Chương 26

Bạch Diệp Phong không phải là những người bình thường từng ở trong quán bar, dựa theo ý của Văn Nhân Liên, Bạch Diệp Phong là số một số hai trong những người bạn đồng trang lứa, người như vậy thật sự có thể bị Trì Vưu bám vào người, nói khống chế liền khống chế sao?

Trên đường trở về, Giang Lạc vẫn luôn tìm hiểu Bạch Diệp Phong qua Văn Nhân Liên, “Người này rất giỏi sao?”

“Rất giỏi luôn,” Văn Nhân Liên nói, “So với thực lực của thì nhân duyên của cậu ta còn mạnh hơn .”

Văn Nhân Liên dừng một chút, tựa như là sợ chọc trúng chỗ đau của Giang Lạc, “Có rất nhiều người theo làm tùy tùng cho cậu ta, được người khác xem như là Trì Vưu thứ hai.”

Giang Lạc hơi không nhịn được cười, “Trì Vưu thứ hai?”

“Đúng vậy,” Trác Trọng Thu nói tiếp nói, “Từ 4-5 năm trước Bạch Diệp Phong đã bắt đầu bắt chước Trì Vưu, hành vi cử chỉ, phong cách xử sự cũng càng ngày càng giống Trì Vưu, cũng là từ cái đó mà bắt đầu nổi tiếng, khi Trì Vưu chết, cậu ta còn chạy tới tham gia tang lễ của Trì Vưu nữa đấy.”

Giang Lạc như suy tư gì đó, “Như vậy à.”

Vậy Bạch Diệp Phong nhắm vào cậu, cũng có thể tìm được nguyên nhân.

Chắc là Bạch Diệp Phong từ nơi nào đó nghe được lời nói dối kia của cậu, là một người theo đuổi Trì Vưu, cho nên bởi vì chuyện “Trì Vưu thích cậu” mà Bạch Diệp Phong nhắm vào cậu, chuyện này cũng không phải không có khả năng.

Nếu là thế này, như vậy Bạch Diệp Phong cũng không nhất định sẽ là con rối của Trì Vưu.

Nhưng vì để phòng ngừa lỡ như, Giang Lạc quyết định vẫn nên cẩn thận hỏi thăm chuyện của Bạch Diệp Phong một phen.

Đoàn người trở lại khách sạn, thầy Vạn vui vẻ ra mặt mà dẫn bọn họ đến tiệm cơm ăn một bữa ngon coi như ăn mừng, trên bàn cơm vẫn luôn vỗ lưng ba người Giang Lạc, “Khá lắm, khá lắm! Lúc này trường của chúng ta lại nổi tiếng rồi!”

Từ Samuel vẫn luôn khen đến Giang Lạc, Samuel và Lục Hữu Nhất đều ngượng ngùng, “Đều là công lao của Giang Lạc, là cậu ấy dẫn tụi em phá trận.”

Hai bàn tay của thầy Vạn vỗ tới trên người của Giang Lạc, “Được được được! Trì Vưu chết cũng có thể nhắm mắt, lãng tử hồi đầu, thầy xem trọng em!”

Giang Lạc yếu ớt nói: “…… Thầy ơi, sao thầy lại biết chuyện của em và Trì Vưu thế ạ?”

Mấy người xem náo nhiệt trên bàn cơm đều cúi đầu.

Giang Lạc yên lặng mà đảo mắt qua đầu của bọn họ, bát quái quả nhiên là không có bí mật nào có thể giấu giếm, sau lưng không biết còn có bao nhiêu người đã biết chuyện “Trì Vưu thích Giang Lạc” này nữa.

Giang Lạc thật sự là cảm ơn bọn họ, hận không thể xông lên ôm luôn một đám nói một tiếng “Người tốt”.

Sau khi chúc mừng xong, bọn họ có thời gian năm ngày nghỉ ngơi. Nhưng này năm ngày cũng không phải thật sự dùng để nghỉ ngơi, bọn họ có được manh mối cửa tiếp theo, đã có lợi thế thì phải giữ được lợi thế, năm ngày này, ít nhất bọn họ muốn tìm ra địa điểm của cửa tiếp theo, lại cố hết sức mà thu thập thông tin của địa điểm.

