Chương 18

Đầu thất đêm đó, hồn người chết trở về.

Ngày này đến gần, thế nhưng Giang Lạc bình tĩnh hơn cậu tưởng tượng nhiều.

Cậu có thể ngăn cản Trì Vưu trở nên mạnh mẽ được hay sao?

Giang Lạc không cho rằng mình thua kém Trì Vưu chỗ nào cả, nguyên thân không có thiên phú nhưng cậu có mà, còn siêu phàm nữa là đằng khác. Càng may mắn hơn thế là cậu đã tìm được phương pháp tự bảo vệ mình ngay trước ngày đầu thất của Trì Vưu.

Cậu quay người bước đến trước tủ quần áo, ngón tay lướt qua dãy quần áo màu sắc tươi sáng, dừng lại ở một bộ màu đen.

Giang Lạc thay áo đen quần đen lịch sự, tìm một cái dây chun buộc mái tóc dài ngang vai lên, vài sợi tóc lòa xòa rũ xuống lòa xòa hai bên thái dương, lộn xộn nhưng vẫn không kém phần anh tuấn.

Thoạt nhìn cậu không hề có chút lo lắng nào, chẳng những không lo lắng mà còn hơi có vẻ chộn rộn.

Sự thật chính là như vậy, nếu Giang Lạc không thích kí©h thí©ɧ và kinh dị thì cũng đã không cố ý tìm đọc quyển sách “Ác quỷ” này, cũng sẽ không yêu thích nhân vật Trì Vưu như thế.

Cậu còn nhớ rõ cảnh tượng bị Trì Vưu gϊếŧ chết mười tám lần như in, quân tử muốn báo thù, tuyệt đối không thể chờ lâu, Giang Lạc đã gấp gáp lắm rồi.

Cậu rất muốn gϊếŧ Trì Vưu, cậu tin rằng Trì Vưu cũng rất muốn gϊếŧ chết cậu.

Giang Lạc buộc tóc gọn gàng rồi thì hất cằm nhìn vào gương. Ánh mắt của chàng trai trong gương dường như lóe lên tia lửa, sáng rực rạng ngời.

Trong nguyên tác, sau khi linh hồn của Trì Vưu suy yếu, thậm chí hắn còn không thể hiện thân được vào ngày đầu thất. Nhưng trải qua mấy lần giao chiến gần đây, Giang Lạc đã nhận ra không ổn.

Tuy Trì Vưu suy yếu thật, nhưng lại không suy yếu đến độ như vậy.

Thậm chí hắn còn có thể điều khiển cả tử hồn lẫn sinh hồn, dù hắn chỉ điều khiển được con chim sẻ nho nhỏ nhưng đó cũng là minh chứng cho việc hắn khác những gì nguyên tác miêu tả.

Chuyện này có nghĩa là gì?

Có nghĩa là trong đoạn đầu của “Ác quỷ”, rất có thể là Trì Vưu cố ý tỏ vẻ suy yếu.

Hắn đã có khả năng trả thù nguyên thân nhưng lại vờ như không có, nếu không thì sao hắn còn dùng oán khí thu hút một vai chính khác là đệ nhất thiên sư - Phùng Lệ, khiến Phùng Lệ giúp hắn tu luyện báo thù.

Tại sao hắn lại phải làm như vậy?

Giang Lạc cau mày.

Nguyên thân là đệ tử của nhà họ Phùng, nhà họ Phùng lại là một trong sáu môn phái lớn, mà hiện tại Phùng Lệ lại là thiên sư đệ nhất. Theo ký ức của nguyên thân, Phùng Lệ là người đàn ông mà mỗi khi nhắc đến, nguyên thân đều rất sợ hãi.

Nguyên thân dám ghen tỵ với Trì Vưu, dám ra tay tàn độc với Trì Vưu là do bị mặt nạ giả nhân giả nghĩa bên ngoài của Trì Vưu lừa gạt.

Nhưng Phùng Lệ thì nguyên thân còn chẳng dám đến gần.

Mặc dù thiên phú của Phùng Lệ không bằng Trì Vưu nhưng đều cùng là con cưng của trời, cũng không kém Trì Vưu chỗ nào cả, nếu thật là Trì Vưu cố ý dụ dỗ Phùng Lệ đến thì rốt cuộc hắn có mục đích gì?

Giang Lạc cân nhắc về vấn đề này, sau khi xuống lầu thì đυ.ng mặt vài người khác.

