Giang Lạc nắm chặt chai bia, dồn sức đâm về phía âm thanh phát ra.
Tay cậu lại bị một người nắm lại.
Trì Vưu cười nói: “Đừng vội.”
“Chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
......
Sắc trời ngày càng sáng, Giang Lạc mở bừng mắt ra.
Con ngươi của cậu chầm chậm liếc trái liếc phải. Cái bàn nằm bên tay phải, cửa bên tay trái, Giang Lạc nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, bên phải, ngoài cửa sổ là ánh sáng vàng mang điềm lành.
Tỉnh rồi.
Rồi đột nhiên cậu sa sầm mặt, u ám bước xuống giường.
Chăn đơn và drap giường bị mồ hôi thấm ướt một mảnh hình người, lưng áo sơ mi của Giang Lạc đã ướt đẫm hơn nửa. Cậu mặt không đổi sắc đẩy cửa ban công ra, tra xét xung quanh ban công đẫm sương sớm.
Tiếng chim hót ríu rít, một con chim sẻ sà xuống lan can, hai móng vuốt nhỏ xinh ôm gọn lấy thanh chắn.
Đôi tay thon dài trắng nõn bắt lấy con chim, ánh mắt Giang Lạc u ám bóp chặt con chim kéo đến trước mặt mình, nở nụ cười lạnh lẽo: “Là anh đúng không?”
Tay cậu dần dần siết chặt, tròng mắt tối đen không chút tia sáng của con chim lẳng lặng nhìn cậu. Vòng tay của Giang Lạc càng ngày càng chặt, nhưng đến điểm cực hạn thì cậu lại đột nhiên buông lỏng ra.
“Mười tám lần.” Giang Lạc lẩm nhẩm, nụ cười càng xé rách ra, đối mắt với chim sẻ, nói: “Trì Vưu, anh gϊếŧ tôi mười tám lần.”
Tại lần tử vong cuối cùng, cậu đánh liều kéo theo Trì Vưu cùng nhảy ra khỏi ban công, khiến Trì Vưu thành một bãi thịt nát trước mình.
“Chết có vui không?” Cậu nghiến răng nghiến lợi ghé sát tai Trì Vưu.
Trì Vưu máu thịt lẫn lộn cười nói: “Ồ, không đẹp bằng cậu lúc chết.”
Suốt mười tám lần, cậu chỉ gϊếŧ được Trì Vưu có một lần.
Sát khí dậy sóng trong ánh mắt Giang Lạc, cậu nhẹ nhàng vuốt ve đầu chim sẻ, cười nói: “Gϊếŧ một con rối nhỏ như mày thì có ý nghĩa gì đâu.”
Cậu nhẹ giọng nói: “Sao có thể làm thế.”
Mày cũng mẹ nó có đau đâu.
Giang Lạc buông lỏng tay ra, lạnh mặt trở về phòng.
Lửa giận và lệ khí sau mười tám lần chết của cậu đã sắp bùng nổ. Trì Vưu Trì Vưu Trì Vưu, vốn là cậu muốn giúp hắn tìm ra người ra tay sau màn, xem như là trả nợ cho lỗi lầm của nguyên thân. Thế nhưng giờ đây, ngại quá, trong đầu cậu lúc này chỉ có một ý nghĩ - phải gϊếŧ Trì Vưu lại.
Cậu rất muốn, rất muốn gϊếŧ chết Trì Vưu.
Di chứng của cảnh trong mơ vẫn còn đeo bám cơ thể Giang Lạc, khiến Giang Lạc nghi ngờ căn phòng này đã bị quỷ khí dày đặc bao lấy, thậm chí còn ẩn giấu tàn hồn của Trì Vưu.
Cậu ném tất cả những thứ có liên quan đến Trì Vưu trong phòng vào giữa phòng khách. Cái chén Trì Vưu từng dùng, đập; quần áo Trì Vưu từng mặc, ném như ném rác. Cậu còn tìm được bộ âu phục màu đen Trì Vưu mặc trong mơ.
