Khán giả phòng phát sóng trực tiếp của Lục Hữu Nhất và Samuel cũng nghe tin chạy đến phòng phát sóng trực tiếp của Giang Lạc.
【 Á á á! Anh trai mỹ nhân và Kỳ Dã không sao chứ? Sau khi tôi trơ mắt nhìn bọn họ chạy một vòng ở trong rừng rậm thì liền biến mất không còn nhìn thấy nữa, làm tôi sợ muốn chết luôn.】
【Đồ máy bay không người lái rác rưởi, nơi thi đấu rác rưởi! 】
【 Ơ? Sao lại không thấy Kỳ Dã? 】
Phía dưới, sau khi hai người Giang Lạc và Lục Hữu Nhất hỏi xong vấn đề thì cuối cùng cũng nhớ đến Kỳ Dã. Cậu xoay người nhìn, con sông rừng rậm đen nghìn nghịt một mảnh, dưới loại tình huống này, chỉ sợ là thiên la thần tiên cũng không nhớ được đường trở về.
Giang Lạc trầm mặc một hồi, ngẩng đầu nhìn về phía máy bay không người lái, “Tôi và Kỳ Dã gặp nhện người, con nhện người đuổi theo tôi, dùng tơ nhện bọc cậu ta lại rồi treo lên trên mạng nhện, hiện tại có người đang xem không? Có người đang xem thì báo giùm với nhân viên công tác một tiếng.”
【 Nhận được! 】
【 Con mẹ nó, con mẹ nó nguy hiểm đến như vậy sao? 】
Hiện tại trời quá tối, đường lại không dễ đi. Ba người tìm một nơi nghỉ ngơi, Lục Hữu Nhất đưa thức ăn nước uống trong balo cho cậu, đồng tình nói: “Sao chuyện xui xẻo nào cũng bị cậu gặp phải hết vậy, cậu xem, cả ba lô của cậu cũng không thấy đâu.”
Giang Lạc cười cười hai tiếng, hung hăng xé mở túi bánh mì rồi cắn một cái, “Tôi cũng muốn biết, sao chuyện xui xẻo nào cũng bị tôi gặp được thế này.”
Samuel ngồi xổm bên cạnh gặm đùi gà nói: “Chờ qua cửa rồi chúng ta đi bái thần.”
Lục Hữu Nhất vuốt ve cằm, “Bên Vân Nam này có mấy chùa miếu rất nổi danh, Giang Lạc, đi cúng thử đi, nhìn xem có thể xóa vận đen hay không.”
Ba người ăn uống, Lục Hữu Nhất còn đốt một đống lửa lên. Chờ khi trời tờ mờ sáng, ba người lục tục tỉnh dậy, bắt đầu lên đường đến nơi mắt trận.
Giang Lạc xác định rõ mục tiêu, la bàn đều đã bị mất, cậu cũng không giả vờ giả vịt nữa, nhìn chằm chằm tia sáng mà kiên định không đổi đi qua.
Vừa mới bắt đầu, Lục Hữu Nhất còn hoài nghi cậu có phải đang bốc phét đi đại hay không, chờ cho đến khi thật sự được Giang Lạc đưa tới mắt trận, Lục Hữu Nhất đều sợ ngây người, “Giang Lạc, sao cậu làm được vậy?”
Cậu ta mơ hồ cảm thấy danh hiệu thứ hai từ dưới lên ở trên người thật sự là không ổn rồi, vừa chua xót vừa kích động, “Mẹ nó, có phải chúng ta là người đầu tiên đi đến mắt trận hay không?!”
Nhân viên công tác trả lời vấn đề này, “Đúng vậy, các cậu là nhóm đầu tiên đến.”
Lục Hữu Nhất và Samuel tức khắc hoan hô một tiếng, đếm ngược từ dưới đếm lên thứ hai thứ năm trực tiếp bổ nhào vào trên người Giang Lạc rồi còn hung hăng hôn lên hai bên má trái phải của Giang Lạc một cái, “Con mẹ nó, cậu lợi hại quá đi mất!”
“Huhuhu lần đầu tiên được đứng nhất, kích động quá, thật sự kích động quá.”
Giang Lạc trợn trắng mắt, lấy lá cờ qua rồi dẫn bọn họ đi về hướng cửa ra.
