Vào ban ngày, Giang Lạc đã vẽ liên tục một xấp bùa trấn áp.
Thật biết ơn tốc độ tay mà cậu đã được huấn luyện ở viện thiết kế, cũng thật biết ơn cái loại “khí” mà cậu không biết là gì kia.
Vào lúc này mới có thể khiến cậu ném bùa vào Trì Vưu như ném tiền vậy.
Đập chết Trì Vưu luôn.
Giang Lạc chậm rãi nhìn sương mù càng thêm âm u khủng bố, cậu cười cười, môi mỏng nhếch lên, dùng bàn tay không bị thương cầm xấp bùa đè lên cần cổ của sương mù hình người, lại dùng đầu gối đã được dán bùa từ trước hung hăng đá một cú thật mạnh vào bụng của màn sương.
Trì Vưu kêu ra tiếng.
Giang Lạc cúi người, vài sợi tóc đen bay tán loạn trên đầu vai cậu, cậu thả nhẹ giọng dịu dàng hỏi: “Thầy ơi, thích không?”
Sương đen tạm ngừng vài giây, ác quỷ đột nhiên nở nụ cười.
Tiếng cười của hắn càng lúc càng lớn, gần như dần trở nên điên loạn, khiến người nghe ớn lạnh sởn cả tóc gáy.
Giang Lạc lại bình tĩnh lắng nghe, cậu lại dán một lá bùa lên người ác quỷ, nhỏ giọng nói: “Tôi sẽ cho anh một đêm vui vẻ.”
......
Lúc Lục Hữu Nhất mơ mơ màng màng tỉnh lại thì phát hiện mọi người trong lớp đang gọi mình xuống ăn cơm.
Cậu ta ngạc nhiên bước vào căn tin khi thấy bảy người đang ngồi ăn cùng nhau vô cùng nhộn nhịp, Lục Hữu Nhất thấy kỳ lạ nên hỏi: “Sao các cậu dậy sớm quá vậy.”
“Giang Lạc mua đồ ăn sáng gọi bọn tôi dậy ăn đấy.” Cát Chúc sung sướиɠ hớp một ngụm sữa đậu nành rồi trả lời, với cậu ta thì ai có tiền người đó là lớn nhất, cậu ta ăn đồ của Giang Lạc mua nên cứ luôn miệng khen Giang Lạc thật là tốt bụng: “Qua đây nhanh lên, mấy thứ này đều là do Giang Lạc mua từ lúc sáng sớm đấy. Giang Lạc, cậu thật sự quá tốt bụng luôn, phúc sinh vô lượng thiên tôn nha, được làm bạn học của cậu quả là một chuyện vô cùng hạnh phúc mà.”
Lục Hữu Nhất gãi đầu, bước qua ngồi xuống, cậu ta nhìn Giang Lạc bằng ánh mắt hoang mang: “Sao đột nhiên cậu lại muốn mua bữa sáng cho bọn tôi thế?”
Cậu ta cúi đầu nhìn xuống thì giật mình: “Tay của cậu bị sao thế?”
Tay phải của Giang Lạc bị bó một lớp thạch cao thật dày.
Gương mặt Giang Lạc tràn đầy tươi cười, tâm trạng rất tốt: “Tối hôm qua các cậu uống rượu say bí tỉ, lúc tôi dìu các cậu về phòng thì bị một tên nhào vào đánh khiến tay tôi bị trật.”
Mấy người hôm qua say rượu đờ ra, dùng ánh mắt chột dạ nhìn Giang Lạc như đang muốn hỏi:
thằng ngu đó là ai vậy?Giang Lạc lia mắt một vòng, rồi từ từ dừng lại trên gương mặt cứng đờ của Khuông Chính.
Cậu còn đang mê man không biết chiếc vòng âm dương trên tay xảy ra chuyện gì mà lại không có chút phản ứng nào đây, đúng lúc mượn cớ này để nhờ Khuông Chính xem lại giúp.
Ngại ghê, chỉ đành đẩy cái nồi này lên đầu cậu thôi, luyện khí sư à.
