Chương 23

Tình cảnh này, Giang Lạc chỉ cảm thấy đầu óc đau rần rần.

Dưới đáy lòng cậu hùng hùng hổ hổ, trong tay cầm dao nhỏ không ngừng cắt mạng nhện ở trong tối, đôi mắt không chớp mắt mà nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của con nhện người, toàn bộ thần kinh đều bị cảm giác nguy cơ kêu gào chiếm cứ.

Tại sao chết rồi mà còn có thể sống lại, con người dù có lợi hại đến mấy cũng chỉ có một cái mạng, trực giác nói cho Giang Lạc biết, con nhện người này đã trở thành con rối của Trì Vưu.

—— Hoặc là bị Trì Vưu bám vào người.

Mặc kệ là khả năng nào, cũng mẹ nó là tệ nhất.

Con người của Trì Vưu còn nguy hiểm hơn trăm ngàn vạn lần con nhện này, một tháng trước, Giang Lạc vừa mới tra tấn Trì Vưu xong, mà hôm nay một tháng sau, phong thuỷ luân chuyển, cậu lại rơi vào trong tay Trì Vưu.

Giang Lạc lại không nhịn được, “Móa nó.”

Tốc độ trên tay cậu càng lúc càng nhanh, con nhện người chậm rãi bò đến phương hướng của cậu. Tám cái chân của con nhện được bao phủ bởi một lớp lông vàng đen, bộ dạng kinh khủng, nhưng con nhện người lại có thể nói là tao nhã mà di chuyển đến.

Mỗi một bước của nó đều như một mũi dao nhọn, ép cho người khác phải run sợ trong lòng, tại mọi thời khắc luôn đối diện với tử vong từ trên người của nó.

Kỳ Dã ở một bên lẩm bẩm nói: “Sống, sao lại còn sống, không phải nó đã chết rồi sao? Sao lại có thể sống lại chứ?”

Giang Lạc nghĩ thầm, bản chất nhân loại quả nhiên chính là một cái máy đọc lại.

Cậu không có thời gian nghĩ tới câu hỏi lãng phí thời gian mà Kỳ Dã đang nghĩ đến, Giang Lạc nỗ lực tránh thoát mạng nhện trên người, trên trán chảy ra một giọt mồ hôi tinh mịn.

Máu tươi còn sót lại trên người của con nhện rơi xuống mạng nhện, lại chậm rãi từ mạng nhện kéo ra nhiều tia dính sền sệt nhỏ xuống mặt đất. Trước khi con nhện đến gần Giang Lạc đã giải thoát thành thành công cánh tay phải, nhưng mà khi cậu vừa mới muốn nhấc người dậy thì một đường tơ nhện mới từ trên trời giáng xuống, lại ép cậu trở về.

Giang Lạc: “……” Hai mắt cậu chứa lửa mà nhìn con nhện người.

Giang Lạc gần như có thể tưởng tượng ra tên biếи ŧɦái Trì Vưu này suy nghĩ cái gì. Hắn nhất định là thấy được động tác nhỏ muốn chạy trốn của Giang Lạc, lại không ngăn được thú vị hung ác, thẳng cho đến khi sau khi Giang Lạc có hy vọng thành công, mới hoàn toàn dập tắt nghiền nát hy vọng của cậu.

Đây là chuyện mà Trì Vưu sẽ làm.

Con nhện người căm tức nhìn Giang Lạc, dùng cái chân dính máu sờ lên trên khuôn mặt của Giang Lạc, mùi máu trên người nó tanh hôi mà dính nhớp, Giang Lạc cố hết sức quay mặt đi, quai hàm siết chặt thành một vòng cung.

Máu màu xanh lá bị cố ý bộ lên mặt rồi trên cổ của cậu. Thanh niên tóc đen tận lực tránh né, nhưng cậu càng trốn, cái tay nhuốm đầy mùi hôi thối lại càng cương quyết. Giang Lạc cuối cùng cũng chịu thua, sắc mặt u ám, nhìn thẳng vào con nhện người, tùy ý để nó làm xằng làm bậy ở trên người của mình.

Cậu đã biết tại sao tên ác quỷ kia muốn điều khiển con nhện người này.

Chính là đặc biệt để cậu phải ghê tởm mới được.

Kỳ Dã ở một bên lạnh lùng nói: “Con nhện người, mày có bản lĩnh thì nhắm vào tao này!”

Một đường tơ nhện từ trên trời giáng xuống, giống như bọc nhộng mà bọc Kỳ Dã đến chắc chắn.

Giang Lạc mở rộng tầm mắt.

Cậu nhìn chằm chằm con nhện người, chỉ cảm thấy Trì Vưu một tháng trước bị cậu làm bị thương trong thời gian ngắn đã hoàn toàn phục lại. Tại sao cậu cảm thấy sức mạnh của Trì Vưu đã chết không những không suy yếu, ngược lại giống như đã thoát khỏi trói buộc nào đó, tựa như trợ giúp cho sức mạnh của Trì Vưu thế này?

