Chương 22

Giang Lạc đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt rình mò khiến cậu vô cùng khó chịu.

Ánh mắt rình mò ấy như rắn độc thú dữ, khiến cậu có cảm giác rợn tóc gáy. Giang Lạc nhíu mày, buông sách ra ngẩng đầu nhìn quanh, đối diện với ánh mắt của nam sinh đối diện.

Giang Lạc khẽ cau mày, tò mò hỏi: “Cậu nhìn tôi làm gì?”

Kỳ Dã nói: “Tôi tên là Kỳ Dã.”

Giang Lạc nói: “À.”

Kỳ Dã lập tức nhíu mày, vẻ mặt không thể tin nổi, dường như không ngờ người đối diện sau khi biết mình là ai mà chỉ lạnh lùng “À.” như thế.

Bình luận chạy qua một đoạn trào phùng.

[Hahaha hiện trường lật xe của Kỳ Dã.]

[Kỳ Dã vẻ mặt tức giận: trên đời này thế mà lại có người không biết đến thiên tài như tôi ư?]

“Cậu không biết tôi là ai à?” Kỳ Dã cao giọng hỏi.

Giang Lạc có hơi không yên lòng, cậu đứng lên nhìn trái nhìn phải, tìm kiếm thứ gì đó trong ánh chiều tà: “Không phải cậu nói cậu tên là Kỳ Dã sao.”

Kỳ Dã nghẹn họng, qua một lúc sau thì bị hành động của Giang Lạc làm dậy lên cơn tò mò: “Này, cậu tìm cái gì đấy?”

Giang Lạc dần dần dừng tầm mắt lại trong một rừng cây. Chỗ đó không có gió như đang che giấu gì đó. Cậu đột nhiên nhìn về phía Kỳ Dã: “Cậu lợi hại lắm hả?”

Giọng điệu nghi ngờ khiến Kỳ Dã bị chọc giận, cậu ta cười lạnh: “Ít nhất thì mạnh hơn cậu.”

Cậu ta cố ý nhìn vào quyển sách trong tay Giang Lạc, cười nhạo: “Chú giải về la bàn? Tôi thật tò mò sao cậu lại đi được đến đây.”

Tuy ngoài miệng cậu ta nói như vậy nhưng thật ra Kỳ Dã cũng không hề xem thường Giang Lạc. Nếu đến cả la bàn cũng không biết dùng mà lại có thể đi được đến đây thì chứng minh rằng người này không phải có thiên phú đặc biệt, thì cũng là có may mắn vượt trội.

Có đôi lúc, may mắn cũng là một loại thực lực.

Ánh mắt Giang Lạc hiện lên vẻ nghi ngờ sâu đậm: “Thật sao?”

Tuy rằng cậu cũng chưa nói gì quá khó nghe nhưng thái độ lại khiến người khác căm tức. Kỳ Dã bật dậy: “Cậu có ý gì đó?”

“Không có ý gì hết, chỉ là nếu tôi có thể làm thì sẽ không bao giờ nói miệng.” Giang Lạc nói: “Dù gì thì ai mà chả biết bốc phét chứ, muốn để người khác biết mình lợi hại thì cũng phải biểu hiện tài năng một chút, trong rừng cây phía trước hình như có thứ gì đó, cậu dám qua đó nhìn thử không?”

Giang Lạc nói xong lại hiểu chuyện khuyên răn: “Không dám cũng không sao đâu, dù sao thích bốc phét cũng không phải chuyện gì xấu hổ.”

Kỳ Dã hít sâu một hơi, xoay người ddi về phía rừng cây: “Tôi con mẹ nó chưa bao giờ bốc phét cả.”

Giang Lạc: “Ơ kìa, cậu qua đó thật à? Đừng nha, nguy hiểm lắm đó, được rồi được rồi, đừng có giận...”

Thấy bước chân Kỳ Dã đi đến chỗ đáng ngờ càng lúc càng nhanh, Giang Lạc từ từ ngậm miệng lại, thoải mái đứng đó quan sát từng hành động của Kỳ Dã.