Mồ hôi trên đầu Khuông Chính từ từ lăn xuống, cơ thể vững chãi như ngọn núi của cậu ta lúc này đây lại bồn chồn không yên, sau khi nhận được ánh mắt của Giang Lạc thì mặt cậu ta ngại ngùng nói: “Xin lỗi.”
Cậu ta rất ít khi uống rượu nên chưa từng biết dáng vẻ của mình lúc say ra sao cả.
Thế nhưng bạn cùng lớp ai ai cũng cao gầy mảnh khảnh, người có thể làm trật khớp tay Giang Lạc hình như cũng chỉ có mình cậu ta mà thôi.
Khuông Chính vô cùng áy náy, đôi tay nắm chặt rồi lại buông ra, cúi đầu áy náy nói: “Đều là lỗi của tôi...”
Bỗng nhiên Giang Lạc lại có cảm giác mình đang ức hϊếp người tốt, cậu lăn lộn trong xã hội nhiều năm rất hiếm khi gặp được người trung thực như Khuông Chính. Nhưng mà da mặt cậu dày lắm, lòng dạ cũng đen tối nên không đổi sắc mặt mà nói tiếp: “Không sao cả, là do cậu say rượu mà, cũng chẳng phải cậu cố ý.”
Cậu càng nói như thế càng làm Khuông Chính thêm áy náy: “Thực sự xin lỗi, tôi sẽ chăm sóc cậu.”
“Cậu có chuyện gì cần làm thì cứ sai bảo tôi.” Khuông Chính nói: “Còn tiền thuốc men nữa, tôi cũng sẽ chịu.”
Giang Lạc rộng lượng lắc đầu: “Không sao mà, tôi còn tay trái đấy thôi.”
Khuông Chính trầm mặc, nhưng vẻ mặt của cậu ta đã hiện rõ quyết tâm phải chăm sóc Giang Lạc.
Văn Nhân Liên thở dài: “Sao lại bị thương ngay tay phải chứ.”
Giang Lạc là người thuận tay phải, vẽ bùa hay làm bất cứ việc gì cũng đều cần tay phải. Cậu nghe thế thì cười lạnh trong lòng.
Còn không phải là do Trì Vưu bị cậu dán bảy lá bùa, gần như bị cậu phá hủy hết tất cả con rối nên mới tức giận à?
“Một tháng sau là đến trận đấu ở Vân Nam rồi.” Diệp Tầm nói: “Thời gian vẫn còn đủ để dưỡng tay cho tốt.”
Giang Lạc cười dịu dàng, tay bị thương cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt đẹp của cậu: “Tôi chỉ là một đứa đi theo cho đủ nhân số thôi, đến đó phải trông chờ vào biểu hiện của các cậu.”
Giang Lạc thật sự không hề có chút hứng thú nào với trận đấu này cả.
Nhưng sau khi thấy được poster tuyên truyền của “Cuộc thi thách đấu dành cho toàn bộ sinh viên khoa học tự nhiên cả nước” thì cậu lại bất chợt nhíu mày, mắt nhìn chằm chằm thẳng hướng phần thưởng hạng nhất.
Đó là một hạt châu.
Kết cấu có vẻ trong suốt, tỏa ra sương mù màu trắng lạnh lẽo, cực kỳ giống hạt châu trên tay ông chủ tiệm bán quan tài và đồ mai táng mà lúc đó Giang Lạc đã để ý đến.
Trên poster chỉ viết thêm hai câu cạnh ảnh hạt châu.
[Phần thưởng hạng nhất: Nguyên Thiên Châu.]
[Tác dụng: tăng cường linh thể.]
Hai câu đơn giản đến mức có thể gọi là quá mức ngắn gọn, lại gần như có thể khiến cả giới huyền học dậy sóng.
Có tác dụng tăng cường linh thể có ý nghĩa gì?