Tuy rằng cửa ra không có tia sáng, nhưng bởi vì chỗ cửa ra có không ít nhóm người lui tới nhiều, cho nên sinh khí cũng nhiều hơn so với nơi khác. Giang Lạc đi đến nơi có sính khí dày đặc nhất, trước 10 giờ, cuối cùng bọn họ của rời khỏi thôn Hổ Bộ.
Ba người đều có mức độ chật vật nhất định, nhưng trạng thái tinh thần lại rất tốt, bọn họ được phát ba hôp cơm, lúc nhận cơm hộp, Giang Lạc hỏi nhân viên công tác: “Đã cứu được Kỳ Dã chưa?”
Nhân viên công tác gật đầu, “Cậu ta không sao, sau khi chúng tôi hạ cậu ta xuống, cậu ta vẫn tiếp tục tham gia thi đấu.”
Ít nhất cũng là chiến hữu từng đồng tâm hiệp lực, nghe được Kỳ Dã không có việc gì, Giang Lạc liền không quan tâm nữa.
Bọn họ là nhóm người dự thi đầu tiên ra tới, chiếm gọn ba vị trí cao nhất. Ba người ngồi xổm trên giao lộ, vừa ăn cơm, vừa nhìn xem người tiếp theo ra tới sẽ là ai.
Nửa giờ sau, Kỳ Dã mồ hôi đầy đầu với khuôn mặt thối bước nhanh từ giao lộ đi ra.
Kỳ Dã vừa ra tới, ánh mắt đầu tiên liền thấy được Giang Lạc, cậu ta bước nhanh đi đến trước mặt Giang Lạc, nhíu mày nói: “Cậu không sao chứ?”
Trên người Giang Lạc vẫn còn áo khoác của Samuel, vệt đỏ trên mặt đã tan mất, cậu lắc đầu, “Không sao.”
Lông mày thanh tú của Kỳ Dã khẽ buông lỏng, lại như là nhớ tới cái gì, “Cậu đứng nhất?”
Samuel ngây ngô mà nói tiếp: “Giang là đứng nhất, Lục là đứng thứ hai, tôi đứng thứ ba.”
Sắc mặt Kỳ Dã xanh mét, trước nay cậu không nghĩ tới chỉ là một vòng thi phá trận vô cùng đơn giản mà thôi, vậy mà cậu ta lại bị loại khỏi top 3.
Giang Lạc còn chưa tính, hạng hai hạng ba này ở đâu ra? Cậu ta vừa nhìn là biết, hai người căn bản chính là cọ Giang Lạc cho nên mới có thể có được hai thứ hạng này.
Hắn hít sâu một hơi, sáng quắc nhìn Giang Lạc, trịnh trọng hứa hẹn nói: “Cửa tiếp theo, tôi sẽ đứng nhất.”
Giang Lạc không thể hiểu được, “Vậy cậu cố lên.”
Sau giữa trưa 12 giờ, học sinh ra tới càng ngày càng nhiều. Tốc độ người của đại học Bạch Hoa cũng tính là nhanh, một người cuối cùng bước ra chính là Khuông Chính, cũng kịp trước 1 giờ chiều.
Sau khi đến 3 giờ chiều, nhân viên công tác lập tức ngừng tính giờ, tuyên bố kết thúc thi đấu.
Giang Lạc thô sơ giản lược mà đếm đếm người, so với 180 người thi đấu trước đó, cửa đầu tiên phá trận loại bỏ tầm 50 người, chỉ còn lại có 130 người.
Người ở các trường học tụ tập ở bên nhau, sau khi biết ba người Giang Lạc là ba người đứng đầu trong cửa đầu tiên, Trác Trọng Thu giơ ngón tay cái lên, nâng cao giọng nói, “Không tồi nha các huynh đệ, trâu bò.”
Văn Nhân Liên mang ý cười nói: “Năm rồi ba người đứng đầu ở cửa đầu tiên sẽ có được gợi ý về manh mối ở cửa thứ hai, năm nay cả ba người đứng đầu đều ở trường học của chúng ta, chúng ta được lợi lớn rồi.”
Lục Hữu Nhất nóng lòng muốn thử, “Cửa tiếp theo là khi nào?”
Văn Nhân Liên nói: “Năm ngày sau.”
Mấy người cùng nói chuyện một hồi, đột nhiên có một đám người mênh mông cuồn cuộn mà đi đến hướng của bọn họ. Khuông Chính dẫn đầu chú ý tới bọn họ, tiến lên một bước chặn trước nhóm bạn của mình, “Có người đến.”
