Chương 24

Có vui sướиɠ hay không thì Giang Lạc không biết, nhưng nhất định sẽ là một đêm rất kí©h thí©ɧ.

Ác quỷ dùng lời của Giang Lạc từng nói với hắn, chỉ với một câu này đã biểu lộ rõ ràng tính cách của Trì Vưu chính là có thù tất báo.

Tính cách như vậy đặt ở trên người của Giang Lạc, Giang Lạc cảm thấy khá tốt, có thù tất báo, nếu người phạm ta ta tất nhiên sẽ hoàn trả lại. Nhưng đặt ở trên người Trì Vưu, Giang Lạc đều muốn cười lạnh ba tiếng rồi mắng ra một câu đồ bụng dạ hẹp hòi.

Nửa người của cậu đứng ở trong nước, mặt không cảm xúc mà ngẩng đầu nhìn Trì Vưu.

Trên môi của ác quỷ mang theo mỉm cười, độ cung của nụ cười này tựa như một sợi dây thừng lấy mạng, siết cổ người rồi treo ở trên cao. Một nửa khuôn mặt hoàn mỹ của ác quỷ ở bên trong bóng tối, nửa kia được phản chiếu trong ánh trăng, rõ ràng đẹp trai mà anh tuấn như vậy, nhưng lại chỉ khiến cho người ta cảm thấy sởn cả tóc gáy.

“Bạn học Giang,” Ác quỷ thoải mái mà đi về phía trước một bước, phát ra tiếng giày da bị mặt đất ẩm ướt mềm mại hút lấy, giọng hắn sung sướиɠ, giấu giếm ý cười, “Bộ dạng hiện tại của cậu…… Trông thật là đáng thương quá đi mất.”

Hắn mặc một bộ Âu phục đắt đỏ, bên trên áo khoác Âu bên ngoài không có một chút nếp nhăn nào, ác quỷ thoạt nhìn không nên xuất hiện ở bên trong rừng rậm đêm khuya lúc này, mà có lẽ nên xuất hiện ở trong một buổi tiệc vô cùng náo nhiệt cùng nhau nâng ly mới đúng.

—— lại hoặc là ở trong tiệm Ngưu Lang(*) chẳng hạn.

(*)Ngưu Lang- 牛郎 là từ lóng dùng để miêu tả trai bao

Giang Lạc chứa đầy ác ý mà nghĩ.

“Nhờ anh ban tặng,” Giang Lạc cũng không có nhiều ít kinh ngạc đối với sự xuất hiện của Trì Vưu, cậu cười giả nói, “Đều là công của thầy giáo anh đấy.”

Theo như lời ác quỷ nói, bộ dạng hiện tại của Giang Lạc đúng thật là cực kỳ đáng thương.

Toàn thân cậu ướt đẫm, quanh thân đẩy ra từng vòng từng vòng vằn nước dính ở bên hông cậu. Tóc đen dính trên quần áo ở sau lưng, xoắn thành mấy vòng tơ đen, thân hình tuy gầy nhưng rắn chắc hoàn toàn không cách nào vùi lấp ngay lúc này.

Đổi thành là người khác ở chỗ này, chỉ sợ sẽ cho rằng Giang Lạc mới là quỷ quái bò từ trong sông ra để mê hoặc người khác.

Bất luận là ai lấy dáng vẻ chật vật bất lực như vậy đối mặt ác quỷ đều sẽ run sợ ở trong lòng, tâm tuyệt vọng thành tro, nhưng Giang Lạc lại cực kỳ bình tĩnh, hai mắt nhìn ác quỷ, còn có dũng khí cùng ánh lửa không khuất phục khiến cho người khác phải thán phục.

Đó là một linh hồn vô cùng chói mắt.

Đúng là ánh mắt như vậy, khiến cho ác quỷ dâng lên hứng thú, ngay cả việc gϊếŧ chết thanh niên tóc đen này, đều biến thành một trò chơi hiếm khi khiến hắn vui vẻ.

Ác quỷ mang theo ý cười nói: “Không cần nói cám ơn đâu.”

Giọng hắn trầm thấp, câu chữ đảo qua một vòng mập mờ, rồi lại có vẻ lạnh băng mà nguy hiểm, “Ai bảo tôi là người theo đuổi cậu chứ.”

Ấn đường của Giang Lạc nhảy nhảy, lại thấy được máy bay không người lái cách đó không xa, mày nhíu chặt buông ra, cậu chậm rãi cười, “Thầy à, anh có biết cuộc thi này của chúng tôi là phát sóng trực tiếp hay không?”