Giang Lạc nở nụ cười lạnh lẽo, vứt bộ âu phục lêи đỉиɦ đống rác, dùng bật lửa châm lửa.
Một đóng vải vóc đắt đỏ trong nháy mắt đã bị thiêu rụi, khói lửa bốc lên nóc nhà ngùn ngụt. Giang Lạc rút một điếu thuốc, châm thuốc bằng ngọn lửa đang cháy bừng bừng.
Chấm lửa nhỏ lấp lóe, Giang Lạc đứng bên cạnh đống lửa, thần sắc âm u không rõ, cậu rít một hơi thuốc lá, thờ ơ lạnh nhạt mà nhìn ngọn lửa từ quần áo lan tràn sang nền nhà.
Chuông báo cháy ầm ĩ réo vang.
Sofa, tủ gỗ, bàn trà, đồ trang sức.
Một đống ngổn ngang.
Phá hủy mấy món đồ của Trì Vưu cũng không thể khiến tâm trạng của Giang Lạc trở nên tốt hơn. Cậu đứng trước ngọn lửa hừng hực, đợi đến ngay khi ngọn lửa sắp khiến bản thân bị thương mới chịu mở cửa bước ra ngoài.
Không mất bao lâu đã có người vội vã kéo ống nước chạy đến.
Đuổi theo sau là các học sinh chỉ kịp khoác áo khoác, bảy người, không thiếu một ai. Đập vào mắt bọn họ là Giang Lạc chỉ mặc độc một cái áo sơ mi, toàn thân đều chìm trong làn khói dày đặc.
Chân Giang Lạc vẫn còn đeo xích, nhếch nhác chật vật, đuôi tóc cậu hơi cháy sém, nhưng nhìn tổng thể thì cũng không bị thương chỗ nào.
Văn Nhân Liên trước tiên cởϊ áσ khoác của mình ra khoác lên người Giang Lạc rồi, nụ cười tắt lịm: “Đến chỗ tôi ở trước rồi nói sau.”
Khuông Chính lục tìm trong nhà kho được một đôi ủng cao su, lặng lẽ đặt bên cạnh Giang Lạc.
Chỗ ở của giáo viên cũng không xa chỗ của các học sinh, nhưng lại được chia ra thành nhiều tòa nhà. Hai tòa bên cạnh chỗ của Trì Vưu không có ai ở cả, nên cháy lâu như thế rồi mới có người phát hiện.
Sau khi xuống lầu, Giang Lạc quay lại liếc nhìn một thoáng.
Khói đen dày đặc tỏa ra từ cửa sổ phòng Trì Vưu, ngọn lửa đã dần được dập tắt.
Giang Lạc lạnh lùng cong môi, cúi đầu đi về hướng ký túc xá học sinh.
Đến nơi, cậu mới biết Lục Hữu Nhất bảo năm mươi mét vuông là sai rồi, ký túc xá của học sinh tuy rằng không lớn bằng phòng của Trì Vưu nhưng ít nhất cũng phải tám mươi mét vuông. Đối với căn hộ một người ở mà nói, thì chỗ này dư dả rồi, thậm chí còn có hơi xa hoa.
Ký túc xá của Văn Nhân Liên được bày trí rất đơn giản, mọi người ngồi trong phòng khách, Giang Lạc mượn một bộ quần áo đi tắm rửa. Đến lúc nhìn vào cái gương trong phòng tắm, cậu mới thấy được ấn đường của mình có dính một tí máu.
Cậu bất chợt nhớ đến vết thương trên ngón tay bị con chim sẻ mổ. Máu này chắc là máu của cậu bị Trì Vưu điều khiển chim sẻ đến lấy.
Đây là biện pháp dùng để dẫn cậu vào giấc mộng à?
Giang Lạc lau máu tươi trên đầu đi, ánh mắt khiến người ta sợ hãi, cậu hít sâu một hơi, cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, nhanh chóng sắp xếp lại bản thân.
