Dưới ngọn đèn tù mù, gần như không thể thấy rõ mặt nhau. Cần phải đến gần một khoảng nhất định mới có thể lờ mờ thấy hình đáng đối phương.
Âm nhạc đổi sang một nhịp điệu mới, trống đánh ầm ầm, cả trai lẫn gái quấn lấy nhau vô cùng thân mặt, bọn học vặn vẹo cơ thể, một người tiến lên trước, một người lùi về sau, cứ như thể hai củ sen được nối liền nhau, bầu không khí ẩn giấu cảm xúc mãnh liệt không thể nói nên lời.
Thế nhưng Giang Lạc và người đàn ông lại bị kẹt ở rìa sàn nhảy.
Giang Lạc xõa tóc mặc dù rất xinh đẹp nhưng vẫn không thiếu khí khái, lúc buộc tóc cao lên thì lại đẹp trai phóng khoáng, cử chỉ hiên ngang.
Chắc chắn không một ai có thể nhìn nhầm thành nữ.
Hai người đàn ông cùng nhau tiến vào sàn nhảy không khỏi có hơi xấu hổ.
Sau khi Giang Lạc nhận lời thì bỗng cảm thấy mình thật vội vàng quá rồi. Cho dù có muốn khiến Trì Vưu xấu mặt cũng không nên kéo bản thân vào theo mới đúng.
Người đàn ông xa lạ điềm tĩnh đứng đó, dùng ánh mắt ưu sầu sâu thẳm nhìn chằm chằm Giang Lạc, ánh mắt ấy đủ khiến cho bất kỳ ai bị nhìn chăm chú cũng sẽ dâng lên cảm giác áy náy: “Tiên sinh?”
Giang Lạc lại không thèm động đậy.
Tiếng nhạc càng lúc càng sôi nổi vang dội, ánh mắt của người đàn ông xa lạ lia đến cánh tay phải của Giang Lạc, tựa như chỉ đang khen một câu xã giao: “Vòng tay của cậu đẹp đấy.”
Giang Lạc nghiêng đầu nhìn vòng âm dương, chiếc vòng tay thần bí xinh đẹp lại không có bất kỳ phản ứng gì, cậu híp mắt, nói: “Đúng vậy, tôi cũng thấy nó rất đẹp.”
Tiếng nhạc véo lên cao vυ"t, sau một đoạn chuyển tiếp đột ngột thì đèn màu bỗng chuyển chỗ không chiếu vào khu vực này nữa.
Chỉ trong giây phút ngắn ngủi bóng tối ập đến, đột nhiên xuất hiện một bàn tay quỷ trắng bệch đẩy Giang Lạc về phía trước. Giang Lạc bất ngờ không kịp phản ứng bị đẩy vào trong sàn nhảy.
Người đàn ông u buồn đi theo sau, điềm nhiên đỡ lấy cậu, rồi dẫn cậu bắt đầu điệu nhảy.
Bàn tay xạ lạ đặt hờ bên hông, mùi nước hoa nam thanh lịch như có như không vờn quanh chóp mũi Giang Lạc. Người đàn ông u buồn cười nói: “Tiên sinh nhiệt tình quá.”
Trong bóng tối, Giang Lạc không nhìn thấy được gì cả, cậu tránh né, người trước mặt lại dịu dàng nói: “Tập trung.”
Giang Lạc cười lạnh, đang định phủi cái tay bên hông đi thì đèn màu đã chiếu lại. Dưới ngọn đèn rực rỡ sắc màu, màn sương mù màu đen sau lưng quấn lấy cổ tay cậu như trăm ngàn bàn tay quỷ đứng ở một nơi bí mật gần đó theo dõi Giang Lạc, thủ đoạn của lệ quỷ thật là trắng trợn lộ liễu.
Người đàn ông cười kỳ dị: “Sai động tác rồi.”
Bàn tay quỷ lạnh như băng, khiến người khác sởn tóc gáy.
Giang Lạc hít sâu một hơi, không giận mà còn cười, đột nhiên nương theo tiếng nhạc mà tiến lên từng bước, ra sức nắm lấy cà vạt của người đàn ông: “Tiên sinh, anh không lịch sự chút nào cả.”