Ác quỷ chỉ cười không nói.

Cũng đúng, Trì Vưu không chỗ nào không có mặt, hắn muốn biết cái gì thì chỉ cần thi triển thuật con rối luyện hồn, vô luận là người sống hay người chết đều sẽ biến thành cấp dưới trung thành của hắn. Cho dù hắn có hóa thành một đám không khí không ai nhìn thấy, cũng có thể nắm được tin tức dễ như trở bàn tay.

Giang Lạc từ trong nước lên bờ rồi đi đến bóng râm dưới tán cây. Vệt nước ước sủng bị hai chân của cậu kéo đi một được, , thậm chí còn có vài giọt nhỏ lên trên giày da mới tinh của ác quỷ.

Gan của cậu cực lớn, giống như là bất chấp cả việc nguy hiểm tính mạng mà chọc giận dã thú đói khát, Giang Lạc hàm chứa cười, nâng lên hai cánh tay dính đầy nước sông đặt ở trên đầu vai của ác quỷ. Không biết tên ác quỷ này làm như thế nào, chất liệu vải ở đầu vai kia, thế nhưng lại có thể bị nước trên cánh tay của Giang Lạc làm ướt một mảnh.

Tiếng nước nhỏ từng giọt từng giọt từ tóc của Giang Lạc xuống áo.

Tóc đen dính ở bên mặt và trên cổ Giang Lạc, tạo thành một vòng tròn bất quy tắc, khó chịu giống như con kiến bò. Đôi mắt Giang Lạc tỏa sáng, cậu nghiêng đầu mỉm cười, nói ở bên tai của ác quỷ: “Phía sau anh, có hai cái máy bay không người lái.”

“Chúng nó đang bay đến bên này, hẳn là có người dự thi ở hướng bên này rồi, thật là nguy hiểm quá đi,” Một bàn tay Giang Lạc nhẹ nhàng đặt ở trên lưng Trì Vưu, cười nói, “Anh sẽ bị nhìn thấy đấy.”

“Bị máy bay không người lái quay đến thì đều sẽ bị mọi người nhìn thấy,” Giang Lạc nhẹ giọng nói, “Vừa mới nãy là con nhện người, còn hiện tại là anh, cả hai đều xuất hiện những góc chết mà máy bay không người lái không đến được. Thầy sợ bị nhìn thấy sao? Vì sao chứ, chẳng lẽ là không muốn bại lộ thực lực ư?”

“Hoặc là……” Giang Lạc kéo dài âm thanh, vui sướиɠ khi người gặp họa mà cười, “Với Trì Vưu nổi tiếng thanh danh tốt, không muốn bị người khác nhìn thấy cảnh chính mình giống như tên biếи ŧɦái lén lút đi theo dõi ở sau lưng học sinh sao?”

Hai mắt ác quỷ nheo lại, đột nhiên cười trầm thấp, hắn tùy ý mà duỗi tay cầm lấy dao găm Giang Lạc đang đâm về phía hắn, bàn tay thon dài tái nhợt dễ như trở bàn tay mà bao bọc lấy bàn tay của Giang Lạc, như là cưng chiều nói: “Cậu hung dữ thật đấy.”

Vừa dứt lời, hắn liền biến thành một đám sương đen dữ tợn, từ xa nhìn lại, sương đen chậm rãi bao vây lấy thanh niên tóc đen, thật sự giống như là đang liều chết ôm thanh niên tóc đen lại.

Sau khi sương đen từng bước xâm chiếm thanh niên tóc đen, nó ẩn mình vào đêm tối rồi hòa vào bên trong đêm đen.

Sương đen không một kẽ hở, Giang Lạc bị bắt nhắm hai mắt lại, cổ tay tê rần, dao găm trên tay cậu đã bị một người khác cướp đi, bên tai truyền đến một tiếng cười không thể đoán được, “Để thầy dạy cho cậu điều thứ hai, có một số lời nói, vẫn là không nên nói bậy thì tốt hơn đấy.”

Trong lòng Giang Lạc rùng mình, giây tiếp theo, mũi nhọn sắc bén của dao găm bị người ta ngả ngớn mà đặt ở bên trên đuôi lông mày của cậu.

Dao găm lạnh băng, bén nhọn, chỉ cần hơi dùng sức một chút liền có thể xuyên qua làn da của Giang Lạc. Ác quỷ vô hình nắm chặt dao găm chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, xẹt qua đuôi mắt, gương mặt, mãi cho đến khóe môi của Giang Lạc.

