học này, Giang Lạc liền nhớ tới tin tức từng xem trước đó.
Trung học Trường Thanh, vốn là một trường trung học trọng điểm của thành phố, vị trí hẻo lánh, cơ sở vật chất cũ kỹ, nhưng tỷ lệ nhập học lại khá ấn tượng. Năm 2012 Bộ giáo dục chi ngân sách, sau khi trung học Trường Thanh được mở rộng thì chia thành hai khu dạy học cũ và mới, khu dạy học mới được phân cho học sinh lớp 10 lớp 11, còn khu dạy học cũ phân cho học sinh lớp 12 cùng với bốn lớp học lại, bởi vì khu dạy học cũ vắng vẻ thanh tịnh, cho nên có thể tạo một môi trường học tập yên tĩnh cho học sinh.
Chỉ là việc mở rộng vốn dĩ vô cùng bình thường này, lại xuất hiện một sự cố —— Một nữ sinh học lớp 12 mất tích trong quá trình mở rộng thêm này.
Trường trung học Trường Thanh là một trường nội trú, một tháng học sinh chỉ có thể về nhà một lần, học sinh mất tích trong lúc mở rộng trường, khi ấy chuyện này ầm ĩ rất lớn, hơn nữa trong ba tháng tiếp theo, lại có mấy nữ sinh liên tiếp mất tích, công nhân trên công trường khu vực mở rộng cũng xảy ra ngoài ý muốn chết hai người, trường trung học Trường Thanh hoàn toàn bị gạt bỏ ra khỏi các trường trọng điểm.
Nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, vẫn có rất nhiều học sinh cùng phụ huynh không tin tà, cũng âm thầm vui sướиɠ chuyện trung học Trường Thanh giảm điểm chuẩn, bởi vậy nhân số học sinh Trường Thanh cũng không ít hơn so với các trường trọng điểm khác.
Nhưng năm nay, trung học Trường Thanh lại xảy ra chuyện.
Nhân viên công tác cầm loa nói ở phía trước: “Cửa thứ hai của cuộc thi, thời gian tổng cộng ba ngày. Trong vòng ba ngày, mọi người phải tìm được những nữ sinh mất tích năm 2012, cùng với nguyên nhân công nhân tử vong, còn có năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sau khi vòng thi này kết thúc, chúng tôi sẽ căn cứ vào câu trả lời của các bạn rồi chọn 30 người vào cửa tiếp theo. Ký túc xá của các bạn đã được sắp xếp ở khu dạy học cũ, học sinh của khu dạy học cũ đã dọn sang khu dạy học mới, vòng thi thứ hai cũng sẽ tiến hành phát sóng trực tiếp, trước khi bắt đầu vòng thi, mời mọi người ký thỏa thuận miễn trách nhiệm tử vong với chúng tôi——”
“30 người?!”
“Đệch…… Đây là trực tiếp loại bỏ một trăm người?”
“Xác xuất 4-1, sao cửa này lại tàn nhẫn như vậy chứ!”
Tiếng bàn tán nổ tung, đột nhiên lấn át tiếng của nhân viên công tác.
Giang Lạc ôi một tiếng: ‘‘Thỏa thuận miễn trách nhiệm, nghiêm trọng như vậy sao?”
Trác Trọng Thu bình tĩnh mà an ủi mọi người: ‘‘Đừng lo lắng, năm nay ba tôi được chọn làm giám khảo, trước khi thi tôi đã gọi điện thoại cho ông ấy, nói ông ấy quan tâm chúng ta nhiều một chút. Cho dù cửa này hung ác đáng sợ, chúng ta nhất định cũng sẽ an toàn.”
Cát Chúc cảm thán nói: “Đi theo chị Trác chính là có cảm giác an toàn đấy.”
Trác Trọng Thu nhếch môi đẹp trai: ‘‘Việc nhỏ.”