Lúc trở ra ngoài, đám người bên ngoài đã thảo luận sôi nổi về trận hỏa hoạn. Lục Hữu Nhất thấy Giang Lạc đi ra thì hỏi trước: “Giang Lạc, sao chỗ cậu ở lại đột nhiên xảy ra hỏa hoạn thế?”
Giang Lạc vừa lau tóc vừa bình tĩnh đi qua đó ngồi xuống: “Lúc tôi thức dậy thì trong phòng đã cháy rồi.”
Lục Hữu Nhất nhíu mày: “Kỳ lạ vậy, chẳng lẽ là do cậu không dập tàn thuốc nên dẫn đến bén lửa bốc hỏa?”
Trác Trọng Thu nói: “Lục Hữu Nhất, sao cậu ngu quá vậy, không lẽ cậu không thấy gì à?”
Cô nhìn ấn đường Giang Lạc: “Lúc nãy vừa mới gặp thì ấn đường cậu ấy vẫn còn dính máu, màu máu hơi đen sẫm, hẳn là có lẫn vài phần thi khí, Giang Lạc bị người ta kéo vào cảnh trong mơ.”
Môn phái của nhà họ Trác xem trọng chuyện tu luyện cả hồn lẫn xác, Trác Trọng Thu mẫn cảm với linh thể hơn người bình thường rất nhiều. Cô mơ hồ nhìn thấy Giang Lạc bị âm khí quấn quanh, lại không nhìn ra được nguồn gốc của luồng khí âm tà này: “Giang Lạc, cậu mơ thấy cái gì?”
Giang Lạc chầm chậm nắm chặt khăn mặt, thấm hút mấy giọt nước, ánh mắt cậu sâu thẳm, rồi lại đột nhiên cười tươi rói.
“Tôi thấy Trì Vưu về.” Cậu nhẹ nhàng nói tiếp: “Anh ấy...”
Giang Lạc chợt dừng lời, cậu từ từ đứng dậy, ánh mắt xuyên qua đám người đang ngồi đó.
Lnh, Diệp Tầm, Trác Trọng Thu, Cát Chúc.
Khuông Chính, Văn Nhân Liên, còn thêm cả Samuel người nước ngoài tóc vàng mắt xanh nữa.
Cậu đối diện với ánh mắt của bọn họ, không phát hiện ra điều gì bất thường cả.
Giang Lạc lại nhìn về phía ban công.
Cửa sổ ngoài ban công đóng chặt, không có sự xuất hiện của chim sẻ hay bất cứ con vật nào khác.
Chắc là Trì Vưu không có ở trong đây, nhưng rối luyện hồn của hắn vừa mới hố Giang Lạc một vố thật đau, khiến cậu có cảm giác vô cùng bực bội.
“Anh ta thế nào?” Diệp Tầm tò mò hỏi.
“Tối qua tôi mơ thấy anh ấy.” Giang Lạc thu hồi tầm mắt, dựa lưng ra sau, lẳng lặng nói: “Anh ấy nói anh ấy ở dưới cô đơn lắm... anh ấy chỉ có một mình, tóm lại là muốn tôi đi theo anh ấy. Anh ấy còn bày tỏ với tôi thêm lần nữa, giấc mơ của tôi cũng rất kỳ lạ, liên tục mơ mười tám lần, mỗi giấc mơ đều là cảnh tượng tôi và anh ấy ở chung với nhau.”
“Chúng tôi còn cùng nhau làm chuyện thân mật nhất trên thế giới.” Cậu gϊếŧ Trì Vưu, Trì Vưu gϊếŧ cậu.
“Cùng nhau trải qua rất nhiều cuộc hẹn hò vừa kí©h thí©ɧ vừa sâu sắc.” Lửa thiêu, chết đuối, treo cổ, ngã từ trên cao xuống.
“Có vài chuyện, suýt chút nữa tôi cũng không phân biệt được là mơ hay thật.”