Giang Lạc quay đầu lại nhìn.
Nhóm người này mặc đồng phục học sinh có in dòng chữ “Đại học Sơn Hải”, dẫn đầu chính là nam sinh đeo mắt kính màu bạc, khóe miệng nam sinh nhếch lên, trông có vẻ xuân phong mưa phùn, công tử nhẹ nhàng.
Bọn họ đi thẳng đến trước mặt nhóm người của Giang Lạc, nam sinh đeo mắt kính đảo qua ở trên mặt mỗi người một lần, ánh mắt cố định ở trên mặt Giang Lạc.
“Xin chào,” Nam sinh cười tủm tỉm nói, “Cậu là Giang Lạc đúng không, tôi tên Bạch Diệp Phong, có thể kết bạn không?”
Hắn vươn tay.
Giang Lạc nhìn hắn trong chốc lát, cầm tay hắn, “Xin chào.”
Bạch Diệp Phong cười cười rồi gật gật đầu với mấy người xung quanh, đột nhiên chân thành mà nói với Giang Lạc: “Chờ một lát cậu nhận manh mối của cửa tiếp theo, có thể bán cho chúng tôi một phần hay không?”
Hóa ra là tới làm ăn à, khóe miệng Giang Lạc nhếch lên, nhiệt tình hơn vừa rồi rất nhiều, “Cậu muốn mua manh mối trong tay tôi à?”
Bạch Diệp Phong gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, gã chỉ về phía Lục Hữu Nhất và Samuel, nhẹ nhàng cười nói: “Là manh mối trong tay cả ba người các cậu.”
Văn Nhân Liên thấp giọng ở bên tai Giang Lạc nói: “Vòng này cậu ta đứng thứ năm, nhưng thực lực không chỉ đứng hạng năm. Trước khi thi đấu, cậu ta và Kỳ Dã đều được dự đoán trước là dự bị hạng nhất.”
À, hóa ra lại là một tên cao phú soái thông minh lại có tiền.
Nụ cười của Giang Lạc không thay đổi, trong lòng âm thầm tăng giá gấp đôi, nói: “Có thể bán, nhưng chúng tôi chỉ bán một phần manh mối.”
Bạch Diệp Phong nhướng mày, kiên nhẫn nói: “Bạn học Giang, chúng tôi có tiền.”
Giang Lạc nói: “Trùng hợp quá, chúng tôi cũng không thiếu tiền.”
Cát Chúc muốn nói lại thôi ở một bên bị Diệp Tầm bịt kín miệng, Diệp Tầm nói: “Đừng có nói chen vào.”
“A,” Bạch Diệp Phong lại cười cười, “Thật sự chỉ bán một phần sao?”
Giang Lạc cũng cười, “Đúng vậy.”
Bạch Diệp Phong híp đôi mắt sau thấu kính lại, hắn nhún vai, “Được rồi, vậy một phần, có điều tôi muốn manh mối trong tay của cậu.”
Dù nghĩ thế nào thì manh mối trong tay hạng nhất vẫn nhiều hơn manh mối của hạng hai hạng ba, Giang Lạc hiểu được mà gật gật đầu, “Đồng ý.”
Mười phút lúc sau, top 3 liền bắt được manh mối, Giang Lạc mở tờ giấy của mình ra xem, mặt trên chỉ có một hàng chữ đơn giản: 4-5 nhân gian.
Những lời này thật sự mơ hồ, Giang Lạc nhìn đi nhìn lại hai ba lần cũng xem không hiểu. Tin tức của Lục Hữu Nhất và Samuel còn rõ ràng hơn của cậu, một cái là “Năm 2012, một phần trường học ở thành phố này đã được mở rộng”, một cái là “tỷ lệ nam và nữ không cân bằng”.
Manh mối mà hai người bọn họ có được, ít nhất có thể suy đoán ra địa điểm của vòng thi tiếp theo hẳn là trường học từng được mở rộng vào năm 2012 ở thành phố này, nhưng tin tức Giang Lạc, lại khiến cho người ta không rõ ràng lắm.
Một đám người đều ở nghiền ngẫm xem manh mối này có ý gì, sắc mặt Trác Trọng Thu nghiêm túc, “Manh mối của hạng nhất là quan trọng nhất, nhưng năm nay manh mối của hạng nhất lại mơ hồ như vậy, xem ra cửa tiếp theo không đơn giản rồi.”