Sau khi nghe cô nói xong, học sinh một lớp đại học Bạch Hoa vốn dĩ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng càng thêm yên tâm, bình thản đến ký thỏa thuận miễn trách nhiệm tử vong, sau đó đi theo công viên công tác đến ký túc xá.
Ký túc xá của khu dạy học cũ là một phòng bốn người, kê hai giường tầng cộng thêm bốn cái bàn đọc sách đặt cạnh nhau, diện tích phòng mười mấy mét vuông trông có vẻ chật chội. Khi mới vừa đi vào ký túc xá, thì đã bị một luồng mùi thối ẩm ướt đập vào mặt.
Mùi hôi thối dường như là mùi rác rưởi chất thành đống lâu ngày, lại như là mùi tanh hôi trong cống thoát nước, Văn Nhân Liên bịt mũi lại, thở dài: ‘‘Vừa nhìn là biết ký túc xá nam rồi.”
“Đương nhiên là ký túc xá nam,” Nhân viên công tác đi phía trước cười ha hả nói: ‘‘Trong khu dạy học cũ, cống thoát nước thường xuyên bị hỏng, cho nên mọi người chịu khó một chút vậy.’’
“Chịu khó thì chịu khó,” Lục Hữu Nhất nghi hoặc mà chỉ chỉ Trác Trọng Thu: ‘‘Tại sao chúng tôi ở ký túc xá nam, cô ấy là nữ cũng vào đây được?”
Nụ cười trên mặt nhân viên công tác vẫn không thay đổi: ‘‘Lúc sắp xếp ký túc xá xảy ra chút sai sót, nhưng sao cả, nam sinh nữ sinh cũng không khác biệt, bạn học Trác có thể tới buồng vệ sinh WC của công chức ở lầu một tắm rửa.”
Có nam sinh ở phía sau lớn tiếng nói: “Vậy chúng tôi không cách nào cởi trần được rồi?”
“Tùy cậu muốn cởi trần thế nào, cậu có muốn cởi sạch luôn cũng được,” Trác Trọng Thu lười biếng mà kéo dài giọng: ‘‘Người anh em, tôi thích là mấy em gái mềm mại, ngực của cậu không có hai lạng thịt thì không cần suy nghĩ nhiều đâu.”
Tiếng cười vang lên.
Nhân viên công tác đi đến mỗi một phòng ký túc xá thì sẽ dựa vào danh sách kêu tên, khi đến một phòng ký túc xá cuối cùng ở lầu sáu, nhân viên công tác nói: “Giang Lạc, Trác Trọng Thu, Bạch Diệp Phong, Từ Nham.”
Giang Lạc nghiêng người nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy Bạch Diệp Phong đầy mặt mỉm cười mà dẫn một người đi đến trước mặt cậu.
“Trùng hợp thật,” Bạch Diệp Phong cười nhìn thanh niên tóc đen: ‘‘Chúng ta vậy mà lại ở cùng một phòng ký túc xá.”
Cái loại cảm giác quen thuộc kia lại tới nữa rồi.
Giang Lạc hơi hơi híp híp mắt: ‘‘Đúng vậy, tôi cũng không ngờ sẽ trùng hợp như vậy.”
Trong phòng ký túc xác này có hai người đại học Bạch Hoa, hai người đại học Sơn Hải, quả thực không thể dùng một tới hai chữ “trùng hợp” để hình dung nữa rồi.
Nhân viên công tác dẫn bọn họ tới ký túc xá thì liền rời đi, bốn người đứng ở cửa một hồi, người được Bạch Diệp Phong dẫn đến đây tên là Từ Nham cảnh giác lại căm thù mà nhìn Giang Lạc, xem ra ở trong lòng tùy tùng của Bạch Diệp Phong đã xem Giang Lạc thành kẻ địch số một rồi.
Trác Trọng Thu giơ tay đặt ở trên vai Giang Lạc, hai người cùng nhau đi vào ký túc xá: ‘‘Chọn giường trước đi.”