Người đàn ông bị lực kéo cà vạt buộc phải cúi người xuống, thích thú nói: “Ồ?”
Giang Lạc nhìn hình dáng của người đàn ông trong bóng tối, hơi thở nóng rực phả lên gương mặt của hắn: “Điệu nhảy này chẳng thú vị gì cả.”
Chàng trai tóc đen cong môi lên thật sâu, nở nụ cười quyến rũ lại tàn nhẫn: “Anh khiến tôi mất hứng rồi.”
Tiếng nhạc bắt đầu dồn dập.
Người đàn ông xa lạ cười cười, hắn để Giang Lạc rời khỏi vòng ôm của mình, chỉ trong nháy mắt Giang Lạc lại rơi vào một vòng tay dày đặc vết chai.
Giọng nói của người nọ khàn khàn, mặc một cái áo khoác da, chắc hẳn là một chàng trai phong độ, hắn nói: “Tôi rất tò mò.”
Giang Lạc nói: “Tò mò chuyện gì?”
Cậu thừa cơ sờ lên mạch đập trên cổ tay người nọ, nhịp mạch nảy lên mạnh mẽ, là một người sống.
Suy nghĩ của Giang Lạc chợt lóe lên khuôn mặt, trong bóng tối phía bên phải đột nhiên lại có một bàn tay vươn ra nắm lấy cánh tay cậu.
Giang Lạc ngẩng đầu nhìn qua, bàn tay nắm lấy cậu thuôn dài, trẻ trung, ngón tay tròn trịa, dường như là bàn tay của một cậu sinh viên.
Vẫn là bàn tay của người sống.
Người đàn ông u buồn, người đàn ông mặc áo khoác da, đây lại thêm một người.
Ác quỷ trong ngày đầu thất lợi hại đến vậy à?
Lúc ở trường học, Trì Vưu cũng chỉ có thể điều khiển sinh hồn và tử hồn của chim sẻ mà thôi.
Chết tiệt, tại sao vòng âm dương lại không có phản ứng?
Cậu sinh viên bước ra khỏi bóng tối, tiếp nhận Giang Lạc trong tay áo khoác da trở thành bạn nhảy mới của cậu.
Hắn cúi đầu ghé sát vào tai Giang Lạc, khuôn mặt đẹp trai sạch sẽ lại hiện lên một cái mặt quỷ, trong nháy mắt đã vô cùng méo mó. Mặt quỷ nở nụ cười, giọng điệu lại vô cùng lạnh lẽo: “Ai có thể khiến cậu mất hứng chứ?”
Không đợi Giang Lạc trả lời, hắn đã tiếp tục dùng âm điệu dịu dàng giả dối nói: “Tôi thích dáng vẻ cậu lúc xõa tóc hơn.”
Không biết bàn tay quỷ nào đã mò đến kéo chun buộc tóc của Giang Lạc, tóc đen thoát khỏi trói buộc, tức khắc tung xõa trên đầu vai Giang Lạc.
Một vài sợi tóc nghịch ngợm phủ lòa xòa trước mắt, phản chiếu khuôn mặt âm u của Giang Lạc.
Giang Lạc lấy bùa ra không chút do dự, đánh thật mạnh về phía l*иg ngực người đó.
Hình vẽ trên lá búa sáng lên rồi hóa thành tro, mặt quỷ trên khuôn mặt của cậu sinh viên biến mất, cứng ngắc đứng đó như người máy đã hết pin. Một bàn tay khác lại duỗi ra từ trong bóng tối dày đặc, Giang Lạc nhanh chóng lách người né ra, tóc đen bay lên, cậu dán bùa lên cánh tay ấy.
Giang Lạc lại ném thêm một lá khác vào người đàn ông u buồn.
Hai tấm bùa nổi lửa, ngọn đèn của quán bar bỗng nhiên sáng rọi, nhạc cũng đã đổi một bài khác.
Giang Lạc nhìn ba con rối một lần nữa.