Một đường vệt đỏ hiện ra ở mỗi một nơi nó xẹt qua ở trên khuôn mặt quá mức xinh đẹp lại không chút nào yếu thế của Giang Lạc, khiến cho người ta bỗng nhiên dâng lên cảm giác hung ác muốn hủy hoại đi.

Lần đầu tiên ác quỷ nhìn dáng vẻ của Giang Lạc cẩn thận như vậy.

Tên hung thủ gϊếŧ người này không thể nghi ngờ có một cái xác rất tốt, sau khi ở gϊếŧ chết hắn, các xác này lại trở nên càng ngày càng nổi bậc loá mắt. Giống như là hoa hồng Trì Vưu gieo trồng trong hoa viên, nở rộ mãnh liệt mùi thơm lôi cuốn, dùng cánh hoa đỏ tươi cùng phong thái đường hoàn biểu thị công khai với mọi người về sự nở rộ của nó.

Dáng vẻ kia giống như đang nói: Tất cả nhân loại nhìn thấy nó, đều phải cúi đầu xưng thần với vẻ mỹ lệ của nó.

Những thứ đẹp đẽ luôn làm người nhìn cảm thấy cảnh đẹp ý vui, nhưng Trì Vưu càng thích mấy thứ động lòng người này khi sắp khô héo hơn.

Tiếng cười của hắn từ thấp đến cao, dao găm nhẹ nhàng đè ở trên môi Giang Lạc, mặt dao tựa như khối băng, đôi môi của thanh niên tóc đen mềm mại đến khó tin, thậm chí bị dao găm ép đến phải lõm xuống.

“Cái miệng này……” Ác quỷ tiếc nuối nói, “Rõ ràng trông đẹp như vậy, vậy mà lại luôn nói những câu khiến tôi tức giận.”

Giang Lạc nhắm mắt lại, phán đoán vị trí Trì Vưu rồi vung một quyền qua.

Một quyền này đương nhiên thất bại.

Sương mù vô hình, phần sương đen bao vây lấy Giang Lạc nào cũng đều là Trì Vưu. Trì Vưu cười cười, ý cười trong giọng nói càng ngày càng sâu, cũng trở nên càng thêm trầm thấp, hắn chậm rãi nói: “Đừng có gấp mà.”

Dao găm nhẹ nhàng mở cánh môi của Giang.

Vì không để dao dăm xé rách miệng mình, Giang Lạc đành phải mở môi ra theo lực của dao găm.

Bén nhọn nhẹ nhàng chạm chạm hàm răng trắng tinh, ác quỷ không chút để ý mà nghĩ, giống như là cánh hoa.

Chỉ là người dưới dao của hắn không phải là bông hoa mặc cho người ta hái, mà là một con mèo lớn sẽ bắt lấy người ta rồi cắn xé.

Rất lâu sau đó dao găm mới rời khỏi môi, Giang Lạc mím chặt môi, hàng mi dài run rẩy, khóe môi kìm nén tràn đầy lửa giận nhàn nhạt.

Mũi nhọn xẹt qua hình dạng cằm duyên dáng, đi tới hầu kết của Giang Lạc.

Hầu kết của Giang Lạc bị hầu kết lạnh băng mà nguy hiểm làm cho bỗng chuyển động một cái.

“À,” Ác quỷ bừng tỉnh ngộ ra nói, “Trước đó cậu từng nói có cách mới bỏ trứng nhện vào bên trong cơ thể cậu, tôi hiểu ra rồi.”

“Có lẽ vào từ trong miệng này, đây cũng là một cách không tồi nha,” Hắn cầm dao găm di chuyển xuống, “Chúng nó sẽ trôi từ miệng của cậu xuống.”

Mũi đυ.ng phải quần áo, sau khi thong thả mà tạm dừng thì “rẹt” một tiếng, quần áo trên người Giang Lạc chợt bị dao găm cắt qua.

Từ xương quai xanh đến ngực, khe hở trên quần áo ngày càng lớn, bên trong từng ngấn chữ “Z”, cơ thế thanh niên tóc đen như ẩn như hiện.

Thân hình trắng nõn tuy gầy nhưng rắn chắc đẹp đẽ, làn da nửa chặn nửa che được che lấp bên trong một mảnh vải vụn mà ngoan cường, hiện ra ôn nhuận bóng loáng tựa như ngọc thạch.

