Sở dĩ nhà họ Phùng có thể trở thành một trong sáu môn phái lớn chính là nhờ vào truyền thừa thiên sư của họ. Thiên sư chỉ truyền cho người nhà họ Phùng, thế nhưng một thiên sư lại có thể thu đến mấy chục thậm chí mấy trăm đệ tử dưới trướng, qua nhiều năm tích lũy khiến bối cảnh gia thế lớn đến nỗi người thường khó mà tưởng tượng.
Phùng Lệ chính là thiên sư trẻ tuổi nhất, và cũng là mạnh nhất trong những năm qua.
Nguyên thân là đệ tử dưới trướng thiên sư, so ra thì thấp hơn Phùng Lệ một bối phận, đáng lẽ phải nên chủ động đi chào hỏi Phùng Lệ. Thế nhưng nguyên thân cũng chỉ là một nhân vật nhỏ chìm nghỉm trong đám đông đệ tử của nhà họ Phùng, Giang Lạc cũng không cho rằng Phùng Lệ sẽ nhớ đến mình, với nguyên tắc thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện của mình, cậu cũng lười đi.
Thấy bóng dáng của Phùng Lệ dưới lầu sắp biến mất, Giang Lạc không hề do dự thu hồi tầm mắt: “Đi thôi, không phải cậu nói muốn ăn bún qua cầu bản địa à?”
Hai người ra khỏi cửa, tìm đến một tiệm bán bún qua cầu nổi tiếng. Các loại nguyên liệu phong phú được bày ra cạnh nhau, bát bún qua cầu trước mặt còn to hơn cả mặt Giang Lạc. Cậu xắn tay áo, cùng Lục Hữu Nhất gắp từng nguyên liệu cho vào tô.
Sau khi ăn ở căn tin trường hơn một tháng, cuối cùng Giang Lạc cũng đã hiểu tại sao lúc trước Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất chỉ ăn một bát khoai tây thái sợi chua cay mà đã cảm động đến độ nước mắt lưng tròng rồi.
Sau khi ăn uống xong, bọn họ lại mua một phần bánh hoa tươi về cho bạn học.
Dưới sảnh khách sạn đông nghẹt học sinh tới tới lui lui, Giang Lạc và Lục Hữu Nhất cùng vào đi vào từ cửa hông thì thấy một đám học sinh đang im lặng đứng trong sảnh, ai nấy đều căng thẳng như lúc gặp giáo viên.
Sâu bên trong đám người truyền ra một giọng nói lạnh lẽo: “Bàn thờ cung phụng hồ tiên này của học sinh nào ở Mân Nam xây đây? Dỡ bỏ đi.”
Lục Hữu Nhất nhỏ giọng nói: “Mân Nam có tập tục thờ cúng hồ tiên.”
Một học sinh mặt đỏ đến mang tai bước ra: “Phùng tiên sinh, là tôi thờ đó. Nhưng mà tôi thờ cúng trong phòng của mình thì tại sao phải dỡ bỏ?”
“Cậu đã làm trái quy tắc.” Phùng Lệ thản nhiên nói: “Nếu cậu đã biết thờ cúng hồ tiên thì sao lại không nhìn thử chỗ này có thích hợp để thờ cúng hay không?”
Giọng điệu của Phùng Lệ tuy rằng không quá nghiêm khắc nhưng lại làm người ta căng cả da đầu, không dám nhìn thẳng y.
Giang Lạc và Lục Hữu Nhất tránh sau lưng đám đông xem náo nhiệt, hình như Phùng Lệ và các giáo viên khác đang đi kiểm tra từng phòng của học sinh. Ai nấy đều sợ hãi tim đập thình thịch, sợ rằng thói hư tật xấu của mình sẽ bị tra ra.
Lục Hữu Nhất chọt chọt Giang Lạc: “Cậu không có mang theo thứ gì vi phạm quy định chứ?”
Giang Lạc: “Một nghèo hai tay trắng, không có món gì cả.”
Lục Hữu Nhất mừng rỡ nói: “Tôi cũng không mang theo gì cả, bùa thì phải mua của cậu, luyện khí thì tìm Khuôn Chính thôi, chúng ta đều là một nghèo hai tay trắng, quá là an toàn.”
Giang Lạc: “......” Nhưng mà một nghèo hai tay trắng này của cậu cũng không giống người bình thường quá rồi.