Khuôn mặt của bọn họ đều rất đẹp trai, bọn họ tỉnh dậy sau một cơn mê man trong chớp mắt, rồi tự nhiên tản ra trong đám đông, dường như không hề cảm nhận được bản thân có gì kỳ lạ.
Ác quỷ vừa có thể bám lên người lại biết thuật luyện hồn rối, quả thật khiến Giang Lạc khó mà đề phòng được.
Giang Lạc bình tĩnh bước xuyên qua đám người quay lại quầy bar.
Nhưng khi cậu đến quầy bar thì cả đám người vốn ở đó đều đã say đến bất tỉnh. Cát Chúc ôm chai bia tụng Đạo Đức Kinh, thấy Giang Lạc đến thì nấc cụt một cái rồi mơ màng hỏi: “Giang Lạc, cậu đi đâu thế, bọn tôi không tìm thấy cậu.”
Giang Lạc: “... Sao các cậu uống đến nông nỗi này rồi.”
Cát Chúc đã không thể nghe rõ cậu nói gì được nữa rồi, ôm chai rượu lẩm nhẩm, đột nhiên đập đầu vào quầy bar ngủ mất.
Trác Trọng Thu đầu đầy mồ hôi từ ngoài bước đến, cô thấy Giang Lạc thì thở phào: “Tạ ơn trời đất, cậu còn đứng được. Đám phế vật này mới nhấp một ngụm rượu đã say bí tỉ, tôi đã tống ba người lên xe đến khách sạn gần đây rồi. Giang Lạc, cậu giúp tôi dìu bọn họ ra ngoài đi.”
Giang Lạc: “Được.”
Cậu dìu Cát Chúc dậy rồi khoát tay Cát Chúc lên vai mình, lúc đứng dậy còn liếc nhìn bartender một cái.
Bartender cười lịch sự, nói: “Quý khách cần giúp không?”
Giang Lạc cười nói: “Cần chứ, cám ơn.”
Bartender đi ra giúp Giang Lạc dìu Cát Chúc vào chiếc taxi đang đậu ngoài quán bar, Giang Lạc thừa cơ lấy bùa ra dán lên người bartender, nhưng ngoài dự đoán là lá bùa lại không phản ứng với bartender.
Giang Lạc rút bùa về, cảm thấy mình đang bị đùa giỡn.
Lúc điều khiển bartender cố ý lộ sơ hở, nhưng đến khi cậu ra tay lại chủ động buông tha cho con rối bartender này.
Trì Vưu như là đang trêu đùa Giang Lạc, hắn núp trong bóng tối, mỗi con người mỗi con vật đều có thể biến thành ánh mắt của Trì Vưu đến theo dõi Giang Lạc.
Ý tưởng này thật sự đã khiến Giang Lạc phiền muộn.
Bởi vì cậu hiểu rõ, nếu không có cách chính xác tuyệt đối tìm ra con rối của Trì Vưu thì thuật luyện hồn rối chỉ khiến cậu càng thêm khó đề phòng mà thôi.
Giang Lạc quay lại giúp Trác Trọng Thu dìu hai con ma men khác ra ngoài. Xe taxi chỉ có thể nhét được bốn người, Trác Trọng Thu nói: “Tôi gửi cho cậu địa chỉ khách sạn, cậu dẫn bọn họ về trước.”
Giang Lạc lắc đầu, Trác Trọng Thu dù có đẹp trai hơn nữa thì vẫn là một cô gái: “Để tôi gọi một chiếc khác, đi theo sau mọi người.”
“Cũng được.” Trác Trọng Thu nói: “Để tôi kêu tài xế lái chậm lại chút.”
Cô lên xe, một lát sau thì xe taxi chậm rãi lăn bánh.
Giang Lạc đứng bên vệ đường gọi xe, trời về đêm trở nên lạnh lẽo, mưa phùn rơi lất phất rơi vào trong mắt Giang Lạc.
Giang Lạc trừng mắt nhìn, mưa phùn rơi xuống đất tạo nên những vệt đen rồi lại nhanh chóng biến mất không chút dấu vết.
Một cây dù màu đen đột nhiên che ngang đầu Giang Lạc, che mưa phùn lất phất thay cậu.