Máu càng ngày càng nhiều, khuôn mặt và cần cổ sạch sẽ xinh đẹp của Giang Lạc đã dính đầy chất lỏng màu xanh giống như tấm vải vẽ tranh. Cậu gắt gao nhấp miệng, con nhện người nhìn xuống, rơi vào trên đôi môi đang mím chặt của Giang Lạc, trong đôi mắt đen không đáy hiện lên một tia hứng thú.

Chết tiệt.

Giang Lạc gần như đã có thể đoán được động tác tiếp theo của Trì Vưu.

Cậu đánh đòn phủ đầu, trước khi ngón tay của con nhện đυ.ng đến môi thì liền há miệng lớn cắn lên, hung hăng cắn đứt một ngón tay của con nhện.

Khó ăn, mùi máu quá khó ăn, còn khó ăn hơn cả mấy món ở căn tin trường học

Giang Lạc áp xuống cơn buồn nôn, nhìn con nhện người nở nụ cười khıêυ khí©h, sau đó nhỏ ngón tay cùng với máu màu xanh lá sang một bên.

Con nhện người nhìn cậu chăm chú.

Ánh mắt này khiến cho Giang Lạc nghĩ tới cảm giác lúc trước bị nhìn trộm, cậu cười lạnh một tiếng: “Mùi máu của mày, thật sự quá thối.”

Con nhện người không nổi giận, ngược lại cọ qua môi của Giang Lạc, nó giống như là một con nhện người chân chính, mang theo nụ cười âm quỷ nói: “Mày rất thích hợp làm ổ ấp trứng của tao đấy.”

Giọng nó khó nghe, khàn khàn bén nhọn, như là quạ đen đang nhéo giọng nói chuyện.

Quái vật nhện dữ tợn và mỹ nhân, hình ảnh cổ quái không thể tưởng tượng như vậy, lại có loại mỹ cảm quái đản khiến cho da đầu người ta tê dại.

Sắc mặt Giang Lạc trầm xuống.

Tay con nhện người trượt đến bụng Giang Lạc, nó nhẹ nhàng ngâm nga, âm điệu của bài hát trong giọng the thé lại trở nên líu ríu buồn nôn.

Nó sung sướиɠ nói: “Tao sẽ đưa từng cái từng cái trứng một của tao vào trong cơ thể mày.”

“Chỉ một vài đứa mới có thể sống sót ở bên trong mày, những con may mắn sẽ phát triển ở đây và ở đây, nó sẽ trở nên càng lúc càng lớn hơn,” Ngón tay thon dài của con nhện người vẽ một vòng tròn ở trên bụng nhỏ Giang Lạc, sau đó chậm rãi hướng lên trên, “Cho đến khi ăn hết nội tạng của mày, sau đó sẽ mổ bụng mày ra.”

“Cái hình ảnh ấy thật là đẹp biết bao,” Nó nói, “Có đúng không nào?”

Giang Lạc đột nhiên lộ ra một nụ cười, “Mày muốn bỏ trứng vào cơ thế tao thế nào?’’

Con nhện người không chút để ý nói: “Đương nhiên là mổ thịt mày ra, sau đó bỏ vào.”

“Nhưng tao cảm thấy cách này quá nhàm chán rồi,” Giang Lạc hạ giọng, như là đang nói đến bí mật mê người gì đó, “Còn có một cách có thể bỏ trứng vào cơ thế tao đây, mày có muốn biết không?”

Con nhện người thú vị mà nhìn cậu, “Cách gì?”

Giang Lạc nói: “Đầu tiên, mày phải thả tao ra khỏi cái mạng nhện chết tiệt này đã.”

Sau khi con nhện người bình tĩnh nhìn cậu một lúc lâu, như là đoán được chút tính toán của Giang Lạc, nó hài hước cười, nhưng vẫn vươn tay cắt qua tơ nhện dính trên lưng Giang Lạc.

Giang Lạc miễn cưỡng ngồi dậy, trước người của cậu còn dính tơ nhện, trói cánh tay và ngực rất chắc chắn, Giang Lạc nói: “Cách của tao chính là……”

Mấy chữ cuối cùng nhẹ nhàng tan ở trong gió.

Con nhện người: “Hử?”

Nó hơi hơi tới gần.

Nhưng đôi tay đang bị trói của Giang Lạc lại đột nhiên bùng nổ, xô vào con nhện người, sau đó cùng con quái vật nhện ngã vào bên trong cửa hang mạng nhện mà lúc trước cậu từng chạy trốn.

Con nhện người ngã thật mạnh ở trên mặt đất, Giang Lạc té ngã ở trên người nó. Cậu ngồi khóa ở trên người của con nhện, lộ ra một nụ cười trào phúng với con nhện người, đứng dậy dùng một chân đạp thật mạnh lên trên người của nó, “Mẹ nó, mày đi chết đi.”