Ai ngờ chưa được mười giây Kỳ Dã đã dùng vẻ mặt hoảng hốt chạy ra khỏi rừng cây, vừa nhanh chân chạy vừa hét với Giang Lạc: “Chạy mau, là nhện người...”

Lời còn chưa dứt, Giang Lạc đã xoay người chạy nhanh như chớp. Kỳ Dã sửng sốt rồi nhanh chân chạy theo.

Hai người một trước một sau chạy ra khỏi đình nghỉ chân, Giang Lạc rẽ trái theo trực giác, Kỳ Dã nhớ ra cậu còn tiến triển trong trận bát quái nhanh hơn mình nên không do dự đuổi theo.

Cây cối ngày càng rậm rạp, bóng cây dưới ánh trăng méo mó như có sự sống. Giang Lạc càng chạy càng thấy sai sai, mãi đến khi trước mặt lại xuất hiện một cái đình nghỉ chân thì cậu mới nhận ra mình đã chạy về chỗ cũ.

Kỳ Dã đứng bên cạnh cậu thở hồng hộc, nhìn đình nghỉ chân lại nhìn qua Giang Lạc, vẻ mặt dần trở nên khó coi: “Cậu cố ý chạy vòng về hả?”

Giang Lạc: ... Thật sự không phải.

Kỳ Dã càng nghĩ càng thấy tức, giọng nói mang theo sự giận dữ: “Cậu cho rằng tôi lừa cậu? Vậy nên dẫn tôi tại một vòng rồi quay về xem có nhện người thật hay không?”

Giang Lạc: “... À.”

Kỳ Dã cười lạnh, kéo Giang Lạc về phía rừng cây: “Vậy cậu đến xem thử tôi có lừa cậu hay không?”

Giang Lạc cảnh giác lia mắt nhìn toàn cảnh xung quanh: “Không cần đâu, chạy nhanh đi.”

Cậu nói xong quay lại nhìn thì đã không còn thấy bóng dáng của Kỳ Dã nữa.

Giang Lạc sửng sốt, ngay sau đó, một sợi tơ nhện dính dớp được phun ra từ sau lưng trói cả người Giang Lạc lại. Qua một lúc sau, Giang Lạc bị mạng nhện quấn thành một cục, mà bên cạnh là Kỳ Dã cũng đã bị bắt đến.

Mạng nhện khổng lồ gần như bao phủ khu vực xung quanh bằng một lớp vải sa mờ mịt. Kỳ Dã giãy được một cánh tay ra khỏi mạng nhện còn muốn dính chặt hơn keo 502, vui sướиɠ khi thấy người gặp họa nói với Giang Lạc: “Nhìn đi, tôi không lừa cậu mà.”

Tóc Giang Lạc cũng bị dính lên mạng nhện, gần như khiến cậu không thể nào nhúc nhích. Cậu cố sức giãy hai tay ra khỏi mạng nhện, cạn lời nhìn Kỳ Dã, lẩm bẩm: “Đợi đến lúc ra khỏi đây, tôi nhất định phải tiễn hết đám tóc này.”

Kỳ Dã nghe thế thì quay qua nhìn cậu. Chàng trai tóc đen vô cùng tập trung giãy ra khỏi mạng nhện, tóc đen đè lên tơ nhện màu trắng, quần áo xộc xệch, cổ áo hơi trễ xuống, lộ ra cái cổ thon dài trắng nõn xinh đẹp.

Tóc dài nhìn đẹp mà...

Kỳ Dã sực tỉnh, nói: “Sao lại không thấy nhện người đâu?”

Cậu ta vừa dứt lời thì mạng nhện dưới người đột nhiên chấn động.

Phía rìa mạng nhện xuất hiện tám chân nhện lông lá, một con nhện khổng lồ nhanh nhẹn di chuyển trên đống tơ mỏng manh.