Đáng tiếc sương đen bao bọc lấy Giang Lạc, thậm chí ánh nước hay ánh trăng đều không thể nhìn lén được đến một màn này.

Trì Vưu tán thưởng mà nhìn cậu, “…… Sau đó sẽ tiến vào dạ dày rồi đến bụng của cậu.”

Theo hắn nói, tiếng xé vải càng ngày càng nhiều, cuối cùng, lớp vải quanh eo rốt cuộc không chịu nổi đã đứt sợi tơ cuối cùng, rơi vào bên trong sương đen.

Phần eo với độ dẻo dai rất tốt lộ ra.

“Phương pháp như vậy quả nhiên còn thú vị hơn cả mổ bụng của cậu ra.” Ác quỷ cuối cùng nói.

Giang Lạc lạnh lùng cười một tiếng, tới giờ phút này, ngoài miệng cậu cũng tuyệt đối không nhận thua.

“Thích tôi không phải là không thể…… Nhưng không được sự đồng ý của tôi đã theo dõi tôi rồi còn cắt quần áo của tôi thế này,” Cậu nói, “Đây là vấn đề nhân phẩm đấy, thầy à.”

“Y như biếи ŧɦái,” Giang Lạc, “Làm gì có ai thích biếи ŧɦái chứ?”

Giang Lạc theo bản năng vô phớt lờ bản thân mình đã từng rảnh rỗi sinh nông nỗi mà từng viết bài cảm nhận dài ròng rã 3.000 chữ cho Trì Vưu.

Sương đen cười như không cười, những vệt đỏ mà dao găm xẹt ở trên người Giang Lạc chậm rãi hiện lên, hắn cầm dao xẹt qua xẹt lại những vết đỏ này, da thịt yếu ớt không chịu nổi tra tấn hết lần này đến lần khác, những giọt máu li ti nhỏ bé ùa ra từ mảnh da vỡ nát.

Mũi đao vẽ một vòng ở vị trí tim của Giang Lạc, ác quỷ nói: “Cậu không ngoan chút nào.”

Rìa ngoài đột nhiên có tiếng người khác truyền đến, “Này, sao nơi đó lại có đôi giày thế? Không đúng, đó không phải là giày của Giang Lạc sao?”

Tiếng bước chân tới gần, âm thanh của máy bay không người lái cũng đang tới gần. Ác quỷ cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện trên chân thanh niên tóc đen chỉ còn mang một chiếc vớ ướt dầm dề.

Mắt cá chân trần trụi hiện lên ba đường mạch máu màu xanh lá, bởi vì thon gầy mà mắt cá chân nổi bật đẹp đẽ đến mức tựa như hàng mỹ nghệ. Thanh niên tóc đen kéo khóe môi cười, ác liệt nói: “Thầy ơi, có người tới rồi kìa.”

Ngay lúc Trì Vưu hóa thành sương đen bao vây, Giang Lạc liền nhân cơ hội cởi một chiếc giày ra rồi ném về hướng của hai cái máy bay không người lái.

Giữa đường đột nhiên xuất hiện một chiếc giày, cho dù không nhìn thấy thí sinh, máy bay không người lái cũng sẽ không xem như không thấy. Chỉ là Giang Lạc vốn cho rằng sẽ gặp được người lạ, không ngờ lại trùng hợp, đối phương vậy mà lại là Lục Hữu Nhất.

Giang Lạc khẽ nhướng đôi mắt nhắm nghiền, ý cười che lấp không được, “Cho dù học sinh không phát hiện được anh, phía sau máy bay không người lái vẫn còn có các nhân vật lợi hại khác đang nhìn đấy.”

Cho dù những người đó cũng không phát hiện được Trì Vưu, vậy cũng không quan trọng. Giang Lạc biết, nguyên nhân tên điên Trì Vưu này giả yếu ở trong nguyên văn nhất định không tầm thường, hắn có thể giả yếu lâu như vậy, sao lại có thể mạo hiểm mà bại lộ ở nơi này.

Quả nhiên, cậu đoán đúng rồi. Sau khi sương đen ngừng lại trong chốc lát, ác quỷ cười khẽ hai tiếng, cầm dao găm nhẹ nhàng vỗ vỗ một bên mặt của Giang Lạc, thân mật nói: “Lần này, cứ tha cho cậu trước vậy.”

Ngay sau đó, sương đen tan đi, Giang Lạc lộ ra ở dưới ánh trăng một lần nữa.