Ở trong giới này thì thiên phú là thứ được xem trọng nhất. Thiết kế cũng phải có linh cảm, nhưng ngoại trừ linh cảm thì còn có một bộ tài liệu, xem hết một trăm bộ tài liệu Phương án thiết kế thể nào cũng thiết kế được một bản, nhưng trong giới này thì nếu thiên phú không đủ thì cho dù có nỗ lực bao nhiêu cũng không làm được gì.
Khi Giang Lạc nhìn thấy hạt châu này thì không thể không liên tưởng đến loại cấm thuật mà nguyên thân đã dùng để hại chết Trì Vưu kia.
Công dụng của cấm thuật đó và hạt châu này trái ngược nhau hoàn toàn, cấm thuật có thể cướp đoạt linh thể của người khác, còn hạt châu này lại có thể tăng cường linh thể cho người khác.
Hơn thế nữa, hình như Nguyên Thiên Châu này không chỉ có một viên duy nhất.
Hạt châu và cấm thuật đã dụ dỗ nguyên thân vào bẫy... có quan hệ gì với nhau?
Hạt châu này quả thật đã khiến Giang Lạc chú ý, thế nhưng muốn đến gần tiếp xúc với nó ít nhất cũng phải thắng được hai trận. Khoảng thời gian tiếp theo, Giang Lạc ngoại trừ học tập thì còn luyện vẽ bùa bằng tay trái nữa, thời gian còn dư lại đều ngâm mình trong thư viện.
Cậu liều mạng hấp thu tất cả kiến thức, muốn dùng tốc độ nhanh nhất để mạnh lên.
Đảo mắt một tháng đã trôi qua, mãi đến khi bị các bạn học túm ra sân bay làm thủ tục thì Giang Lạc mới phát hiện đã đến lúc trận đấu ở Vân Nam diễn ra.
Giang Lạc ngơ ngác mặc người khác đẩy lên máy bay, Khuông Chính ngồi bên cạnh cậu để thuận tiện chăm sóc cậu.
Lớp thạch cao băng trên tay Giang Lạc đã được gỡ ra, tay phải đã không được sử dụng một tháng nên không tránh khỏi gượng gạo. Cậu đang luyện cảm giác viết chữ bằng tay phải lại, Khuông Chính lặng lẽ đưa một phần tài liệu về vòng âm dương qua cho Giang Lạc.
Cái người trung thực này suốt một tháng không ngừng đưa cơm quét dọn vệ sinh cho Giang Lạc, còn luyện lại vòng âm dương cho Giang Lạc, cậu ta vất vả làm nhiều chuyện như thế, Giang Lạc cũng không thể mặt dày ức hϊếp hắn.
Nhưng Khuông Chính là người có tấm lòng chân thành, sau khi đã nhận định là mình có lỗi thì kiên quyết phải được bù đắp. Thậm chí hiện tại tay Giang Lạc đã gỡ bỏ thạch cao cậu ta cũng chưa yên tâm mà ở lại để xác nhận Giang Lạc đã hoàn toàn khỏe mạnh hay chưa.
Giang Lạc sờ mũi, chột dạ nhận lấy tài liệu, Văn Nhân Liên ngồi sau lưng họ bước lên, cười híp mắt vỗ vai to lớn của Khuông Chính: “Bự con, đổi chỗ không?”
Hôm nay Văn Nhân Liên mặc một cái đầm jeans gọn gàng ngăn nắp, mái tóc xoăn được buộc cao trên đỉnh đầu, vừa xinh đẹp lại vừa mạnh mẽ, vô cùng động lòng người. Khuông Chính nhìn cậu ta rồi yên lặng đứng dậy nhường chỗ cho Văn Nhân Liên.
Văn Nhân Liên: “Cám ơn.”
Cậu ta tao nhã ngồi kế bên Giang Lạc, nghiêng đầu thì thấy Khuông Chính còn đang đứng bất động giữa lối ra vào nhỏ hẹp, Văn Nhân Liên không nhịn được bật cười: “Nếu cậu không muốn đổi với tôi thì để tôi về chỗ.”