Phòng lầu sáu cũng có mùi hôi thối của cống thoát nước, nhưng sau khi ở lâu rồi thì không ngửi thấy nữa.
Mấy người sắp xếp đồ đạc của mình xong, Giang Lạc cùng Trác Trọng Thu liền rời khỏi ký túc xá.
Không cần nói rõ, mấy người bọn họ gần như là hai người một tổ, không dự dịnh sẽ nói nhiều với đối phương.
Trong cuộc thi này, không phải tất cả những người cùng trường đều là đối thủ của nhau, bên trong 130 người chỉ có một số ít là có thể đi vào cửa tiếp theo, ai đối với ai cũng đều phòng bị.
Ngươi của đại học Bạch Hoa tụ tập ở trên bãi đất trống phía trước ký túc xá, Khuông Chính và Văn Nhân Liên một phòng, Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm một phòng, Cát Chúc và Samuel một một phòng, sau khi trải qua so sánh mới biết được, mỗi một phòng bốn người ký túc xá vậy mà đều có hai người cùng trường.
“Đều là bốn người một phòng sao?” Giang Lạc nhíu mày: ‘‘Vậy 4-5 nhân gian viết trên tờ giấy gợi ý lẽ nào không phải là chỉ phòng ký túc xá khu dạy học cũ?”
“Rất có khả năng,” Văn Nhân Liên suy tư nói: ‘‘Hướng của cái này quá mơ hồ, trước mắt còn chưa có gì có thể có được thông tin.”
Cậu nói xong thì nhìn về phía Giang Lạc: ‘‘Giang Lạc, cậu có thấy cái gì không?”
Giang Lạc quay đầu lại nhìn nhìn ký túc xá.
Sắc trời âm u, tòa nhà ký túc xá cũ kỹ xám xịt, một số mảng da tường rơi ra từ tầng 3 tầng 4, lộ ra những mảng tường trắng xám bên trong.
Ẩm ướt, đen tối, nhìn khiến cho lòng người áp lực.
“Nơi này khiến tôi cảm thấy không thoải mái,” Tầm mắt Giang Lạc đảo từ lầu sáu rồi ngừng ở chỗ cửa sổ ký túc xá cuối cùng, có một người đang đứng ở cửa sổ đó nhìn xuống, Giang Lạc nhận ra đó là Bạch Diệp Phong, Giang Lạc tiếp tục chậm rãi nói: “Từ khi bước vào khu dạy học cũ thì đã bắt đầu có loại cảm giác này.”
Trác Trọng Thu như suy tư gì đó, cô là một hồn thể song tu, đối với mấy thứ như linh thể thì luôn mẫn cảm hơn người bình thường rất nhiều: ‘‘Tuy rằng tôi không có cảm giác mãnh liệt như cậu vậy, nhưng cũng cảm thấy có chút không thích hợp.”
Hai người ăn ý mà nhìn nhau liếc mắt một cái.
Giang Lạc kéo khóa kéo ba lô rồi lấy một xấp bùa chú từ bên trong ra: ‘‘Mỗi người năm tờ, nhiều hơn không có.”
Một đám người tức khắc cảm động đến hai mắt đẫm lệ, hận không thể xông tới ôm chầm lấy Giang Lạc hung hăng hôn luôn hai cái: ‘‘Giang Lạc, sao cậu có thể tốt như vậy chứ, huhuhu.”
“Còn cho chúng tôi nhiều bùa như vậy.”
“Nhất định là cậu phải viết rất lâu đúng không?”
Giang Lạc khiêm tốn nói: “An toàn của các cậu mới là quan trọng nhất.”
Cậu đột nhiên cười cười: ‘‘Dù sao mọi người đoàn kết một lòng, thì mới có thể lấy được hạng nhất mà.”
Sau khi buổi tụ họp kết thúc ngắn gọn, sắc trời đã hoàn toàn tối xuống. Ngọn cây lớn bị gió mạnh bẻ cong một nửa, mây đen tụ lại, như là trời sắp mưa.