Số trường học địa phương được mở rộng trong năm 2012 chắc chắn không hề ít, đặc biệt nếu thông tin nhắc nhở không ghi rõ trường đó là trường tiểu học, trung học cơ sở hay trung học phổ thông, Giang Lạc cảm thấy có thể ở trong đông đảo trường học tìm được địa điểm của vòng đấu tiếp theo hay không đều rất khó nói, nhưng mấy người Văn Nhân Liên lại rất thỏa mãn, theo như lời bọn họ nói, có thể có được manh mối hữu dụng là đã cám ơn trời đất rồi.

Ba ngày sau, bọn họ đã sàng lọc mười trường có khả năng là địa điểm tổ chức cuộc thi nhất.

Thông tin của mười trường học được in thành tám bản, sau đó Văn Nhân Liên bắt buộc bọn họ đọc một lượt trong một ngày, ngay đến Lục Hữu Nhất có trí nhớ kém nhất cũng có thể nhớ bảy tám phần.

Mà Giang Lạc cũng nghe được càng nhiều tin tức về Bạch Diệp Phong.

Người tên Bạch Diệp Phong này trước khi lên cấp ba vẫn chưa có gì lạ, ai biết bắt đầu từ 5 năm trước, cậu ta đột nhiên vươn lên, dần dần triển lộ thiên phú và thực lực của bản thân, xem Trì Vưu như một tấm gương trong cuộc sống. Không chỉ thiên tư xuất chúng, lại cư xử thân thiện với mọi người, tiếng tăm của Bạch Diệp Phong càng lúc càng lớn, khắp nơi trong đại học Sơn Hải đều đầy người muốn làm tùy tùng cho cậu ta.

Giang Lạc còn nhờ người nghe được từ mấy người ở bên cạnh Bạch Diệp Phong, theo như bọn họ nói, tính cách của Bạch Diệp Phong không có gì thay đổi, vẫn giống y như đúc với trước kia, không có bất kỳ chỗ cổ quái nào cả.

Giang Lạc xem xong tin tức, không thể không thừa nhận, hình như cậu đã bị Trì Vưu làm cho hơi mẫn cảm, suy nghĩ nhiều quá rồi.

Nếu Bạch Diệp Phong thật sự không phải con rối của Trì Vưu, như vậy giải thích hợp lý duy nhất chính là, người tên Bạch Diệp Phong này, mặt ngoài hòa nhã dễ kết thân, thật ra đầu óc còn nhỏ hơn cái lỗ kim. Không hổ là người theo đuổi Trì Vưu, Giang Lạc cười nhạo ở trong lòng, hai người quả thực giống nhau y như đúc.

Buổi chiều, mấy cậu bạn đồng hành vất vả bốn ngày gọi Giang Lạc, nhân lúc còn có một ngày nghỉ ngơi thì định ra ngoài chơi một chuyến, nhân cơ hội để thư giãn, giải tỏa tâm trạng căng thẳng mấy ngày qua.

Lục Hữu Nhất còn nhớ chuyện Giang Lạc từng nói, “Chúng ta đi chùa miếu đi, mấy ngày này Giang Lạc xui xẻo quá, vừa bị cháy nhà, còn bị trật khớp, hiện tại còn gặp cả con nhện người nữa.”

Khi ban tổ chức kiểm tra thôn Hổ Bộ thôn cũng không phát hiện ra con nhện người, cứ như vậy đúng lúc lại bị Giang Lạc và Kỳ Dã gặp được, đây không phải xui xẻo, mà là vô cùng xui xẻo rồi.

Giang Lạc còn buồn ngủ, nỗ lực nâng tinh thần, “Chùa Vân Nam? Chùa nào?”

Cát Chúc nói: “Chùa Kim Vụ.”

Chùa Kim Vụ là chùa Phật giáo dân tộc Tạng nổi tiếng ở Vân Nam, Giang Lạc theo bản năng nhìn về phía Cát Chúc, trước kia Cát Chúc là con cháu Phật gia, sau lại từ Phật chuyển sang Đạo giáo, hiện tại lại đi chùa Phật giáo, trong lòng Cát Chúc chẳng phải là rất phức tạp sao?

