Chương 17

Giang Lạc thấy kỳ lạ nên hỏi: “Cậu muốn mua bùa của tôi?”

Thật ra cậu càng muốn hỏi rằng: “Lá bùa này của tôi bán được à?”

Cát Chúc nhìn không rời mắt: “Tôi, tôi muốn mua, nhưng tôi không có tiền...”

Giang Lạc: “......”

Cát Chúc nói nghe có vẻ nhưng đang muốn bỡn cợt Giang Lạc, nhưng biểu cảm của cậu ta lại thể hiện rõ là không phải như vậy. Giang Lạc nhìn không sót bất cứ biểu cảm nhỏ nhặt nào trên mặt cậu ta, nhẹ nhàng thả bút, cầm lá bùa lên.

Tròng mắt của Cát Chúc chuyển động theo lá bùa, sau khi Giang Lạc xác định được biểu cảm của cậu ta là thật hay giả thì nhanh nhẹn đặt lá bùa vào trong tay cậu ta: “Tặng cậu đó.”

Cát Chúc được thương mà lo sợ: “Tặng cho tôi á?!”

Giang Lạc nhún vai: “Ừm, tặng cậu.”

Những thứ cần thiết để vẽ lá bùa này đều nằm trên bàn, Giang Lạc thậm chí còn chẳng tốn miếng sức nào, thứ có thể làm ra dễ dàng như vậy, mang đi tặng còn đổi được một phần ân tình.

Cát Chúc luống cuống tay chân cầm lá bùa, cảm động nói: “Giang Lạc, tôi có thể làm chân sai vặt cho cậu, tuy rằng tôi không có tiền nhưng tôi có thể giặt quần áo, rửa chén đĩa, tôi có kinh nghiệm trong mấy chuyện đó lắm.”

Giang Lạc nhìn vẻ tiên phong đạo cốt (*) của cậu ta, lại nhìn Lục Hữu Nhất tràn đầy hơi thở của kẻ có tiền ngồi cách đó không xa, không khỏi cảm thán thế giới này thật là muôn màu muôn vẻ: “Không cần, cậu chỉ dạy tôi ít chuyện học tập là được rồi.”

(*)仙风道骨: Cốt cách dáng dấp của bậc tiên.

Cát Chúc cảm động sắp khóc đến nơi: “Phúc sinh vô lượng thiên tôn(*), trên đời này quả nhiên còn rất nhiều người tốt. Giang Lạc, sau này cậu cứ việc đến hỏi tôi, tôi biết được gì sẽ tận tình trả lời cậu.”

(*)Ý chính là “Cho người ta vô cùng phúc báo nhờ Thiên Tôn”. Nói “Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn” với người khác, tức là chúc phúc người đó được Thiên Tôn bảo hộ ban phúc báo.

Nói xong, Cát Chúc không nhìn được cầm lá bùa lên quan sát cẩn thận: “Nét vẽ linh động, không chỉ hơi thở sinh động lưu loát mà cả chỉnh thể đều ẩn chứa sức mạnh đều đặn như nhau, tuyệt đối là một lá bùa thượng đẳng hiếm có.”

Giang Lạc lặng lẽ ghi tạc lời của cậu ta trong lòng.

Lúc nguyên thân vẽ bùa cũng không xuất hiện tình huống như vậy, liên tưởng đến việc cậu thấy được khí đen ở khách sạn 129 trước đó, Giang Lạc có cảm giác những thay đổi này là có liên quan mật thiết đến linh hồn của mình.

Có thể cậu thật sự là thiên tài đó.

Cát Chúc vui vẻ nhìn Giang Lạc: “Giang Lạc, sao đột nhiên cậu lại có thể vẽ ra được lá bùa thế này vậy?”

Giang Lạc không đổi sắc mặt, vừa định lừa gạt thì Cát Chúc đã bày ra vẻ mặt bừng tỉnh hiểu ra: “Nhất định là vì cậu muốn báo thù cho Trì Vưu nên mới quyết ý mạnh mẽ lên đúng không?”

Cậu ta vừa nói, vừa chắc chắn về suy đoán của mình, không nhịn được cảm thán: “Thì ra tình yêu thật sự có thể kí©h thí©ɧ tiềm lực của con người.”