Hôm nay là đầu thất của Trì Vưu, đoàn người chuẩn bị xin phép trường học sau tiết học trên lớp sẽ ra ngoài cúng tế Trì Vưu.

Buổi tối lúc tan học, Giang Lạc đã chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, theo chân bọn họ ra khỏi trường học. Nhưng đi mãi đi mãi lại đến một tiệm quàn linh cữu và mai táng.

Tiệm này ngoài bán đồ cho người chết dùng thì còn bán cả giấy vàng, chu sa, la bàn các thứ. Văn Nhân Liên mặc một cái đầm màu đen, quen thuộc bước vào trước, cười híp mắt nói: “Định mua gì thì mua nhanh đi, tốt nhất là chúng ta nên đến đó trước khi trời tối đen.”

Mấy người Lục Hữu Nhất lập tức tản ra, Giang Lạc nhìn vòng hoa và nhà bằng giấy đặt ven đường rồi chuyển mắt về phía quầy.

Một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế xích đu lim dim mắt lần tràng hạt, nghe thấy có tiếng người đi vào cũng không thèm mở mắt ra.

“Tùy ý xem, tùy ý mua...” Ông chủ đón tiếp khách một cách lười biếng: “Đυ.ng vào phải mua, làm hư thì một đền mười.”

“Đây là chỗ có thể mua nguyên liệu tốt mà tôi đã từng nói đó.” Văn Nhân Liên cười cười đến gần Giang Lạc: “Chúng ta thiếu rất nhiều đồ, bổ sung đủ rồi sẽ đến viếng mộ, cậu cũng nhìn thử xem có cần mua gì không.”

Giang Lạc gật đầu, đúng lúc cậu cảm thấy có mỗi bùa thôi thì chưa đủ.

Cậu chậm rãi dạo bước quanh tiệm. Tiệm này cũng không quá lớn, cũng chỉ tầm ba mươi mét vuông, kệ gỗ tối màu được đặt lộn xộn, có một cái cầu thang trần bằng gỗ được đóng đinh lên bức tường phía bắc.

Giang Lạc quét mắt qua từng món đồ, đa phần mấy món kỳ lạ ở đây cậu đều chưa từng được thấy. Bởi vì bệnh nghề nghiệp nên cậu luôn rất để ý đến các chi tiết trong góc kẹt, đến nơi sâu nhất trong tiệm thì nhìn thấy một cái hộp gỗ trong góc.

Mấy món tốt đều được bày ở nơi dễ nhìn, món này bị đặt sâu trong góc như thế có khi đến ông chủ cũng không nhớ nổi nó là gì. Lòng hiếu kỳ của Giang Lạc nổi lên, lôi cái hộp ra.

Trên nắp hộp đóng một lớp bụi dày, Giang Lạc thổi một cái khiến bụi bặm bay tán loạn.

Sau khi bụi bay đi hết, Giang Lạc sờ hộp vài cái đã cảm thấy kỳ lạ, cậu hăng hái lôi hộp ra một chỗ trống, cẩn thận quan sát.

Dựa vào cảm giác và phẩm chất của hộp thì chắc chắn nó không phải là một cái hộp bình thường. Giang Lạc phủ định suy nghĩ trước đó của mình, đây rõ ràng là do có người vừa ý cái hộp này, sợ bị người ta mua mất nên mới cẩn thận giấu đi.

Cậu càng thêm hứng thú, nhẹ tay nhẹ chân mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay.

Vòng tay nhìn có vẻ lâu năm, được khắc một ký hiệu hình tròn màu vàng, Giang Lạc không hiểu nội dung của ký hiệu đó, cậu dùng góc quần áo cầm chiếc vòng lên, hơi kinh ngạc. Cái vòng tay này thoạt nhìn có vẻ là làm bằng gỗ nhưng cầm lên sờ kỹ thì lại nặng như ngọc, nhìn bằng mắt thường cũng thấy được chất ngọc ôn nhuận nhẵn nhụi, không thua gì ngọc mỡ dê(*)thượng đẳng.

(*)羊脂玉 (dương chi ngọc): trắng muốt như mỡ dê, bóng mịn, trong suốt, hoàn toàn không tạp chất. Đây là cấp thượng đẳng nhất trong các loại Bạch Ngọc.