Nhưng vừa nhìn, cậu liền nhìn thấy Cát Chúc mặc một bộ đạo bào tiên phong đạo cốt, hứng thú bừng bừng mà thảo luận vấn đề cơm chay ở trong chùa với Khuông Chính, “Nghe nói cơm người ta hấp ra thơm rất là lâu, trước kia tôi từng đi qua chùa Kim Vụ, tôi nói cậu nghe, đừng có mà tin bói toán đoán mệnh ở bên trong chùa miếu, bán đồ một nửa là chặt chém, cái cậu hỏi có giá mười đồng thật ra nó chỉ có ba đồng thôi……”

Giang Lạc: “……”

Mặt cậu không cảm xúc mà thu hồi mắt, quay đầu nhìn Diệp Tầm nói: “Cho tôi mượn Tiểu Phấn ôm một chút.”

Diệp Tầm đưa thỏ nhồi bông cho cậu, Giang Lạc xoa nhẹ hai lỗ tai con thỏ, “Khi vào cửa đầu tiên không thể mang công cụ đặc thù, cậu chỉ có thể đặt Tiểu Phấn ở khách sạn, khi vào cửa thứ hai có thể mang theo không?”

Diệp Tầm gật gật đầu, “Có thể mang.”

Giang Lạc nhớ tới túi bùa chú kia của mình, âm trầm mà cười, “Vậy thì tốt quá rồi.”

Chùa Kim Vụ xây dựng dựa lưng vào núi, diện tích rất lớn, ngự trên núi cao và một hồ nước rộng lớn. Ngôi chùa chủ yếu được xây dựng bằng tường trắng và ngói vàng, ngược lại có chút giống cung điện Potala ở Tây Tạng.

Bọn họ ngồi trên xe buýt ngắm cảnh các chùa miếu khác mãi cho đến phía dưới chùa Kim Vụ, trục trung tâm có hai trăm bậc thang, địa thế nơi này cao, nếu muốn một hơi leo lên trên thì rất có khả năng sẽ gặp phải một chút phản ứng cao nguyên, đoàn người liền leo lên rồi nghỉ nghỉ rồi leo tiếp, nói nói cười cười mà đi tới trước chùa miếu.

Trác Trọng Thu quen biết với hầu hết các cao tăng bên trong chùa này, cô và Cát Chúc đi tìm cao tăng thăm hỏi. Giang Lạc cùng những người khác tùy tiện mà đi dạo ở trong chùa miếu, Lục Hữu Nhất kéo Giang Lạc quyên không ít tiền nhang đèn, nói văn vở rằng, “Tiền không bằng tâm, cậu mau lạy một lạy đi.”

Trước kia Giang Lạc không tin cái này, nhưng đã xuyên qua, còn xuyên qua đến thế giới linh dị thần quái này, chí ít cậu cũng ôm một sự tôn trọng nhất định các vị thần phật này.

Cậu cùng quỳ theo các bạn đồng hành lên trên đệm quỳ, tiêu chuẩn mà khom lưng bái phật, cậu nghĩ thầm, nguyện vọng của tôi cũng không nhiều, chỉ cần Trì Vưu chết rồi thì càng tốt.

Bọn họ ở trên núi chơi hai tiếng, xuống núi tìm công ty du lịch dân tộc Tạng ăn một bữa tối, sau đó trở về khách sạn.

Buổi tối lúc hơi muộn, Giang Lạc đang tắm rửa, bên ngoài có người gõ cửa, một lát sau, Lục Hữu Nhất chạy đến cửa phòng tắm nói: “Giang Lạc, có người tới tìm cậu đấy.”

“Ai thế?”

“Người của nhà họ Phùng,” Lục Hữu Nhất hạ giọng nói, “Anh ta nói Phùng tiên sinh muốn gặp cậu.”

Phùng tiên sinh, đương nhiên chỉ chính là Phùng Lệ.

Giang Lạc lau mặt, mở mắt ra suy nghĩ một hồi, “Anh ta có nói tìm tôi có chuyện gì không?”

Lục Hữu Nhất nói: “Không nói gì cả, chỉ nói Phùng tiên sinh muốn gặp cậu.”

Giang Lạc sờ sờ vòng âm dương trên tay phải, tại sao Phùng Lệ muốn gặp cậu?

Trong vòng đầu tiên, ngoại trừ cậu lấy được hàng nhất ra, hẳn là cũng không có gì khác cả.