Đôi mắt của Giang Lạc cong thành vầng trăng lưỡi liềm, vừa nhìn đã biết là cậu đang rất vui sướиɠ: “Đúng vậy, anh ấy đã khiến tôi thay da đổi thịt.”

Thay mười tám lần da, đổi mười tám lần thịt.

Haha.

Động tĩnh của hai người bọn họ đã hấp dẫn sự chú ý của lão tiên sinh, lão tiên sinh cau mày bước đến, nghiêm túc nói: “Các cậu không vẽ bùa mà đứng đây làm gì?”

Cát Chúc: “Lão tiên sinh, tụi con...”

Lão tiên sinh đột nhiên cắt ngang lời cậu ta, mừng rỡ nhìn lá bùa cậu ta đang cầm trong tay, không kiềm được sự hân hoan trong lòng: “Cát Chúc, công lực viết bùa của cậu lại tiến bộ rồi!”

Cát Chúc ngượng nghịu nói: “Lão tiên sinh, lá bùa này không phải do con vẽ đâu, là do Giang Lạc vẽ đấy.”

Lão tiên sinh ngạc nhiên, ngẩn ngơ nhìn về phía Giang Lạc, cậu thấy được sự nghi ngờ rõ rành rành trong mắt ông.

Giang Lạc đầu không đổ một giọt mồ hôi, người khác vừa mới bắt đầu, nửa bước còn khó đi, thế mà cậu đã viết xong?

Việc này không khác gì có người nói với lão tiên sinh rằng “heo nái biết leo cây” cả, đang giỡn sao?

“Thật không?” Tuy lão tiên sinh chưa nói gì nhưng dáng vẻ và hành động đã biểu thị rằng ông không tin, ông thản nhiên nói: “Không tệ không tệ, Giang Lạc, cậu vẽ lại cho lão xem được không?”

Cát Chúc do dự nói: “Vẽ lá bùa này cần tiêu hao rất nhiều sức lực, tiên sinh, đừng nên kêu Giang Lạc vẽ tiếp nữa.”

Giang Lạc cười tủm tỉm nói: “Lại vẽ một lá bùa y như này sao?”

Lão tiên sinh nhìn thẳng cậu, ánh mắt đầy áp lực: “Đúng vậy.”

Giang Lạc nở nụ cười: “Chuyện đơn giản như vậy, tất nhiên con có thể làm được.”

Lão tiên sinh nghe câu nói dõng dạc của cậu thì ánh mắt tràn ngập thất vọng: “Vậy cậu viết đi.”

Giang Lạc thật sự rút một tờ giấy vàng ra, thoải mái tùy ý hạ bút.

Lão tiên sinh dõi theo cả quá trình vẽ bùa từ lúc bắt đầu đến tận khi kết thúc. Đôi ngươi của ông từ từ trừng lớn ra, hết nhìn lá bùa rồi lại quay qua nhìn Giang Lạc với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Giang Lạc nửa giọt mồ hôi cũng không đổ, thậm chí cậu còn thấy vẽ bùa đơn giản hơn vẽ bản vẽ nhiều, bản vẽ thì mỗi chi tiết đều cần phải cẩn thận tỉ mỉ không thể sai sót, nhưng vẽ bùa thì có thể tùy ý hơn: “Như vậy đã được chưa?”

Cát Chúc sững sờ: “Phúc sinh vô lượng thiên tôn...”

Lão tiên sinh bị câu nói của cậu ta làm cho giật mình bừng tỉnh, bỗng chốc đôi mắt tỏa sáng lấp lánh, tiến lên nhìn lá bùa Giang Lạc vừa vẽ không chớp mắt rồi cười lớn xoay người chạy ra ngoài, hành động liền mạch nhanh gọn, khiến mọi người trong lớp trố mắt nhìn theo.

Một đám chạy lại vây quanh Giang Lạc, Giang Lạc đành phải vẽ thêm một lá bùa trước mặt họ.