Giang Lạc không biết vòng tay này dùng để làm gì, nên lấy ra đi tìm ông chủ: “Ông chủ, đây là gì?”

Ông chủ mắt nhắm mắt mở, “ồ” lên, đã hơi có tinh thần hơn: “À, vòng âm dương, thằng nhóc này cũng may ghê, đây là món đồ tốt đó nha.”

Ông ta giơ năm ngón tay quơ quơ: “Giá như này, miễn mặc cả.”

Giang Lạc nói: “Vòng âm dương?”

Ông chủ lại nhắm mắt lại: “Vòng âm dương, được khắc lên mười ba mật chú(1) kim văn(2), đeo lên người có công dụng phòng thân rất tốt, bách tà bất xâm.”

(1)Mật chú là cụm từ của những từ ngữ và âm tiết được tụng đi tụng lại như một sự hỗ trợ cho việc chú tâm vào một tâm trạng ích lợi, để giúp tâm thoát khỏi những trạng thái tiêu cực.

(2)Văn tự khắc trên đồng, thời nhà n-Chu, Tần-Hán.

Giang Lạc động lòng, đeo vòng âm dương lên tay phải. Vòng âm dương này vừa khéo hợp với cổ tay nhỏ nhắn của Giang Lạc, vòng tay tựa gỗ lại như ngọc này ánh lên ánh sáng ôn hòa trong bóng tối, làn da của chàng trai tóc đen trắng tựa sứ, vô cùng hài hòa với chiếc vòng.

Giang Lạc hài lòng thanh toán hóa đơn, đột nhiên nhìn thấy tràng hạt trong tay ông chủ có một hạt đặc biệt.

Trong một vòng hạt gỗ, hạt châu này lại dường như trong suốt, lấp lóe hơi thở lạnh giá. Giang Lạc không khỏi nhìn nó thêm vài phần, bỗng nhiên mí mắt phải giật liên hồi.

Cậu đè mí mắt phải, hỏi: “Ông chủ, có thể cho tôi xem tràng hạt trong tay ông một lát không?”

Ông chủ đột nhiên mở mắt, sâu xa nhìn về phía Giang Lạc: “Cậu muốn xem tràng hạt của tôi?”

Giang Lạc cười cười: “Không được sao?”

Ông chủ nhìn cậu một cái thật sâu, đưa tràng hạt cho cậu: “Được chứ.”

Thế nhưng tràng hạt còn chưa vào tới tay Giang Lạc đã đột nhiên bị đứt dây. Tức khắc hạt châu rơi xuống đất tán loạn.

Ai cũng không ngờ được tràng hạt lại đột nhiên bị đứt như thế, mấy người Diệp Tầm nghe được tiếng hạt châu bị rớt cũng chạy đến tìm giúp nhưng cuối cùng lại thiếu mất một viên.

Trùng hợp thiếu ngay hạt mà Giang Lạc thấy vô cùng đặc biệt.

Ông chủ nhìn mấy hạt châu còn lại với vẻ mặt phức tạp, Giang Lạc cũng không nhìn ra được vẻ mặt này là đang có ý gì, dường như ẩn giấu sự sợ hãi, lại như thở phào nhẹ nhõm, lại thấp thoáng vẻ phiền muộn. Một lúc lâu sau, ông chủ vung tay lên đuổi người: “Kệ đi kệ đi, cũng không phải thứ quan trọng gì, mọi người đừng tìm nữa.”

“Trả tiền nhanh lên, tôi sắp phải đóng cửa rồi.”

Mấy loại tiệm như thế này tuyệt đối sẽ không mở cửa buôn bán sau khi trời đã tốt, nhóm người vội vàng thanh toán rồi bắt xe đến nghĩa trang.

Tám người chia làm hai xe, một trước một sau chạy về phía nghĩa trang chôn Trì Vưu. Trì Vưu là người nắm quyền ở nhà họ Trì, tất nhiên mộ phải ở nơi phong thủy bảo địa. Lúc bọn họ đến, trên mộ Trì Vưu có rất nhiều hoa tươi và dấu vết hóa vàng còn sót lại, chắc là ban sáng có rất nhiều người đến cúng bái.

Đoàn người đều là dân chuyên nên bày biện những thứ cần dùng để chiêu hồn ra rất nhanh, Diệp Tầm phụ trách chiêu hồn.

Giang Lạc lặng lẽ đề cao cảnh giác, chuẩn bị sẵn sàng đợi Trì Vưu xuất hiện.