Khuôn mặt màu lúa mạch của Khuông Chính phút chốc đờ ra, cậu ta lắc đầu đi về phía chỗ ngồi của Văn Nhân Liên.
Giang Lạc chào Văn Nhân Liên một tiếng, Văn Nhân Liên chống má nhìn Giang Lạc: “Giang Lạc, một tháng nay cậu thật liều mạng.”
Giang Lạc khiêm tốn nói: “Vẫn ổn.”
“Tốc độ tiến bộ của cậu đã vượt qua tưởng tượng của bọn tôi.” Văn Nhân Liên thì thào: “Cậu thật sự giống như là...”
Giang Lạc không nghe rõ: “Giống như cái gì?”
Văn Nhân Liên cười lắc đầu, chống cằm gật gù: “Xem xem tài liệu bự con chuẩn bị cho cậu là cái gì đi.”
Giang Lạc nhìn sơ tài liệu một lần, vòng âm dương là pháp khí cá nhân hiếm thấy, vừa có thể phòng thân vừa có thể trừ tà. Chẳng qua muốn sử dụng được vòng âm dương thì phải mở được nó ra.
Về phần làm thế nào để mở nó ra thì đến cả Khuông Chính là luyện khí sư cũng không biết.
Giang Lạc đóng tài liệu lại, không khỏi thở dài. Cậu lắc lắc tay phải, chiếc vòng giống ngọc lại tựa gỗ này tản ra ánh sáng nhu hòa, đẹp thì có đẹp đấy, nhưng nếu vẫn không biết cách dùng thì có đẹp hơn cũng không hữu dụng bằng bùa.
Văn Nhân Liên nói: “Vẫn chưa biết phải sử dụng thế nào à?”
Giang Lạc lắc đầu.
Văn Nhân Liên suy nghĩ một lát: “Thiên sư Phùng Lệ của nhà họ Phùng cũng sẽ tham dự cuộc thi này với tư cách giám khảo cố vấn. Cậu là đệ tử của nhà họ Phùng, có muốn đến hỏi Phùng Lệ thử không?”
Giang Lạc ngồi thẳng lưng dậy: “Phùng Lệ là giám khảo?”
“Mỗi một cuộc thi thì sáu môn phái lớn đều sẽ cử một người đến làm giám khảo.” Văn Nhân Liên không hiểu sao lại cười châm biếm: “Trước giờ Phùng Lệ đều chưa từng nhận lời mời của cuộc thi, năm nay cũng không biết nghĩ gì mà lại chịu làm giám khảo, cuộc thi năm nay sẽ không còn dễ dàng nữa rồi.”
Văn Nhân Liên tuy rằng không phải người của sáu môn phái lớn nhưng tin tức cậu ta biết cũng không ít. Nếu cậu ta đã nói Phùng Lệ sẽ đến thì Phùng Lệ chắc chắn sẽ có mặt.”
Giang Lạc cũng không muốn đến gặp Phùng Lệ cho lắm, cậu day day trán: “Đến đấy rồi tính sau vậy.”
Trong “Ác quỷ”, Phùng Lệ thông minh quỷ quyệt, lại lạnh lùng vô tình, chỉ mỗi việc anh là đồng lõa giúp Trì Vưu báo thù nguyên thân thì Giang Lạc cũng không muốn tùy tiện đối đầu với anh.
Ba giờ chiều, máy bay hạ cánh xuống Vân Nam. Thời tiết tháng năm, bầu trời Vân Nam xanh biếc, mây trắng dày đặc, cảnh vật khắp nơi tựa như một bức tranh.
Nhân viên công tác đến đón họ ở sân bay đã đứng chờ từ sớm, sau khi đón bọn họ xong thì xuất phát đến khách sạn.
Giáo viên dẫn đoàn của đại học Bạch Hoa là thầy Phương dạy về phong thủy, tính cách hiền lành lại dễ ở chung. Còn chưa đến khách sạn mà Giang Lạc đã thấy rất nhiều sinh viên trẻ tuổi trên đường, hiện tại không phải là kỳ nghỉ hè càng không phải là ngày nghỉ, sinh viên đông như vậy chắc chắn là sinh viên chuyên ngành Nghiên cứu khoa học tự nhiên xã hội ở khắp các trường.