Lục Hữu Nhất thấy cậu vẽ bùa xong thì suýt chút nữa đã rơi nước mắt, nức nở nói: “Cậu vậy mà lại dám vụиɠ ŧяộʍ nỗ lực sau lưng tôi, giờ cậu không phải là... đứa hạng nhất từ dưới đếm lên, tôi đã trở thành đứa hạng nhất từ dưới đếm lên rồi.”

Giang Lạc: “......”

Lục Hữu Nhất vô cùng đau lòng, cậu ta tháo đồng hồ đang đeo trên tay xuống đưa cho Giang Lạc: “Mang bùa của cậu ra đổi đi, nhanh lên, để tôi lấp đi lỗ hổng trong tim.”

Giang Lạc nhìn chiếc đồng hồ có giá trị lên đến sáu số trước mắt, tức khắc quay đầu lại nhìn Cát Chúc.

Cát Chúc cảnh giác, nhanh tay nhét lá bùa vào trong áo rồi đáp trả cậu bằng một nụ cười ngượng ngùng.

Quá lơ là rồi.

Thì ra lá bùa này có giá trị tận sáu số.

Giang Lạc lập tức đưa bùa cho Lục Hữu Nhất rồi nhanh tay nhét đồng hồ vào trong túi: “Còn ai muốn nữa không? Bán rẻ bán rẻ đây, cơ hội hiếm gặp nha.”

Trác Trọng Thu hỏi: “Cậu còn có thể vẽ tiếp mấy lá nữa?”

Giang Lạc nói: “Tôi cũng không biết.”

Cậu chống cằm nhìn xấp giấy vàng, do dự nói: “Tôi vẽ bao nhiêu cậu lấy bấy nhiêu à?”

“Đúng vậy.” Trác Trọng Thu nhắc nhở: “Nhưng phải nói trước, cậu phải dừng kịp thời trước khi đến cực hạn.”

Giang Lạc: “Được.”

Cậu vừa vẽ bùa vừa nghe Trác Trọng Thu và Cát Chúc phổ cập kiến thức rằng vẽ một lá bùa khó khăn cỡ nào.

Giới huyền học suy thoái, không chỉ luyện khí sư ngày càng ít ỏi mà đại sư vẽ bùa cũng như thế. Những đại sư vẽ bùa hiện giờ tuổi tác đều đã cao, muốn vẽ bùa cũng có lòng nhưng không còn sức. Trong lứa trẻ lại không có nhân tài mới xuất hiện, chính là thời kỳ giáp hạt(*).

(*)Thời kỳ lúa cũ đã ăn hết, lúa mới chưa chín.

Lúc này mà muốn mua được một lá bùa tốt không chỉ cần tiền mà còn cần phải có quan hệ rộng. Bùa trên thị trường cung không đủ cầu, thế nên đa số đều sẽ sử dụng bùa do tự tay mình vẽ, chất lượng trung bình, miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận được. Nếu như thật sự không thể vẽ được bùa thì chỉ đành mua lại mấy lá chất lượng thấp từ mấy bạn học để sử dụng hàng ngày thôi.

Giang Lạc vừa lắng tai nghe vừa tranh thủ vẽ bùa, cũng biết quy tắc vật hiếm thì quý, sau khi vẽ xong bảy lá bùa, cậu gác bút: “Không vẽ nổi nữa rồi.”

Nhưng việc vẽ liên tục bảy lá bùa như thế chắc chắn là một kỳ tích. Có khi giáo viên đứng lớp dạy bùa cũng không làm được như thế.

Trác Trọng Thu lẩm bẩm: “Trước đây rốt cuộc cậu đã lãng phí mất bao nhiêu thiên phú của mình rồi vậy...”

Bảy lá bùa, trừ mấy tấm đã cho Cát Chúc và Lục Hữu Nhất thì năm tấm còn lại đều được từng người lấy đi. Trác Trọng Thu thẳng thắn nhất, cô chuyển khoản cho Giang Lạc, những người khác thì nghĩ cách dùng vật đổi vật.

Diệp Tầm: “Tôi dạy bù cho cậu.”

Cái này được, Giang Lạc gật đầu đồng ý, nhìn về phía người tiếp theo.

Khuông Chính cẩn trọng nói: “Tôi có thể luyện khí cho cậu.”