Hai người quan sát giám khảo sắp kiểm tra đến lầu một nên bọn họ trở về phòng trước. Giang Lạc mang bánh hoa tươi đi tặng cho bọn Diệp Tầm, đến lúc quay về thì thấy Lục Hữu Nhất đang ngồi trên sofa xem TV, nói với cậu: “Bọn họ kiểm tra xong rồi.”
Giang Lạc hơi ngạc nhiên: “Nhanh vậy?”
Lục Hữu Nhất gật đầu, quơ quơ tờ giấy trong tay: “Thông báo về cuộc thi đã được phát ra rồi.”
Toàn bộ cuộc thi chia làm ba cửa, cửa thứ nhất bắt đầu vào ba ngày sau, nội dung là phá trận, địa điểm là tại một thôn làng tên là Hổ Bộ.
Trên tờ giấy là ảnh chụp thôn Hổ Bộ và vài câu giới thiệu. Thôn Hổ Bộ là một thôn bát quái, nhà ở được sắp xếp dựa theo Cửu Cung Bát Quái Trận(*), dễ vào khó ra, người ngoài đến sẽ như bước nhầm vào mê cung, thường xuyên bị lạc đường.
(*)Ô vuông cửu cung là đường kẻ ô gồm chín số từ 1 đến 9 nằm bên trong. Chín số này đại diện cho 9 vì sao trên trời: Nhất Bạch tinh, Nhị Hắc tinh, Tam Bạch tinh, Tứ Lục tinh, Ngũ Hoàng tinh, Lục Bạch tinh, Thất Xích tinh, Bát Bạch tinh, Cửu Tử tinh...
Cửa thứ nhất là cơ sở để kiểm tra đánh giá tri thức và kỹ năng cơ bản của thí sinh, trong đề có yêu cầu rất rõ là thí sinh không được đem theo bất kỳ dụng cụ nào ngoại trừ la bàn.
Giang Lạc nhìn xấp bùa dày cộm trong balo của mình, rơi vào im lặng.
Nếu như không mang bùa theo được, cậu cứ cảm thấy không an toàn kiểu gì ấy.
Không phải là do thôn Hổ Bộ không an toàn mà là ác quỷ đang núp sâu trong bóng tối kia không an toàn.
Một tháng trước, Giang Lạc nói sẽ tra tấn Trì Vưu trọn một đêm, cậu thật sự đã dùng bùa tra tấn hắn cả đêm.
Trì Vưu càng ngày càng suy yếu, màn sương từ dày chuyển sang nhạt dần, dưới chân hắn là một lớp tro dày của bùa cháy rụi, nhưng tiếng cười của hắn lại càng thêm điên cuồng vặn vẹo.
“Thú vị.” Đó là câu nói cuối cùng trước khi Trì Vưu biến mất.
Suốt một tháng nay, Trì Vưu chưa từng hiện thân lần nữa, chắc hẳn là Giang Lạc đã khiến hắn bị thương đến gốc rễ rồi. Giang Lạc đã có thể tưởng tượng ra sau khi thằng điên đó hồi phục lại sẽ điên cuồng cỡ nào, sẽ dùng bất cứ cách, không từ thủ đoạn để trả thù cậu tàn nhẫn hơn.
Giang Lạc có sợ không?
Tất nhiên là không.
Oán khí và cơn giận trong lòng Giang Lạc tăng vọt lên, mười tám lần, cậu còn chưa trả hết nợ đâu.
Trì Vưu đã “dịu dàng lương thiện” như thế rồi, sao Giang Lạc có thể lợi dụng hắn như vậy?
......
Ba ngày sau, Giang Lạc ngồi trên xe bus đi đến thôn Hổ Bộ.
Thôn Hổ Bộ cách nội thành bốn mươi km, xe bus chạy hai ba tiếng mới đến nơi. Giang Lạc và hơn hai mươi thí sinh không rõ danh tính được nhân viên công tác dẫn đến lối vào, nhân viên công tác nói: “Vòng đầu tiên sẽ kéo dài hai mươi bốn giờ, thí sinh chỉ cần tìm được lá cờ nhỏ cắm ở mắt trận rồi mang nó ra khỏi thôn là được. Nếu trong vòng hai mươi bốn giờ không thể ra khỏi thôn Hổ Bộ thì thí sinh sẽ trực tiếp bị loại.”
Giang Lạc nhìn đồng hồ, bây giờ là ba giờ chiều.
Tổng cộng có tám cái cửa vào thôn Hổ Bộ, tuy rằng đăng ký tham gia lên đến một trăm tám mươi thí sinh nhưng bố cục trong thôn Hổ Bộ ngang dọc thông nhau, chỉ sợ sau khi vào thôn một trăm tám mươi người này sẽ chả ai chạm mặt nhau được, chỉ có thể tự lực cánh sinh bước ra khỏi thôn Hổ Bộ.