Giang Lạc suy tư một lát, nói: “Bảo anh ta về trước, giúp tôi nói xin lỗi, nói hiện tại tôi không tiện đến gặp Phùng tiên sinh đâu.”

Lục Hữu Nhất lên tiếng trả lời rồi rời đi.

Phùng Lệ thân là vai chính công ở bên trong《 Ác Quỷ 》, có thể thành một đôi với Trì Vưu, Giang Lạc cũng sẽ không xem thường anh.

Phùng Lệ rất mạnh, Giang Lạc không thể trơ mắt mà nhìn anh và Trì Vưu liên hợp lại cùng nhau, khiến cho Trì Vưu trở nên càng mạnh hơn. Nhưng trước khi biết rõ cụ thể tính tình của người tên Phùng Lệ này, Giang Lạc không muốn tùy tiện đi gặp anh.

Chuyện còn quan trọng hơn, hôm nay Giang Lạc đi ra ngoài chơi thật sự mệt, cậu tùy hứng, tắm rửa xong liền muốn lên giường, không muốn lại đi ứng phó lung tung rối loạn với người ta nữa.

Đệ tử nhà họ Phùng bị Lục Hữu Nhất từ chối đi dọc theo đường lên lầu 5, sau đó gõ gõ cửa phòng Phùng Lệ, bên trong truyền đến một giọng nói bình tĩnh: “Vào đi.”

Đệ tử nhà họ Phùng đẩy cửa đi vào, thì nhìn thấy Phùng Lệ đang chơi cờ cùng với Trác Chính Vũ, Phùng Lệ cũng không có quay đầu lại nhìn anh ta, lại giống như mọc một đôi mắt ở phía sau đầu mà nhàn nhạt nói: “Không tìm được người?”

Đệ tử nhà họ Phùng cẩn trọng nói: “Tiên sinh, Giang Lạc nói hiện tại cậu ta không tiện tới gặp ngài.”

Ngón tay đang kẹp quân cờ của Phùng Lệ dừng lại, nghiêng đầu nhìn về phía đệ tử.

Màu mắt anh rất nhạt, như thể pháo hoa chưa từng thấy ở nhân gian, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác áp bách dày nặng đến giống như thực chất, đệ tử run bần bật, Phùng Lệ chậm rãi buông quân cờ, lầm bầm lầu bầu, “Không tiện à?”

Trác Chính Vũ cười ha ha, “Phùng Lệ, cậu lạc hậu quá rồi. Người trẻ tuổi bây giờ, nào có suốt ngày nhàn rỗi không có việc gì liền sẽ chờ cậu đến gọi, mỗi ngày mấy đứa nó đều rất bận, chơi quài chơi mãi cũng không hết cái để chơi! Nếu cậu muốn gặp người ta, sao không nói trước một tiếng chứ?”

“Được rồi,” Phùng Lệ nhìn về phía bàn cờ một lần nữa, giọng điệu không gợn sóng nói, “Không tiện thì không tiện đi, vậy không gặp nữa.”

Trác Chính Vũ mắt thấy sắp thua ván cờ này thì liền nhân cơ hội chơi xấu mà ném quân cờ sang một bên, sau đó lấy ra địa điểm thi đấu tiếp theo ra, “Vậy làm chính sự trước đi, hai người chúng ta còn chưa quyết định chia mấy học sinh đó đến những khu nào đâu.”

Mắt của Phùng Lệ nhìn bản đồ, tìm tìm bên trong danh sách học sinh rồi rút ra một tờ giấy, đặt ở nơi nguy hiểm nhất ở trên bản đồ.

Trác Chính Vũ thò đầu nhìn, trên tờ giấy viết chính là hai chữ “Giang Lạc”.

Ông ta xem xét liếc mắt nhìn Phùng Lệ một cái, thầm nghĩ cậu cũng thù dai thật đấy, chỉ bởi vì con người ta từ chối gặp mặt mà đã đặt con người ta vào khu vực nguy hiểm nhất rồi.

Nhưng nơi nguy hiểm nhất cũng có nhiều thu hoạch hơn, Trác Chính Vũ nghĩ nghĩ, cũng thả tên của con gái nhà mình trong danh sách lên khu vực đó.