Cát Chúc ngẩng đầu nhìn trời, nói: “Đêm nay đến 6 giờ sáng mai có mưa, mọi người về ký túc xá trước đi.”
Trên đường trở về ký túc xá, vẫn cứ có rất nhiều người dự thi không có để ý thời tiết sắp có mưa mà đi ra ngoài tìm kiếm manh mối trước. Hầu hết những người này đều là những người không xác định mình có thể vào được vòng tiếp theo hay không, nôn nóng khiến cho bọn họ không dám lãng phí thời gian quý giá.
Giang Lạc đã lâu không bước lên cầu thang cao đến tầng sáu như thế này, cũng may một tháng này cậu đi theo Lục Hữu Nhất không ngừng rèn luyện thân thể, khi một hơi leo lên tới cũng không mệt lắm.
Bạch Diệp Phong vẫn còn ở bên trong ký túc xá, nhưng Từ Nham bên cạnh cậu ta lại không thấy bóng dáng.
Bạch Diệp Phong ngồi ở trên ghế bên cửa sổ, đang xem một quyển sách, sau khi thấy Giang Lạc và Trác Trọng Thu tiến vào thì lộ ra một nụ cười nói: “Các cậu về rồi à?”
Trác Trọng Thu nhìn cậu ta gật gật đầu, tò mò hỏi: “Cậu đang xem cái gì đó?”
Bạch Diệp Phong khép sách lại, tên sách rõ ràng là 《 La Bàn Tường Giải 》, hắn cười cười nói: “Tôi rất ít khi xem mấy sách cơ bản này, thỉnh thoảng xem một cái, còn rất thú vị nữa.”
Giang Lạc híp mắt nhìn cuốn sách và cậu ta một cái, chỉ cảm thấy mùi thối trong phòng càng lúc càng lớn, thậm chí cậu cũng cảm giác trên người mình cũng dính phải mùi thối.
“Tôi đi tắm đây.”
Giang Lạc lấy ra một lọ sữa tắm vào phòng tắm ký túc xá.
Phòng tắm ký túc xá trong khu dạy học cũ cũng không tốt lắm, nhưng may mắn chính là được quét dọn rất sạch sẽ, không có bừa bộn gì. Giang Lạc dùng một lọ sữa tắm giải quyết toàn thân mình, khi cậu đang gội đầu, cậu lại đột nhiên nghe thấy được một mùi rỉ sắt.
Giang Lạc mở mắt ra, chỉ thấy nước nóng còn sót lại trên đỉnh đầu đã biến thành màu đỏ như máu, nước chảy ùng ục, mùi gỉ càng ngày càng nặng.
Giang Lạc: “…… Móa.”
Cậu vẫy vẫy tay, từ trong túi quần lấy ra một lá bùa màu vàng dán lên ống nước, một lúc sau, mùi rỉ sét biến mất, dòng nước tựa như máu trở lại thành trong suốt.
Mặt Giang Lạc không cảm xúc mà tắm sạch chất lỏng màu đỏ trên đỉnh đầu lại lần nữa.
Chờ khi cậu tắt nước bắt đầu mặc quần áo, có người gõ cửa bên ngoài phòng tắm: ‘‘Bạn học Giang Lạc, cậu tắm xong chưa? Tôi cũng muốn tắm một cái.”
Là Bạch Diệp Phong.
Giang Lạc đi qua giữ cửa cho cậu ta, nhìn ra bên ngoài thì thấy Trác Trọng Thu không ở trong phòng.
“Cô ấy đến lầu một tắm rồi,” Bạch Diệp Phong cười nói: ‘‘Trước khi đi bảo tôi nói với cậu một tiếng, cô ấy sẽ trở lại nhanh thôi.”
Giang Lạc nhìn cậu ta thân thiện mà cười cười: ‘‘Cảm ơn.”
Đi trở về tiếp tục mặc quần áo.