Nhân viên công tác nói: “Nhắc nhở mọi người một chút, toàn bộ cuộc thi lần này của chúng ta sẽ được phát sóng trực tiếp trên mạng.”
Phát sóng trực tiếp?
Giang Lạc có hơi đăm chiêu.
Nếu như thật sự phát sóng trực tiếp thì có thể đảm bảo an toàn cho cậu ở một mức nhất định.
Sau khi cuộc thi tuyên bố bắt đầu, các thí sinh liền nóng lòng chạy vọt vào thôn Hổ Bộ.
Giang Lạc im lặng theo sát đám người.
Mỗi người đều lấy la bàn ra, trong chớp mắt đã chỉ còn lại dăm ba người. Giang Lạc cũng mở la bàn trên di động ra, nhưng cậu không xem kim chỉ trên la bàn mà lại ngẩng đầu nhìn lên trời.
Cái gọi là Thái Cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái, bát quái biến đổi ra ba mươi sáu quẻ, thay đổi thất thường, vòng đi vòng lại Mà mắt trận chính là nơi trung tâm của bát quái, theo lý thuyết thì chỉ cần đi thẳng về phía trung tâm là được, nhưng một khi đã bước vào đó, đường đi trong thôn Hổ Bộ phức tạp lại hay thay đổi, không chỉ không đến được trung tâm mà có khi càng đi sẽ càng xa.
Giang Lạc chỉ cần dùng mắt nhìn, không cần dùng la bàn cũng có thể thấy được ánh sáng màu vàng tập trung ở trung tâm trận bát quái, có thể nói là biển báo giao thông sáng chói nhất.
Nhưng trừ cậu ra thì hình như không ai thấy được ánh sáng màu vàng này cả.
Giang Lạc đi theo hướng ánh sáng vàng, tuy rằng không cần dùng đến la bàn nhưng cũng không cất la bàn đi. Cảm giác cứ như cậu đang đeo một cái máy gian lận, chỉ cần đi về phía trước là sẽ lấy được đáp án, mục tiêu của Giang Lạc rất rõ ràng, chờ người hai bên trái phải đều đã rời đi dần, cuối cùng chỉ còn lại mình cậu.
Khán giả đang xem phát sóng trực tiếp trên web bắt đầu chú ý đến sự kỳ lạ của cậu.
[Bạn học này có hơi kỳ lạ à nha.]
[Hình như cậu ấy chưa từng dùng la bàn bao giờ? Mẹ nó, xem từ góc nhìn phía trên xuống thì hình như tốc độ của cậu ấy còn nhanh hơn cả Kỳ Dã lão làng nữa!]
[? Lầu trên bốc phét à]
[Huhuhu hôn anh trai xinh đẹp một cái, muốn liếʍ mặt của anh trai ghê]
[Trời ơi tui liếʍ ướt màn hình rồi nè! Tôi tuyên bố sẽ sống ở phòng phát sống trực tiếp này luôn!]
[Cứu mạng, cậu ấy là ai vậy, đẹp trai quá huhu]
[Ở đây là trang web nghiêm túc, mấy người trên kia tém tém lại đi. Cậu bạn này càng nhìn càng thấy kỳ nha, mẹ nó cậu ấy không dùng la bàn kìa! Tuyệt vời, quả nhiên cao thủ đều lăn lộn trong nhân gian]
[Không hiểu nên hỏi, không nhìn la bàn thì sao ra khỏi trận bát quái được?]
Trong phòng giám khảo, mấy vị giáo viên cũng đã để ý đến Giang Lạc.
Phùng Lệ đọc bình luận chạy nhanh như gió trên màn hình, cuối cùng dừng mắt trên người chàng trai tóc đen trên màn hình.
Chàng trai tóc đen vô cùng điềm tĩnh bước đi trong con đường nhỏ, thường ngẩng đầu nhìn lên không trung, nếu đường nhỏ là ngõ cụt thì sẽ lùi lại, thế nhưng dường như không hề chệch hướng quá xa, cứ thong thả bước đến gần mắt trận như thế.
Chưởng môn của nhà họ Trác – Trác Chính Vũ ngồi ngay bên cạnh Phùng Lệ nhìn ra được biện pháp của cậu, ông nhỏ giọng nói với Phùng Lệ: “Cậu trai trẻ này khó lường đấy.”