Lục Hữu Nhất đang cùng Samuel ngồi xổm trên mặt đất nhìn giày, mà ngây ngốc nhìn về phía sự xuất hiện bất thình lình của cậu.

Quần áo của Giang Lạc tả tơi, sắc mặt đen như đáy nồi, trên người và sườn mặt của cậu đều là vệt đỏ do dao găm tạo thành, cùng với lấm tấm bùn bẩn.

Chật vật như vậy, thế nhưng có loại mỹ cảm cùng sắc khí đan xen với mạnh mẽ và yếu ớt.

Giang Lạc hít sâu một hơi, áp lửa giận ở trong lòng xuống rồi mới mở mắt ra, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Lục Hữu Nhất và Samuel đang khϊếp sợ há to miệng, trong tay cầm cái đùi gà mà đờ ra nhìn cậu.

Đạn mạc nổ mạnh.

【 Cmn cmn, soái ca này là ai thế! 】

【 A a a, tên khốn nào biến quần áo của người ta thành như vậy thế hả? Có thể dứt khoát xé toạc ra hết toàn bộ hay không! 】

【 Tôi liếʍ liếʍ liếʍ mỹ nhân tổn hại trong trận chiến, nước mắt chảy luôn từ khóe miệng của tôi xuống rồi, huhuhu sắc đẹp này là tồn tại chân thật sao 】

【 Nửa kín nửa hở yyds! Thực sự xin lỗi các huynh đệ tỷ muội, tôi tử trận trước đây】

【 Bạn tôi bảo tôi xem thịnh thế mỹ nhan mà tôi cứ không tin, nhưng hiện tại tôi thấy rất là thơm, tôi chỉ muốn hỏi một chút có thể cho biết phương thức liên hệ của cậu bạn này không? 】

【 To gan một chút, chồng ơi!!】

【 Tôi muốn hỏi! Ai có thể chịu được cái này chứ! 】

【 Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, đây là thử thách đạo tâm của chúng ta sao? Nếu như vậy thì mong thử thách kiểu này nhiều một chút】

Giang Lạc không cần nhìn cũng biết chính mình chật vật đến thế nào, cậu dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền, nghi ngờ nhìn chằm chằm Lục Hữu Nhất và Samuel, “Sao hai người các cậu lại đi cùng nhau?”

Giang Lạc hoàn toàn bị Trì Vưu xuất quỷ nhập thần làm đã có chút phản ứng xúc động, sợ trùng hợp gặp được Lục Hữu Nhất và Samuel như vậy cũng là con rối dưới tay của Trì Vưu.

Lục Hữu Nhất: “A, chúng tôi vẫn luôn cùng nhau đi mà.”

Samuel ở bên cạnh liên tục gật đầu.

“Lúc thi đấu, tôi và Samuel đúng lúc được phân đến cùng một cửa,” Lục Hữu Nhất gãi gãi đầu phát, “Cậu biết tôi sợ bóng tối, Samuel lại là tên mù đường, cho nên hai chúng tôi hợp thành một nhóm đi cùng nhau luôn.”

Giang Lạc quan sát đến biểu cảm của bọn họ, vẻ mặt của Lục Hữu Nhất cùng Samuel tự nhiên, ánh mắt mê mang, lúc này cậu mới yên tâm, “Các cậu có quần áo không?”

Samuel lập tức giơ tay lên, “Tôi có một bộ.”

Khẩu âm nặng khiến cho sắc mặt Giang Lạc khá hơn, “Cho tôi mượn mặc đi.”

Samuel rút áo khoác từ trong balo ném cho cậu, Giang Lạc giơ tay đi tiếp lấy, khi cánh tay nhấc lên thì áo cũng bị kéo lên giữa, eo bụng căng đầy lại khiến cho đạn mạc bùng nổ một trận nữa.

Giang Lạc mặc áo khoác vào rồi kéo khóa lên, Lục Hữu Nhất hỏi: “Giang Lạc, sao cậu lại biến thành như thế này?”

【 Á, thì ra cậu bạn này tên là Giang Lạc 】

【 Là bạn học của hai tên ngu ngơ này sao? Vậy tôi biết rồi, đại học Bạch Hoa đấy.】

【 Tôi xem máy video ghi lại trước kia, người của đại học Bạch Hoa đều rất giỏi, rơi lại ở phía sau chính là tổ đội Lục Hữu Nhất và Samuel, cơ mà tốc độ của hai người bọn họ cũng là trung đẳng, thuận tiện nói một câu, chẳng lẽ trường học nhìn mặt tuyển sinh à? 】