Cậu được bọn Lục Hữu Nhất vây vào giữa, bọn họ sợ Trì Vưu đã hồ đồ sẽ không nghe khuyên răn mà đêm nay sẽ về dắt Giang Lạc đi.

Nhưng cuối cùng lại không có chuyện gì xảy ra cả.

Diệp Tầm cau mày mở mắt: “Tôi không gọi được hồn Trì Vưu về.”

Cát Chúc nghiêm túc nói: “Để tôi thử xem.”

Thế nhưng từng người một đều lần lượt thử gọi hồn đều không được, Trì Vưu không hề xuất hiện. Mọi người hoàn toàn ngơ ngác cả rồi, Lục Hữu Nhất cũng không thể hiểu nổi: “Chẳng lẽ đêm nay không phải là đầu thất của Trì Vưu?”

“Sao thế được.” Trác Trọng Thu phản bác: “Không sai được đâu, đêm nay chính là đầu thất của Trì Vưu. Thật là kỳ lạ, sao lại không gọi hồn được...”

Giang Lạc cũng không biết nên thở phào nhẹ nhõm hay là nên cảnh giác nữa, cậu nhíu mày nhìn bia mộ trong đêm tối, lẳng lặng khép mắt suy tư.

Dáng vẻ này trong mắt mọi người như được phủ thêm một lớp màu sắc bi thương buồn khổ. Trác Trọng Thu đột nhiên ném kiếm gỗ đào đang cầm trong tay đi, uể oải mở di động ra gọi xe: “Đi thôi, không làm nữa, tôi dẫn mọi người đến quán bar uống rượu.”

Văn Nhân Liên cũng buông thứ trong tay xuống, ưu nhã phủi làn váy: “Hôm nay là đầu thất của Trì Vưu, ai cũng không dễ chịu gì, mượn rượu giải sầu cũng là ý kiến hay.”

Lục Hữu Nhất liếc trộm Giang Lạc vài lần: “Được được.”

Đám người cứ thế ra khỏi nghĩa trang rồi đến quán bar. Trác Trọng Thu có kinh nghiệm nhất, cô dẫn bọn họ đến một quán bar rất lớn nằm ở khu phố trung tâm. Tại đó, đèn neon sáng rực rỡ, bóng người ồn ào.

Ánh sáng tờ mờ, vừa vào Trác Trọng Thu đã dắt Lục Hữu Nhất, Samuel và Các Chúc đi thẳng vào sàn nhảy. Vì phải ra ngoài nên Các Chúc đã thay một bộ đồ bình thường, nhưng vẫn treo câu “không được, không được” lên miệng, thế nhưng lúc vào sàn nhảy thì lại là người quẩy hăng nhất.

Giang Lạc nhìn bọn họ vui đùa ồn ào, đi đến trước quầy bar, nói với bartender: “Cho tôi ly bia lạnh.”

Ngọn đèn trong quầy bar ảm đạm, chỉ có nơi tủ rượu mới có mấy ngọn đèn độ sáng cực thấp.

Khuôn mặt bartender được giấu kín trong bóng tối, nghe xong cũng không thèm hỏi Giang Lạc uống loại bia nào, cũng không thèm đùa giỡn chọc ghẹo mà chỉ im lặng quay người, thuần thục lấy ly pha chế.

Diệp Tầm ngồi bên trái Giang Lạc, Văn Nhân Liên và Khuông Chính ngồi ở bên phải. Văn Nhân Liên lấy một gói thuốc lá ra đặt lên bàn, rút một cây ra đưa cho Giang Lạc, bản thân cũng ngậm lấy một điếu bằng đôi môi đỏ mọng, cười híp mắt châm lửa.

Nếu không xét đến hầu kết của cậu ta thì mỗi động tác mỗi cử chỉ của Văn Nhân Liên đều tràn ngập hơi thở của người phụ nữ quyến rũ, trưởng thành mà ưu nhã. Nhưng Giang Lạc ngồi ngay bên cạnh cũng không bị hào quang của cậu ta che lấp, ngũ quan sắc nét dưới ngọn đèn tù mù được phủ một vầng sáng mông lung, chàng trai tóc đen xinh đẹp nheo mắt hút thuốc, người xung quanh như có như không đều nhìn trộm hai người bọn họ.