Giang Lạc vừa quay đầu lại đã thấy một khuôn mặt tái nhợt đập vào mắt.
Người đó mặc một bộ âu phục màu đen, khóe miệng treo một nụ cười ôn hòa, năm ngón tay cầm chặt cán dù. Khuôn mặt người đàn ông có một vẻ đẹp đậm mùi chết chóc và hơi thở điên loạn mơ hồ, độ cong của môi hắn càng lúc càng lớn, giống như vui sướиɠ lại như lạnh lẽo, hắn nói như ngâm xướng: “Chào buổi tối.”
Âm hồn bất tán.
Giang Lạc rút bùa ném qua trong nháy mắt, bóng quỷ tản ra biến mất trong màn đêm.
Xe taxi dừng trước mặt Giang Lạc.
Giang Lạc mặt không đổi sắc ngồi vào trong xe, nhướng mi nhìn vào gương chiếu hậu: “Đuổi theo chiếc taxi phía trước.”
Tài xế taxi đạp chân ga.
Mắt phải Giang Lạc bỗng nhiên giật nảy lên, một tay cậu chống lên cửa sổ, một tay khác lại bất đắc dĩ đỡ trán, thở dài.
“Tôi nói nè.” Mí mắt trái không bị bàn tay che khuất đang giật, xinh đẹp liếc nhìn tài xế, vừa khıêυ khí©h vừa trào phúng: “Trì Vưu, sao anh rảnh rỗi quá vậy.”
......
Đến lúc có thể về phòng nghỉ ngơi thì đã là chuyện của một tiếng sau.
Giang Lạc phải dùng hết sáu lá bùa mới có thể quay về khách sạn được. Toàn thân cậu đổ đầy mồ hôi, quần áo và tóc dán sát vào người, trên người vẫn còn vươn mùi rượu lúc dìu mấy con ma men.
Giang Lạc khóa kỹ cửa, dán một lá bùa phía sau cánh cửa, quay về phòng đi tắm.
Đến khi quay trở ra thì bị khí lạnh từ điều hòa làm cho lạnh đến rùng mình, Giang Lạc lau tóc, ngồi trên giường cắm điện sấy khô tóc.
Trong tiếng ồn ào của mấy sấy bỗng xen lẫn tiếng gõ cửa.
Lá bùa dán sau cửa phát sáng, nhắc nhở Giang Lạc rằng bên ngoài không phải người.
Giang Lạc ngáp một cái, tiếp tục sấy tóc, không thèm nhúc nhích.
Nửa phút sau, bên ngoài lại vang lên tiếng đập cửa.
Lá bùa cháy lên, ngay sau đó, tiếng động bên ngoài cũng biến mất.
Bảy lá bùa, đến hiện tại đã dùng hết rồi.
Giang Lạc nhìn đồng hồ, hay thật, vừa qua khỏi mười hai giờ đêm.
Máy sấy lại tiếp tục hoạt động năm sáu phút, tóc Giang Lạc dài nên chỉ sấy cho ráo là dừng. Hiện tại cơ thể cậu hơi mệt mỏi nhưng tinh thần lại rất phấn khích, cậu biết Trì Vưu chưa từ bỏ ý định, vẫn còn một trận đại chiến cần đánh.
Thừa dịp yên bình ngắn ngủi này, Giang Lạc giơ tay phải lên ngắm nghía vòng âm dương.
Lẩm nhẩm: “Chẳng lẽ đây là đồ dỏm.”
Sao mà một chút phản ứng cũng không có vậy.
Quả nhiên, làm gì có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.
Giang Lạc thổn thức một lát, bên ngoài lại vang lên tiếng đập cửa.
Giang Lạc nhướng mày, cậu bước xuống giường, mang dép lê lết ra ngoài mở cửa, thế nhưng ngoài đó không có ai cả, hành lang khách sạn trống trơn sạch sẽ, đến một con muỗi cũng không có.
Cậu đóng cửa lại, mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh quay vào trong.
Thì đột nhiên đâm sầm vào một l*иg ngực.