Cái này rất được luôn, cậu đã thèm thuồng con rối oán linh của Diệp Tầm từ lâu rồi.

Văn Nhân Liên cười híp cả mắt: “Tôi có thể dẫn cậu đến chỗ bán nguyên liệu luyện khí, tốn ít tiền nhất nhưng mua được đồ tốt nhất.”

Giang Lạc: “Đồng ý.”

Samuel nhiệt tình nói: “Tôi có thể dạy cậu nhảy múa, đánh trống, ca hát.”

Giang Lạc: “......” Cái gì cơ?

“Samuel là người của Shaman, có thể thỉnh thần nhập vào người.” Văn Nhân Liên giải thích: “Cậu ta muốn thỉnh thần thì phải nhảy múa, đánh trống, ca hát để gửi lời mời cho thần linh, đạt được mục đích xuất hồn.”

(*)Shaman giáo là một hình thức tôn giáo cổ xưa thông qua những người môi giới để giao tiếp với Thần linh, qua đó nhờ Thần linh giúp đỡ những điều mong muốn, truyền đạt ý chí của Thần Linh, họ có nhiệm vụ trông giữ, phụng sự và cúng tế lễ cho Thần Linh. Và những người môi giới hay sứ giả thần linh này được gọi là Thầy tế, Thầy mo, Phù thuỷ hoặc Pháp sư tùy theo từng nơi. Có thể hiểu Shaman là tín ngưỡng dân gian.

Samuel gật đầu như trống bỏi: “Đúng đúng, tôi có thể dạy cậu, tôi rành lắm.”

Lục Hữu Nhất lết đến gần Giang Lạc, nhỏ giọng nói: “Samuel ‘ngũ âm không toàn vẹn’, có thể là do hát dở quá nên chưa từng thỉnh được thần, cậu nhất định đừng học theo cậu ta. Biết phòng âm nhạc trong trường chúng ta không? Đặc biệt xây cho Samuel đó, cách âm vô cùng tốt luôn, chỉ sợ lúc cậu ta mở miệng sẽ dọa chúng ta.”

Giang Lạc trầm mặc một lát, hỏi Samuel: “Cậu xếp hạng ba từ dưới đếm lên phải không?”

Samuel nở nụ cười ngốc nghếch ngọt ngào: “Đúng vậy đúng vậy, Giang, tôi hạng ba, Lục là hạng hai, cậu là hạng nhất, cậu xịn nhất!”

Vẻ mặt Giang Lạc vặn vẹo trong giây lát, nhét lá bùa vào trong tay đứa trẻ ngốc này: “Cầm đi đi.”

Nể tình cậu ta sắp biến thành hạng hai từ dưới lên, Giang Lạc không so đo nữa.

Còn lại hai lá bùa Giang Lạc tự mình cất giữ, cậu muốn xem thử coi có đối phó được Trì Vưu hay không.

Trời đã vào giữa trưa, giáo viên dạy vẽ bùa vẫn chưa quay về. Giang Lạc cho rằng sẽ không học tiếp nữa, thế nhưng sau khi đến căn tin ăn trưa cùng mọi người thì vào buổi chiều lúc học lớp phong thủy thì trường đột nhiên báo tin.

Điểm tích lũy sau khi hoàn thành nhiệm vụ của Giang Lạc, Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm đã được phát xuống, bởi vì độ khó đã vượt quá dự đoán, lại mang về thêm một con quỷ chặt đầu đang được nuôi trong chậu cảnh nên số điểm tích lũy được nhiều gấp bội, vốn chỉ có bốn phần đã tăng thành tám phần, học phần của Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất đã hoàn toàn đủ tư cách đi tham gia trận đấu ở Vân Nam.

Trong cả lớp, Giang Lạc là người duy nhất không đủ học phần, cho dù có cộng thêm tám phần này thì học phần của cậu chỉ vẻn vẹn có mười một phần. Thế nhưng vì cậu vẽ được một lá bùa thượng phẩm, trường học cộng thêm cho Giang Lạc mười học phần, coi như là phần thưởng lần đầu.