Giang Lạc đột nhiên cười cười: “Trong một cảnh mơ, tôi và anh ấy cùng nhau đứng trên một tòa nhà cao tầng. Anh ấy nói với tôi rằng, chỉ cần tôi nhảy xuống là sẽ được giải thoát, cuộc sống sau này sẽ không còn bất cứ phiền muộn gì.”
Sau khi cậu nói xong thì nhìn mọi người xung quanh, sửng sốt: “Sao sắc mặt các cậu khó coi vậy.”
“Ác quỷ đúng là ác quỷ, cho dù là Trì Vưu biến thành ác quỷ thì vẫn là cái nết đó.” Trác Trọng Thu ghìm giọng.
Cát Chúc nhíu mày nói: “Mười tám giấc mơ, cũng quá...”
“Như vậy không phải là cố ý gϊếŧ người à.” Trác Trọng Thu cười nhạo: “Thoát khỏi phiền muộn, quên đi ưu sầu sao? Vẫn là dáng đó vẻ. Cái rắm gì vậy, tôi vốn tưởng Trì Vưu còn cứu được, bây giờ xem lại, có vẻ như anh ta đã hồ đồ rồi. Mười tám giấc mộng, người nào có ý chí hơi thiếu kiên định thì đều cmn không thể tỉnh lại. Các cậu nhìn trận lửa đột nhiên bùng phát đi, nếu Giang Lạc tỉnh dậy muộn một chút thì chờ đợi cậu ấy sẽ là chuyện gì đây?”
Chỉ sợ là một giấc ngủ dài mãi không thể tỉnh lại.
Trác Trọng Thu hung hăng mắng, đột nhiên bật dậy, ánh mắt sắc bén nhìn Giang Lạc chăm chú: “Cậu tốt nhất nên tỉnh ra đi.”
Giang Lạc nói: “Tôi không thể ngăn cản anh ấy đến tìm mình được.”
Câu nói này lọt vào trong tai mọi người thì có vẻ ngụy biện, một người học huyền học bị ác quỷ kéo vào giấc mơ chẳng lẽ không biết cách nào phá giải hay sao? Chuyện này giống như một nữ sinh bị cấm yêu sớm thì càng muốn yêu sớm, bước một chân vào vòng xoáy của những tên cặn bã, nói dối không chuyên nghiệp chút nào.
Diệp Tầm thản nhiên bổ sung: “Giang Lạc mới chỉ có ba phần học phần.”
“......”
Không khí trầm lặng đè nén đột nhiên ụp xuống.
Diệp Tầm lại bổ sung tiếp: “Sau khi Trì Vưu chết, mấy thứ cơ bản cậu ấy cũng không nhớ nổi. Sao cậu ấy có thể phá giải được cảnh mơ của Trì Vưu? Cậu ấy có thể tỉnh lại được đã không quá tệ rồi.”
Khuông Chính lắc đầu nói: “Như thế không ổn.”
Mấy tầm mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép bắn về phía Giang Lạc, Văn Nhân Liên thử nói: “Giang Lạc, lúc cậu gặp Trì Vưu có cảm thấy vui sướиɠ không?”
Giang Lạc cười rộ lên: “Vui sướиɠ, cực kỳ vui sướиɠ.”
“Nhưng mọi người yên tâm đi, tôi sẽ không đi theo anh ấy sớm như thế đâu.” Giang Lạc cười cười: “Tôi đã nói rồi, tôi phải báo thù cho anh ấy đã, phải tìm ra được hung thủ đã hại chết anh ấy.”
“Tôi phải mạnh lên.” Giang Lạc thì thào, chầm chậm giơ hai tay lên, cúi đầu nhìn lòng bàn tay: “Không có năng lực, nên tôi chẳng thể làm được gì cả.”
Cảm giác bức bách trước đó khiến khát vọng phải trở nên mạnh mẽ hơn trong cậu càng ngày càng mãnh liệt, xen lẫn với cơn tức giận hừng hực.
Giang Lạc lại nắm chặt hai tay.
Cậu cũng muốn cho Trì Vưu nếm thử mùi vị một đêm phải chết mười tám lần.
......