Trì Vưu bước về phía trước từng bước, sương đen quanh thân hắn tựa như đến từ vực sâu địa ngục, che lấp cả ngọn đèn, thu hẹp cả không gian.
Màn sương đặc sệt, sương đen chậm rãi bao lấy cơ thể Giang Lạc, cuối cùng bao trọn mũi chân và cả những sợi tóc.
Giang Lạc bị vây trong màn sương đen tuyền, trong màn sương còn có một bàn tay trắng bệch tái xanh, bàn tay đang trêu ghẹo gảy gảy sợi tóc cậu.
“Không ngờ vào đêm đầu thất của tôi, cậu lại muốn gặp tôi đến vậy.” Bàn tay thong thả quấn từng lọn tóc của Giang Lạc, chậm rãi trượt xuống gò má, mạnh mẽ nắm lấy cái cằm tinh xảo của Giang Lạc.
Giọng nói có vẻ vô cùng sung sướиɠ: “Vui không?”
Mặc dù Trì Vưu đang cười nhưng Giang Lạc có thể cảm nhận được rõ ràng là hắn đang giận dữ.
Bởi vì sương mù sau lưng hắn đã méo mó âm u thành hình dạng vô cùng đáng sợ.
Chỉ mới vài ngày không gặp mà khác hẳn với màn sương yếu ớt ở khách sạn 129 trước đó, lúc này Trì Vưu đã mơ hồ có hình người rồi.
Giang Lạc bị nắm cầm, tư thế này khiến cậu vô cùng khó chịu.
Cậu càng không thích thì tâm trạng của Trì Vưu lại càng tốt.
“Mùi vị bị bảy lá bùa đánh vào người, thật khiến người ta không thể nào vui vẻ nổi.” Tiếng cười của Trì Vưu ngày càng âm trầm lạnh lẽo, hắn chậm rãi nói: “Cậu khiến tôi thật bất ngờ đấy bạn học Giang, thầy giáo như tôi chưa bao giờ biết rằng cậu lại có thiên phú như thế.”
Tóc Giang Lạc rũ lên vai, yết hầu của cậu động đậy.
“Nhưng mà cậu hết bùa rồi.” Trì Vưu nói trong tiếc nuối, tay nắm cằm Giang Lạc càng thêm chặt, khí lạnh âm u chạy dọc cột sống Giang Lạc: “Bây giờ thầy đây sẽ bắt đầu dạy cậu nhé.”
“Chuyện đầu tiên, phải biết tôn sư trọng đạo.”
Màn sương đen bọc lấy vai Giang Lạc, xương cốt cậu vang lên tiếng gãy nát, cánh tay Giang Lạc buông thõng xuống.
Trật khớp.
Sương đen chạy dọc theo cánh tay xuống dưới, bao lấy mắt cá chân tinh xảo của Giang Lạc.
Cánh tay trật khớp vô cùng đau đớn, Giang Lạc đau đến nỗi mặt trắng bệch, đổ đầy mồ hôi lạnh.
Nhưng cơn đau này chẳng là gì so với lúc bị Trì Vưu gϊếŧ chết mười tám lần cả.
Giang Lạc đột nhiên nở nụ cười, ánh mắt cậu như ánh sao sáng ngời rực lửa, linh hồn sôi trào, cậu nhẹ nhàng nói: “Thầy ơi, anh nói không đúng rồi.”
Sương đen sắp bẻ gãy mắt cá chân Giang Lạc chợt dừng lại, Trì Vưu có hơi khó hiểu, biếng nhác hỏi: “Gì?”
Giang Lạc nhẹ nhàng giơ cánh tay vẫn còn bình thường khoác lên chỗ bả vai của sương mù: “Thân là học sinh, phải kính trọng thầy giáo.”
Phía sau màn sương, bàn tay của Giang Lạc đang khoác vai Trì Vưu, xòe ra một xấp bùa màu vàng.
Xấp bùa vàng xòe rộng ra y như một bộ bài tây, thoạt nhìn có vẻ đến mấy chục lá. Giang Lạc cười nói: “Đêm nay tôi chỉ gϊếŧ anh một lần, tra tấn anh một đêm, không phải là rất tôn sư trọng đạo à?”