Con nhện này vàng đen xen lẫn, ước chừng cao to gần bằng năm người trưởng thành, thứ kỳ dị hơn là nó có mặt người và nửa thân trên là người.

Mặt người trên con nhện trắng xanh, đôi mắt đen nhánh như đáy hang sâu, nó từ từ tiến về phía Giang Lạc và Kỳ Dã. Kỳ Dã nằm phía ngoài gần nó hơn Giang Lạc, con nhện bò đến bên cạnh Kỳ Dã trước, duỗi chi trước ra xé rách quần áo nửa thân trên của Kỳ Dã, móng vuốt lông lá đặt trên bụng Kỳ Dã.

Kỳ Dã vốn đang rất bình tĩnh đột nhiên biến sắc, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ nó, thì ra là đang tìm nhện đực ấp trứng cho nó, xui xẻo.”

Nếu là bình thường thì Kỳ Dã đã có thể dễ dàng gϊếŧ chết con nhện người này rồi, nhưng hiện tại trên người cậu ta chỉ có một cái la bàn, còn bị dính chặt trên mạng nhện khổng lồ, nhất thời không còn cách nào thoát khỏi.

Sau khi con nhện người xác định rằng bụng của Kỳ Dã không hợp để nuôi nấng đời sau thì sắc mặt Giang Lạc đã không còn tốt đẹp. Cậu cũng không muốn biến thành công cụ ấp trứng cho nhện người, Giang Lạc liếc nhìn máy bay không người lái đằng xa, chắc chắn nó bị rừng cây che chắn không thể quay được động tác trên tay mình thì cậu lấy dao găm từ trong tay áo ra, dùng hai ngón tay cầm dao găm, hết sức đâm về phía mạng nhện dưới người.

Con nhện người đưa lưng về phía Giang Lạc, không thấy được hành động của Giang Lạc nhưng Kỳ Dã lại thấy rõ mồn một. Tuy rằng không biết Giang Lạc lấy đâu ra hàng cấm nhưng lúc này cũng không phải thời điểm thích hợp để truy cứu.

Cậu ta nhịn sự ghê tởm xuống không nhúc nhích, cố hết sức kéo dài thời gian cho Giang Lạc. May mà dường như cậu ta không phù hợp với yêu cầu của con nhện người nên nó rút móng vuốt ra khỏi bụng cậu ta, quay về hướng Giang Lạc.

Giang Lạc đã ngồi dậy một nửa, động tác nhanh nhẹn cắt tơ nhện trói hai chân ra. Con nhện người đã nhận ra ý đồ của cậu, phẫn nộ gào gào lên rồi giơ tám cái chân lên đánh về phía Giang Lạc.

Vào khoảnh khắc cuối cùng, Giang Lạc cũng thành công cắt đứt tơ nhện, cậu che ba bộ phận quan trọng rồi nhảy từ trên mạng nhện cao ba mét xuống dưới, phía dưới mạng nhện là một tầng lá cây mục rữa thật dày, giúp giảm lực nhảy từ trên cao xuống.

Thấy cậu đã thành công, Kỳ Dã hét lớn: “Chạy mau!”

Giang Lạc nhanh nhẹn đứng lên, ra hiệu ok rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Kỳ Dã: “......” Tuy rằng là do tự cậu ta kêu Giang Lạc đi, nhưng nhìn Giang Lạc chạy đi không chút vướng bận như thế, trong lòng cũng không dễ chịu.

Con nhện người gầm lên, xoay người hung dữ đánh về phía Kỳ Dã, đáy lòng Kỳ Dã hơi chùng xuống.

Nhân loại bị nhện mặt người bắt được nếu không thể trở thành công cụ ấp trứng cho nó thì sẽ trở thành đồ ăn của nó. Hai loại này rốt cuộc cũng không biết là bên nào thảm hơn, nhưng nếu như Kỳ Dã bắt buộc phải chọn thì cậu ta thà là bị ăn cũng không muốn toàn thân đều là trứng nhện ký sinh, cuối cùng lại bị nhện con phá xác ra ăn sạch.