Bạch Diệp Phong nhìn cậu, ý vị không rõ mà cười cười, hắn nhẹ nhàng đóng cửa phòng tắm lại, cởi bỏ áo khoác tay ngắn ra.
Trong gương, thân hình thanh niên tóc đen trắng nõn thon dài đang cúi đầu cài cúc quần, phía sau cậu, một bóng dáng cường tráng đang chậm rãi đi tới.
‘’Bạn học Giang Lạc,” Bạch Diệp Phong nhìn gương: ‘‘Lúc cậu đang tắm đã gặp phải chuyện gì sao?”
Giang Lạc ngẩng đầu, đối diện Bạch Diệp Phong từ trong gương, cậu bỗng chốc nhếch môi lên, lộ ra một nụ cười tươi như hoa, nốt ruồi son trên mu bàn tay đỏ tươi như nhỏ máu: ‘‘Sao lại nói như vậy?”
Bạch Diệp Phong chỉ chỉ bùa vàng trên ống nước: ‘‘Tôi nhớ trước đó không có thứ này.”
“À, cái này,” Giang Lạc giơ tay tháo bùa vàng xuống rồi nhét vào trong túi quần: ‘‘Khi tôi tắm có thói quen sẽ dán bùa lên xung quanh, bệnh nghề nghiệp ấy mà, cậu không ngại chứ?”
“Không đâu,” Khóe miệng Bạch Diệp Phong vểnh lên: ‘‘Thói quen này rất an toàn.”
Giang Lạc khách sáo vài câu với hắn, sau khi mặc quần áo xong liền chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng Bạch Diệp Phong đột nhiên vươn một bàn tay chạm vào bả vai của Giang Lạc, Giang Lạc phản xạ có điều kiện mà túm chặt cánh tay vật hắn xuống sàn, sau đó hung hăng nâng đầu gối chống vào cổ của Bạch Diệp Phong, đôi tay bắt hai tay Bạch Diệp Phong, ánh mắt sắc bén lạnh băng, như dao nhọn đã ra khỏi vỏ: ‘‘Cậu muốn làm gì.”
Bạch Diệp Phong tàn nhẫn bị khống chế như vậy trên mặt đất, lại tựa như không cảm thấy đau, ngược lại trầm thấp mà nở nụ cười: ‘‘Không, không có gì, ta chỉ là muốn nói, bạn học Giang Lạc, cổ áo sau lưng cậu bị lật lên đấy.”
Giang Lạc trên cao nhìn xuống mà nhìn chằm chằm hắn, đầu tóc ướt dầm dề rơi cạnh vai cậu, một phần áo đã bị nước làm ướt, còn có một phần nhỏ giọt ở trên cằm Bạch Diệp Phong. Bạch Diệp Phong chậm rãi ngừng cười, vô tội mà nhìn cậu ta: ‘‘Làm sao vậy?”
Giang Lạc giật nhẹ môi, đứng lên rồi kéo Bạch Diệp Phong dậy, thân mật mà vỗ vỗ bả vai Bạch Diệp Phong: ‘‘Xin lỗi, bạn học Bạch, tôi không thích có người vỗ vai tôi từ phía sau, thật sự xin lỗi vì đã lỡ tay làm cậu bị thương.”
Bạch Diệp Phong ôn hòa cười: ‘‘Không sao.”
Giang Lạc nhìn hắn lộ ra nụ cười cám ơn rồi xoay người rời khỏi phòng tắm. Khi đồng thời với cửa nhà tắm đóng lại, cậu đột nhiên nghĩ tới cái gì, móc móc trong túi quần.
Nhưng không móc ra được tấm bùa chú kia, mà chỉ sờ đến một đống tro giấy.
Ngón tay Giang Lạc giật giật, quay người lại nhìn về phía cửa phòng tắm, khóe mắt xinh đẹp hơi nhếch lên, khóe miệng chậm rãi mà vểnh lên.
A.
Hình như cậu đã phát hiện ra một bí mật rất thú vị.