Giang Lạc nhìn đến thông suốt, “Đề khó, mọi người đều khó, qua cửa là được rồi.”
Sau khi cậu nói rồi thì đưa manh mối cho Bạch Diệp Phong, Bạch Diệp Phong nhíu nhíu mày, “Tôi biết rồi.”
Hắn dứt khoát lưu loát mà thanh toán tiền, sau đó phải xoay người rời đi, nhưng chưa được mấy bước, Bạch Diệp Phong lại đột nhiên quay đầu lại cười với Giang Lạc, đề cao giọng nói: “Bạn học Giang Lạc——”
Mộ tiếng “Bạn học Giang Lạc” này khiến cho giữa mày Giang Lạc không tự chủ nhảy vài cái, cậu cảm giác được mấy phần cổ quái cùng loáng thoáng quen thuộc, Giang Lạc ngẩng đầu nhìn Bạch Diệp Phong.
Khóe miệng Bạch Diệp Phong nâng lên, hắn ý vị thâm trường nói: “Nghe nói thành tích lúc trước của cậu không được tốt, lần này có thể tham gia thi đấu cũng là gặp may đúng dịp…… Nhưng cửa đầu tiên đã được hạng nhất, đây đúng là thành tích không tầm thường.”
Hắn không tiếng động cười cười, nói tiếp: “Tôi rất xem trọng cậu, ở cửa thứ hai, cậu nhất định cũng phải hạng nhất đấy, nơi này không ai có thể so sánh được với cậu đâu.”
Hắn vừa dứt lời, người đại học Sơn Hải liền bùng nổ, nhân duyên của Bạch Diệp Phong ở trường học hẳn là đặc biệt tốt, những người này mồm năm miệng mười mà an ủi Bạch Diệp Phong, ánh mắt hàm chứ căm thù đều lia đến Giang Lạc.
Ngoại trừ người của đại học Sơn Hải, Giang Lạc còn nghe được người xung quanh khe khẽ nói nhỏ.
“Đó không phải là Bạch Diệp Phong đại học Sơn Hải sao? Tại sao cậu ta lại nói như thế.”
“Giang Lạc này là ai thế? Trước nay tôi chưa từng nghe thấy tên của cậu ta, Bạch Diệp Phong kém hơn cậu ta ư? Kỳ Dã kém hơn cậu ta à? Nơi này nhiều thiên tài như vậy không thể so với danh tiếng của cậu ta sao?’’
“Mẹ nó, đáng chết, có phải người này đi cửa sau hay không đấy?”
Ý cười của Giang Lạc chậm rãi thu lại, cậu nặng nề nhìn Bạch Diệp Phong.
Bạch Diệp Phong nhìn như ở khen cậu, thật ra thì chính là đang đẩy cậu đến đầu ngọn sóng gió.
Giang Lạc vốn chỉ muốn âm thầm mà xông qua cửa thứ hai, xem thử Nguyên Thiên Châu là cái thứ gì, Bạch Diệp Phong thốt ra lời này, đừng nói âm thầm, có thể không bị mọi người nhằm vào đã là chuyện tốt lắm rồi.
Nhưng tại sao Bạch Diệp Phong lại nhắm vào cậu chứ?
Từ trước tới nay cậu chưa từng đắc tội với Bạch Diệp Phong, ngoại trừ chuyện mới vừa bán manh mối cho hắn.
Chẳng lẽ chính là bởi vì chuyện này mà nhắm vào Giang Lạc?
Nếu là thật sự là vì chuyện này thì đầu óc của tên Bạch Diệp Phong cũng thật sự không lớn được bao nhiêu, nhưng Giang Lạc lại mơ hồ mà cảm thấy không quá có khả năng.
Dưới ánh nhìn chăm chú của cậu, khóe miệng Bạch Diệp Phong cong lên, nhìn cậu chớp chớp mắt, chậm rãi rời đi trong sự vây quanh của mọi người.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Giang Lạc.
Chỉ có một người sẽ ác liệt nhắm vào cậu như vậy.
Cậu nghiến răng nghiến lợi mà thì thầm ở trong lòng.
—— Trì Vưu.
Bạch Diệp Phong, sẽ là Trì Vưu sao?