Nhân viên công tác nhìn thấy nhóm sinh viên ùa ra đường phố đi dạo thì dùng giọng thần bí nói: “Thầy Phương, ngài có biết năm nay có bao nhiêu người đến tham dự cuộc thi không?”
Thầy Phương tò mò hỏi: “Bao nhiêu? Không đến một trăm người chứ?”
Nhân viên công tác: “Ước chừng năm nay có một trăm tám mươi người dự thi! Ngoài học sinh của mười hai trường đại học thì đệ tử của sáu môn phái lớn đều đến tham dự, mấy năm trước nào có được thế này chứ.”
Thầy Phương cười ha hả: “Đều đến vì giải thưởng đây mà.”
Ngành huyền học của đại học Bạch Hoa có tổng cộng tám học sinh, cả tám người đều đã đủ hai mươi học phần để tham dự cuộc thi, thành tích này cũng đã đủ tỏa sáng. Đến lúc bọn Giang Lạc xuống xe, nghe thấy người của đại học Bạch Hoa đến thì có không ít ánh mắt nhìn lén bọn họ.
Giang Lạc duỗi lưng, tóc đã dài hơn một tháng trước, vậy mà đã dài đến xương bướm. Cậu đã ngủ một giấc ngắn trên máy bay nên lúc này đầu tóc có hơi bù xù, sắc mặt lại hồng hào đầy sức sống, chói mù mắt người ta.
Cậu đã quen với cảm giác bị nhìn chăm chú nên không thèm để ý mấy tầm mắt là của ai, xách hành lý đi theo bạn học lên lầu.
Giang Lạc và Lục Hữu Nhất ở chung một phòng, hai người sắp xếp hành lý xong xuôi, Lục Hữu Nhất chạy đến cửa sổ kéo rèm ra: “Cũng đẹp ghê.”
Cậu ta tràn trề hăng hái đề nghị: “Giang Lạc, chúng ta đi ăn thử bún qua cầu nổi tiếng ở địa phương đi?”
Giang Lạc cúi đầu cởϊ qυầи áo: “Được, chờ tôi thay quần áo xong đã.”
Lục Hữu Nhất thấy cậu thay đồ thì không khỏi cảm thán da Giang Lạc thật là đẹp, trắng nõn săn chắc, xinh đẹp gợi cảm. Đến lúc Giang Lạc bắt đầu cởϊ qυầи thì không hiểu sao cậu ta lại thấy xấu hổ, quay lưng lại đưa mặt nhìn ra cửa sổ, đột nhiên chửi thề: “Giang Lạc, người nhà họ Phùng các cậu đến rồi.”
Giang Lạc kéo quần lên, vừa chỉnh sửa quần áo vừa đi về phía cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống.
Phía dưới, mấy người trẻ tuổi bước ra khỏi van, trong ký ức của nguyên thân, mấy người này là lứa nhân tài có thiên phú tốt nhất trong lớp trẻ.
Giang Lạc có hơi đăm chiêu.
Nhiều người đến đây như thế chắc hẳn phần đông đều là vì Nguyên Thiên Châu. Thứ có thể cải thiện linh thể vừa quý vừa hiếm, nay cơ hội đã đến ngay trước mặt, có ai mà không động lòng.
Ngoại trừ thiên sư có thiên phú ưu việt, xem thường mấy đồ vật ngoài thân như Nguyên Thiên Châu ra mà thôi.
Người cuối cùng bước ra khỏi xe van,
Người nọ mặc một bộ Đường trang màu đen, vẻ mặt lạnh lùng bình tĩnh, khí chất của y như hạc giữa bầy gà. Mấy đệ tử nhỏ tuổi đi trước nghiêng người tránh đường cho y, người nọ chậm rãi bước vào trong khách sạn.
Chính là nhân vật chính công trong nguyên tác... Phùng Lệ.