Thế nhưng thân là người có thiên phú lẫn thực lực dẫn đầu trong lứa trẻ Kỳ Dã cảm thấy cái chết kiểu này thật sự là quá mất mặt.

Con nhện người đã sắp đến trước mặt Kỳ Dã, miệng nó há rộng, nước dãi chảy xuống khỏi khóe miệng. Kỳ Dã ghét bỏ né tránh nước dãi, đột nhiên hai mắt trừng to.

Cậu ta nhìn thấy một chàng trai tóc đen đang đứng trên nhánh cây cao to.

Chàng trai tóc đen tay phải ôm lấy thân cây, tay trái cầm dao, lặng lẽ giấu mình trong tầng lá, tựa như thợ săn cấp bậc cao đang săn mồi trong đêm tối.

Thấy Kỳ Dã đã để ý đến mình, chàng trai tóc đen dựng thẳng cây dao trước môi, ánh lạnh lóe lên, cậu âm thầm “hừ” một tiếng.

Kỳ Dã ngây ra hai ba giây mới tỉnh lại, cậu ta cứng đờ dời mắt sang nhìn chằm chằm vào gương mặt xấu xí của con nhện người.

Con nhện người không hề phát hiện nguy hiểm đang đến gần, nó mở to miệng cắn về phía l*иg ngực Kỳ Dã. Đúng lúc chỉ mành treo chuông, chàng trai tóc đen đứng trên cây nhảy xuống, cắm sâu cây dao găm sắc bén vào đầu con nhện người.

Máu tươi màu xanh phun ra, Giang Lạc cưỡi lên cổ con nhện người, hai đùi khóa chặt nó, cậu dùng sức rút dao ra rồi lại hung hăng đâm một nhát vào cổ nhện người.

Máu xanh chảy ra ồ ạt như thác nước, dính bẩn cả quần áo Giang Lạc, cả trên mu bàn tay lẫn mặt Giang Lạc đều dính máu. Giang Lạc mím chặt môi đề phòng máu của con nhện người văng vào trong miệng. Đợi đến lúc con nhện người không còn giãy dụa ngã sấp xuống đất, cậu bước từng bước khó nhọc trên tấm mạng nhện dính dấp đến bên cạnh Kỳ Dã, cắt mạng nhện trên người Kỳ Dã ra.

Thấy Kỳ Dã ngơ ngác nhìn mình, Kỳ Dã chà lau mặt, cười nhạo: “Bị dọa xỉu rồi à?”

Kỳ Dã nói theo bản năng: “Làm gì có chuyện đó.”

Cậu ta cáu kỉnh nhíu mày, đang định nói gì đó thì đột nhiên con ngươi co rụt lại: “Tránh ra!”

Giang Lạc phản ứng nhanh, lăn người sang một bên, cậu lại bị dính mạng nhện lên, thế nhưng chuyện đáng sợ hơn là, con nhện người Giang Lạc đã gϊếŧ chết thế mà lại co giật từ từ đứng dậy.

Trên cả cổ lẫn đầu của nhện mặt người đều còn dính máu, cơ mặt vẫn còn nguyên vẹn nét khủng hoảng khi bị gϊếŧ chết, thế nhưng nó lại đứng lên, như thể chưa từng bị Giang Lạc gϊếŧ chết vậy.

Giang Lạc vung tay lên, thế nhưng tay đã bị kẹt, cậu nhìn chằm chằm con nhện người đã “sống lại”, không nhịn được nhỏ giọng chửi: “Mẹ nó.”

Con nhện người bị tiếng động này thu hút, ánh mắt trống rỗng của nó chậm rãi chuyển hướng về phía Giang Lạc, đột nhiên nó nở một nụ cười méo mó tăm tối.

Nụ cười đó khiến con nhện người có gương mặt vốn đã xấu xí dị dạng như được phủ thêm một lớp quỷ quái nhưng lại có nét điên cuồng quyến rũ vô cùng mâu thuẫn.