Giang Lạc không dám làm lỡ một phút giây nào, ăn sáng xong liền đi theo các học sinh lên lớp.
Chương trình học của chuyên ngành nghiên cứu tự nhiên và xã hội được phân thành nhiều loại, cơ bản là sơn, y, mệnh, tướng, bốc(*). Tiết học sáng hôm nay là dạy về bùa chú.
(*)(*)Năm huyền thuật Trung Hoa cổ đại.
- Sơn: sự tu luyện thể xác và tinh thần.
- Y: điều trị và phòng chống bệnh tật.
- Mệnh: thấu tỏ vận mệnh của con người, tìm ra quỹ đạo đời người.
- Tướng: chỉ ra mối liên hệ giữa con người và thế giới.
- Bốc: tìm ra quy luật phát triển tiếp theo của sự vật.
Giang Lạc lục tung ký ức trong đầu nguyên chủ, nhưng không tìm được thứ gì hữu ích.
Giáo viên dạy bùa chú là một lão tiên sinh cũng mặc đạo bào, thoạt nhìn có vẻ rất nghiêm túc và khó gần.
Giang Lạc ngồi ở chỗ của nguyên thân, vật liệu vẽ bùa đã được dọn sẵn trên bàn từ sớm. Giấy vàng, giấy đỏ, bút lông, mực nước, nghiên mực, pháp ấn.
Trong mực nước được pha thêm dược liệu trừ tà ma, tản ra một mùi thuốc đông y, trên thân bút lông được khắc bùa chú cổ xưa, nhìn có vẻ khá lâu năm.
Mọi người đã đến đông đủ, lão tiên sinh nói: “Hôm nay học một loại bùa cũng không dễ lắm, một nửa nhân số có thể thành công là lão hủ đã thấy vừa lòng rồi. Nếu như có cảm giác đã cố hết sức thì đừng cưỡng chế viết tiếp, phải kịp thời dừng bút để tự bảo vệ mình, có thắc mắc gì không"?
Cát Chúc: “Lão tiên sinh, chúng con đã hiểu rồi, xin mời.”
Lão tiên sinh tĩnh tâm lại, miệng không ngừng lẩm nhẩm, sau khi niệm chú trước khi vẽ bùa xong thì tập trung tinh thần vào ngòi bút, vẽ một nét liền mạch lưu loát lên giấy vàng.
Sau khi vẽ xong một lá bùa, trên mặt lão tiên sinh đã lấm tấm mồ hôi. Ông đặt bút lông xuống, thở phào một hơi. Giang Lạc vậy mà lại thấy trên lá bùa có ánh vàng chợt lóe, nhìn kỹ hơn thì thấy nét bùa xinh đẹp trôi chảy, nét mực dường như sống dậy, tiềm long phục hổ, linh khí nhàn nhạt tràn ra từ trong đó.
Giang Lạc lần đầu tiên được chứng kiến người khác vẽ bùa, không khỏi cảm thấy lạ lẫm, thế nhưng lại kỳ diệu là cậu chỉ nhìn vài lần đã nhớ kỹ ký hiệu này rồi.
Giang Lạc quay đầu hỏi: “Bùa trấn áp?”
“Bùa chú có rất nhiều loại, chia ra là bùa trấn áp, bùa thỉnh mời, bùa trị liệu, v.v. Đây là bùa trấn áp có thể xua ma trấn tà.”
Nụ cười của Giang Lạc càng thêm sâu: “Thú vị.”
Nếu có thể trấn áp được Trì Vưu thì tốt rồi.
“Thú vị cũng vô dụng, chúng ta không vẽ ra được.” Lục Hữu Nhất giận dữ nói: “Vẽ bùa phải cần dùng ‘khí’, thế nhưng ‘khí’ của một người lại có hạn. Với một lá bùa lợi hại và phức tạp như vậy, hầu hết mọi người đều vẽ đến nửa chừng đã cạn kiệt ‘khí’, nếu tiếp tục cưỡng ép viết thì chỉ làm mình bị thương mà thôi.”