Sau khi nói hết mấy lời tàn nhẫn, thì xoay người liền chạy đến phương hướng của máy bay không người lái.

Giang Lạc chạy trốn rất mau, gần như là dùng tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời, tay của cậu không thả lỏng mà dùng dao găm cắt hết tất cả các tơ nhện ở trên người, còn chưa chạy ra vài bước thì đã nghe phía sau truyền đến một trận gió.

Cậu nghiêng đầu vừa thấy, con nhện người kéo tơ nhện qua lại không ngớt nhanh như bay ở bên trong rừng cây, khi sít sao đối mặt, con nhện người liền kéo lại gần Giang Lạc thêm mấy mét.

Máy bay không người lái, máy bay không người lái.

Một tiếng xé gió truyền đến bên tai Giang Lạc, cậu theo bản năng xoay người lăn một cái, lại trực tiếp lăn vào trong bùn đất. Chờ sau khi cậu giãy dụa thoát khỏi vũng bùn, vậy mà lại lạc mất phương hướng bên trong trận Bát Quái một lần nữa.

Khắp nơi đều là rừng cây và dòng suối giống nhau y như đúc, không thấy bóng dáng của máy bay không người lái ở đâu, Giang Lạc hung hăng giãy khỏi tơ nhện, quay lại phía sau xem xét thì thình lình nhìn thấy con nhện người đang ở trên nhánh cây mỉm cười nhìn cậu.

Nửa đêm, hình ảnh con nhện người gần như khiến người ta khϊếp sợ. Giang Lạc giật nhẹ khóe miệng, đột nhiên lao vào dòng suối.

Rừng rậm là chiến trường có lợi cho con nhện người tám chân và tơ nhện của nó, Giang Lạc không đánh lại.

Không, coi như đánh qua rồi, người ta còn có khả năng “Chết đi sống lại”.

Giang Lạc bơi rất nhanh ở trong nước, thân hình cậu thon gầy cao dài, tuy rằng ngày thường cảm thấy có chút hơi gầy yếu, nhưng vào lúc này bơi lội lại là vũ khí tuyệt hảo.

Thanh niên tóc đen tựa như có đuôi cá mà bơi lướt qua nhanh như chớp, sau khi cậu xuống nước không bao lâu thì một tiếng nhảy xuống nước khác cũng vang lên.

Giang Lạc quay đầu lại xem, trong bóng đêm mông lung, tầm nhìn trong nước rất nhỏ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một bóng đen đuổi theo sau người không bỏ.

Giang Lạc nhếch khóe miệng, đặc biệt bơi đến phương hướng nhiều đá hỗn loạn và dòng nước chảy siết, không biết qua bao lâu, cuối cùng cậu cũng tìm được nơi tốt, Giang Lạc nghiêng người mà nhẹ nhàng xẹt qua khe hở giữa hai tảng đá, con nhện người phía sau cũng muốn đuổi theo cậu, nửa cái thân trân thuận lợi đi qua, nhưng cái chân khổng lồ của con nhện lại bị kẹt ở giữa khe đá.

Giang Lạc bơi trở lại từ sau núi đá, nhân lúc còn một hơi dưỡng khí, cậu hung tợn mà cầm dao găm đâm vào trên thân trên của của nhện, một lượng lớn máu màu xanh lá khiến nước sông đổi hẳn sang một màu khác.

Chờ dưỡng khí sắp không đủ, Giang Lạc mới trồi lên mặt nước.

Tóc đen bị nước làm ướt mượt sau đầu, Giang Lạc thở ra một hơi. Một làn sương mỏng tỏa ra từ hơi thở của cậu, êm cuối tháng năm ở Vân Nam, trời vẫn lạnh như cuối thu.

Cậu từ từ bay đến bờ, chờ sau khi lòng bàn chân có thể chạm đáy sông, thì liền vừa vắt nước trên quần áo vừa lên trên bờ.

Ánh trăng sáng tỏ, khi Giang Lạc sắp đi lên đến trên bờ, trước mắt đột nhiên xuất hiện một đôi giày da màu đen.

Cậu ngừng lại, nâng khuôn mặt ướt đẫm nước nhìn lại.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ của Trì Vưu hơi tản ra mùi vị tà khí, lông mày dài xẹt qua thái dương, đẹp đến mức tựa như phát sáng trong đêm đen, bóng cây lắc lư, rải xuống tia sáng vụn vặt ở trên người hắn, so với con rối hắn vừa mới thao túng thì thật đúng là một sự chênh lệch trên trời dưới đất.

Ác quỷ Âu phục giày da, phong thái dù bận vẫn ung dung.

“Lại gặp mặt rồi.” Ác quỷ nói: “Giờ Tý, đêm khuya, đêm nay còn rất dài.”

Hắn dừng một chút, nhướng mày thấp giọng cười: “Hy vọng tôi có thể cho cậu một đêm…… vui sướиɠ.”