“Tôi vốn tưởng rằng hôm nay có thể gặp được Trì Vưu.” Văn Nhân Liên nghiêng đầu nhỏ giọng nói: “Đã suy tính phải khuyên răn anh ta buông tay cậu thế nào rồi.”

Giang Lạc cười khổ, hút thuốc cũng không được tập trung: “Tôi cũng tưởng có thể gặp được anh ấy.”

“Nếu như anh ta muốn bắt cậu đi thì sẽ không bỏ qua cơ hội lần này.” Văn Nhân Liên nói: “Trừ khi tâm nguyện của anh ta đã hoàn thành, đã thông suốt chuyện bắt cậu đi.”

Sao có thể chứ.

Giang Lạc cười nhạo trong lòng rồi thở dài, một tay chống má, ánh mắt mê man: “Văn Nhân Liên, cậu nói xem, có khi nào Trì Vưu chưa chết không?”

Diệp Tầm ngồi bên cạnh nghe cuộc đối thoại của bọn họ nhướng mày: “Giang Lạc, Trì Vưu thật sự đã chết rồi.’

Giọng điệu nghiêm túc: “Cậu đã tận mắt thấy mà đúng không?”

Giang Lạc như bị lời này đập một búa, sắc mặt tái nhợt, cậu chậm rãi cúi đầu, dập tàn thuốc, thì thào: “Đúng vậy, tôi tận mắt nhìn thấy anh ấy nằm trong quan tài mà.”

Không khí trở nên tĩnh lặng, bartender đặt ly rượu đã pha xong trước mặt Giang Lạc.

Rượu gợn sóng nhẹ nhàng, chất lỏng chảy từ trên thành xuống như máu tươi, kéo theo những sợi tơ máu nhớp nháp.

Rõ ràng Giang Lạc gọi bia lạnh nhưng thứ nước trong ly rượu lại đậm màu máu đỏ máu. Cậu nhạy bén ngẩng đầu lên, bắn ánh mắt sắc bén về phía bartender.

Bartender im lặng lau ly rượu, bị Giang Lạc nhìn chằm chằm thì nở một nụ cười thương mại với Giang Lạc, khiêm nhường lễ độ, thế nhưng hành động của gã lại có hơi ẩn giấu cứng ngắc.

Như là rối gỗ bị dây rối điều khiển vậy.

Giang Lạc cong môi, quơ quơ ly rượu trong tay, Văn Nhân Liên đột nhiên hỏi: “Cái tiệm lúc nãy ấy, cậu cũng có thể dùng bùa của mình đi đổi đồ.”

Giang Lạc khó xử nói: “Không được, mỗi ngày tôi chỉ vẽ được tối đa bảy lá bùa, mỗi tấm đều rất quý giá, đêm nay lại là đầu thất của Trì Vưu... Tôi không dám tùy tiện sử dụng.”

“Bảy tấm là giỏi lắm rồi.” Văn Nhân Liên dường như thở dài: “Nói cũng đúng, cẩn thận là trên hết.”

Bartender đột nhiên chen vào: “Quý khách, rượu không hợp khẩu vị à?”

Giang Lạc quay đầu nhìn bartender, không nể mặt mà đẩy ly rượu ra xa, đứng lên: “Không muốn uống, tôi ra sàn nhảy chút.”

Người trong sàn nhảy rất nhiều, người chen người. Giang Lạc vừa vào đã bị vài người tiếp cận, cậu uyển chuyển từ chối từng người, tìm kiếm mấy bóng dáng trong đám người nhưng lại không thấy được gương mặt quen thuộc nào.

Ánh đèn màu lam phủ lên người cậu, gương mặt mỗi người bỗng trở nên xa lạ mà âm u, như thể được phủ một lớp bóng ma dày đặc.

Giang Lạc lùi về sau từng bước, đột nhiên có người vỗ vai cậu.

Cậu quay người lại, một gương mặt đẹp trai u buồn đập vào mắt.

Người đàn ông này mặc âu phục không hợp không khí quán bar, đôi mắt còn ngập vẻ ưu sầu, lúc nhìn thấy cậu thì đặc biệt thâm tình, cười với Giang Lạc: “Tiên sinh xinh đẹp, tôi có thể mời cậu khiêu vũ không?”

Giang Lạc nhướng mi, bình tĩnh nhìn hắn một lúc lâu, sau đó nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói kéo dài ra: “Đương nhiên là được.”