Nhưng Giang Lạc luôn có cảm giác mình có thể dễ dàng vẽ ra được, nghe xong lời của Lục Hữu Nhất thì không khỏi hơi băn khoăn, nghi ngờ mình có phải đã suy nghĩ nhiều hay không: “Nếu hết ‘khí’ nhưng vẫn ép buộc vẽ tiếp thì sẽ ra sao viết?”
Lục Hữu Nhất nghiêm túc đáp: “Chắc là sẽ đoạn khí(chết) đó.”
Giang Lạc: “......”
Cậu im lặng trở về chỗ ngồi, nhấc bút, tập trung tinh thần.
Giang Lạc đặt bút lông trên giấy vàng, muốn bắt chước lão tiên sinh niệm chú, thế nhưng thật đáng tiếc, một lời chú cậu cũng không nhớ nổi.
Thế nên lại đành bỏ bút xuống, mở sách về bùa ra, sau khi dò từng hàng tìm được câu chú rồi thì học vẹt niệm mấy lần. Lão tiên sinh đang đi quan sát các học sinh thì thấy động tĩnh bên phía cậu, không nhịn được lắc đầu thở dài, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói: “Trẻ nhỏ không dễ dạy.”
Cát Chúc nghiêng đầu nhìn thoáng qua Giang Lạc, cũng không nhịn được mà thở dài, dứt khoát đứng lên định chỉ cho Giang Lạc cách vẽ bùa.
Giang Lạc vừa buông sách xuống, cậu đã đọc thuộc câu chú, đang định cầm bút lại đột nhiên nghĩ ra, vẽ bùa cần phải dẫn ‘khí’, vậy ‘khí’ là cái gì?
Samuel người nước ngoài ngồi bên trái Giang Lạc cũng đang nhăn nhó mặt mày, cầm bút lông y như cầm đũa, cả mặt lấm lem mực nước. Nhìn thấy Giang Lạc ngồi bàn trên bỗng nhiên cứng ngắc thì nở một nụ cười vô tư, dùng giọng đặc sệt khẩu âm an ủi: “Cậu cũng không vẽ được đúng không? Không sao cả, tôi cũng không được, tất cả mọi người cũng như thế.”
Giang Lạc không cam tâm.
Chung quy cậu vẫn cần một chút bản lĩnh khiến bản thân mạnh mẽ để đối phó với Trì Vưu.
Sự bất lực không thể phản kháng tối qua, cậu không bao giờ... muốn trải nghiệm lần nữa.
Cơn thịnh nộ mãnh liệt và không cam tâm dâng lên từ đáy lòng, Giang Lạc hít sâu, dứt khoát không nghiên cứu thêm cách dẫn khí, không chần chừ hạ ngòi bút lông xuống.
Nét thứ nhất vung lên, toàn bộ thể xác lẫn tinh thần của Giang Lạc đều chìm vào trong lá bùa. Mỗi một nét móc, nét ẩn trong lá bùa trấn áp thế nhưng lại rõ mồn một trong lòng cậu. Giang Lạc hoàn toàn chú tâm, giữa chừng cũng không bị sai hay tạm dừng, thế mà đã vẽ một đường đến đuôi.
Nhưng Giang Lạc vẽ xong lại cảm thấy có gì đó sai sai. Lão tiên sinh hoàn thành một lá bùa đã đổ mồ hôi đầy đầu, nhưng khi cậu vẽ xong thì tinh thần lại sảng khoái, như là tiện tay vẽ một bản vẽ đơn giản.
Nói thật, hoa văn của lá bùa này có khi còn không khó bằng bản vẽ bình thường.
Giang Lạc suy nghĩ một chốc đã biết là mình thất bại rồi, vừa buông bút ngẩng đầu thì thấy Cát Chúc đang đứng trước bàn, nhìn chằm chằm vào lá bùa trên bàn, con ngươi sắp lồi cả ra ngoài.
“Giang, Giang Lạc.” Cậu ta run rẩy nói: “Cậu, cậu bán, bán bùa không?”