Học sinh đã đủ hai mươi học phần thì trường học đều sẽ nhất trí báo danh tham gia trận đấu ở Vân Nam. Hay nói cách khác, Giang Lạc bắt buộc phải tham gia “Cuộc thi thách đấu dành cho toàn bộ sinh viên khoa học tự nhiên cả nước” vào tháng sau.

Đến đêm, Giang Lạc trở về ký túc xá của mình, cậu kiểm tra kỹ cửa sổ, bỏ một con dao và hai lá bùa cậu vừa vẽ hồi sáng dưới gối.

Không biết có phải do nhờ phúc của hai lá bùa hay không mà Giang Lạc ngủ một giấc thẳng đến khi trời sáng.

Sáng sớm hôm sau, Giang Lạc mở mắt ra, duỗi lưng vươn vai, biếng nhác kéo rèm ra.

Giang Lạc đang duỗi lưng nửa chừng thì chợt cứng ngắc dừng động tác.

Trên ban công, hơn hai mươi xác chim sẻ rơi ngổn ngang dưới nền, cửa kính dính đầy vết máu do chim nhỏ đâm đầu vào. Thoạt nhìn y như cảnh tượng trong phim kinh dị.

Giang Lạc ngồi xổm xuống, lạnh lùng nhìn mấy cái xác chim sẻ.

Trong tình huống nào mà có thể khiến cho đàn chim lao vào phòng cậu không tiếc mạng?

Giang Lạc vươn tay sờ cửa kính đã hơi rạn nứt, lấy hai lá bùa dưới gối ra.

Một lá trong đó đã hóa thành bụi, lá còn lại thì có hơi nóng lên.

Không ngờ bùa cậu vẽ có thể ngăn được đám chim sẻ bị thuật luyện hồn rối điều khiển.

Giang Lạc nhếch môi, lại đi ra cửa sổ nhìn xuống đám xác chim sẻ từ trên cao, đột nhiên cười như không cười nói: “Trì Vưu, thì ra anh yêu tôi đến vậy à.”

Giọng điệu vờ vĩnh: “Mới một đêm không gặp thôi mà, sao lại gấp gáp như thế?”

Gương mặt của Giang Lạc mơ hồ được phản chiếu lên cửa kính.

Tóc dài xõa vai, mặc mày châm chọc, còn mặc đồ ngủ.

Cậu chậm rãi nói: “Anh thích tôi đến như vậy khiến tôi phiền muộn lắm đấy. Yêu thầm cũng có quy tắc của yêu thầm đấy, biết không nào?”

Giang Lạc sung sướиɠ quay người, nhưng vừa mới đi được hai bước thì cửa kính sau lưng đã vang lên một tiếng va chạm thật mạnh.

Cậu quay phắt lại nhìn.

Thì thấy một con chim sẻ vốn đã chết lại đứng dậy, nó kéo cái cánh gãy và cái đầu nát tương, liều mạng húc vào cửa kính như không có cảm giác đau.

Cảnh tượng trước mắt là một con chim xác sống chỉ có trong tiểu thuyết và phim ảnh, khủng bố lại quỷ dị.

Giang Lạc sầm mặt, bùa trấn áp trong tay cậu đột nhiên nóng phỏng tay, hóa thành bụi rơi xuống theo kẽ tay. Cùng lúc đó, con chim đã chết đang bị điều khiển trên ban công như bị ngắt kiểm soát, vô hồn ngã ra đất.

Trì Vưu mạnh lên.

Tại sao?

Giang Lạc đột nhiên nhớ đến một chuyện.

Tối hôm nay hình như là đầu thất (*)của Trì Vưu.

(*)Trong phong tục tang lễ của người xưa, “đầu thất” là chỉ ngày thứ 7 sau khi người chết tạ thế. Mọi người đều tin rằng vào ngày “đầu thất”, linh hồn người chết sẽ trở về nhà. Người nhà cần chuẩn bị một mâm cơm, sau đó trốn đi trước khi linh hồn người thân trở về (có thể trốn trong chăn, hoặc đi ngủ). Nếu hồn nhìn thấy người nhà sẽ tưởng nhớ không muốn rời đi, từ đó ảnh hưởng tới việc đầu thai.