Ông lại nhìn con gái của mình, tốc độ của Trác Trọng Thu cũng không hề chậm, phương pháp tìm mắt trận của hai người tương đồng nhưng con gái ông bị người ta bỏ xa mấy con phố.
Phùng Lệ cất giọng bình tĩnh: “Thiên phú không tệ.”
“Trọng Thư có kể cho tôi nghe về cậu trai này.” Trác Chính Vũ nói: “Cậu ấy cũng thuộc nhóm đệ tử của nhà họ Phùng đấy.”
Phùng Lệ hơi ngạc nhiên nhướng mi, giọng nói ẩn chút ý cười: “Thì ra là đệ tử nhà họ Phùng.”
Lúc Giang Lạc đi được một phần ba lộ trình thì đã sắp đến sáu giờ chiều, cậu định tìm một chỗ dừng chân nghỉ ngơi ăn cơm chiều.
Gần đó có một cái đình nghỉ chân hoang sơ, Giang Lạc bỏ đồ xuống, lấy một cái hộp cơm tự sôi trong balo ra, trong lúc chờ cơm chín thì có một nam sinh đi từ bên ngoài đến.
Gương mặt nam sinh góc cạnh sắc nét, cố chấp kiêu ngạo, nhìn bằng mắt thường cũng thấy khó chọc. Tay cậu ta cầm la bàn, thấy Giang Lạc thì sửng sốt, lập tức nhíu mày như không tin là có người có thể đến được đây trước mình.
“Cậu là ai?” Nam sinh hỏi bằng giọng không mấy vui vẻ.
Giang Lạc nghiêng đầu liếc cậu ta một cái, lười nói chuyện, lại tiếp tục nhắm mắt lại.
[Aaa anh trai xinh đẹp phóng điện với tôi!]
[Xách ghế ra ngồi ăn dưa, đánh nhau đi đánh nhau đi]
[Mẹ nó thế mà hai người họ lại gặp nhau, Kỳ Dã này nóng tính lắm luôn. Tiêu rồi tiêu rồi, chắc chắn sẽ đánh một trận cho coi]
Kỳ Dạ bị liếc mắt xem thường thì cơn bực tức trong lòng như được đun sôi, suýt nữa đã bùng nổ. Cậu ta cố áp chế tính tình: “Này, tôi đang hỏi cậu đó.”
Hộp cơm tự sôi từ từ ngừng bốc khói, Giang Lạc bẻ đôi đũa dùng một lần rồi mở nắp chuẩn bị ăn.
Mùi cơm theo gió phả vào mũi Kỳ Dã, tính tình nóng nảy của Kỳ Dã còn chưa kịp bùng nổ bụng đã kêu òn ọt trước rồi.
Mặt cậu ta cứng đờ lại, rõ ràng là đã không nhịn nổi nữa rồi mà vẫn cứng đầu im lặng đứng đó.
Giang Lạc xem như cậu ta không tồn tại, thong thả ung dung ăn hết cơm của mình, sau đó dọn dẹp rác rưởi tránh cho khiến môi trường xung quanh ô nhiễm.
Sau khi cậu ăn xong thì trời chiều đã buông xuống. Giang Lạc ngẩng đầu nhìn màu trời, quyết định dừng chân trong đình một đêm, đợi sáng mai rồi xuất phát.
Nếu cứ đi tiếp thì đến khi trời tối đen, Giang Lạc không nhìn thấy ánh sáng màu vàng kia nữa thì cả ngày nay cậu vất vả phí công rồi.
Không ngờ rằng nam sinh tính cách có vẻ nóng nảy bộp chộp kia cũng vào đình nghỉ mát, coi mòi là có cùng suy nghĩ với Giang Lạc.
Hai người đều tự làm chuyện của mình, khiến mấy bình luận muốn xem náo nhiệt phải thất vọng rồi, đột nhiên trong đống bình luận lại hiện lên một bình luận khiến mọi người chú ý.
[Trời ơi... Mọi người nhìn cái bóng của anh trai xinh đẹp đi, có phải có gì đó chuyển động trong đó không]
Trong phát sóng trực tiếp, cái bóng của Giang Lạc trên đất chuyển động cực kỳ nhỏ, từ từ méo mó.
Dường như có một con quái vật đáng sợ đang ẩn nấp bên trong, cạnh cái bóng là một cái vuốt quỷ đang từ từ thu hẹp lại, từ từ áp sát mũi chân Giang Lạc.
Mà Giang Lạc chẳng hề hay biết, cậu còn đang nghiêm túc đọc quyển sách chú giải về la bàn...