Văn Nhân Liên mỉm cười nhẹ nhàng nhưng không quá nhiệt tình, dù là hỏi loại chuyện này thì cũng không khiến người khác ác cảm được.
Nếu như Khuông Chính là một ngọn núi, Cát Chúc là một làn gió mát thì Văn Nhân Liên lại là một con hồ ly xảo quyệt. Cậu ta không định bắt tay từ việc bói toán sở trường của mình, cũng không âm thầm quan sát như Trác Trọng Thu mà lại đặt sự tò mò lên một câu hỏi nhìn như có vẻ dễ trả lời nhưng thật ra lại không hề.
Giang Lạc đương nhiên chưa từng lên giường với Trì Vưu.
Thật ra vấn đề này cũng chỉ có một đáp án mà thôi, bản thân Văn Nhân Liên cũng biết. Bởi vì lúc Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm kể chuyện có nói là sau khi Trì Vưu chết Giang Lạc mới nhận ra mình yêu hắn.
Lúc Trì Vưu còn sống, sao Giang Lạc có thể lên giường với Trì Vưu được?
Thế nhưng...
Giang Lạc chống cằm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua ô cửa thủy tinh phủ lên người cậu, năm tháng tĩnh lặng, yên bình mà lặng lẽ.
Ngoài cửa sổ, một con chim sẻ nho nhỏ đột nhiên bay đến, nhẹ nhàng đậu xuống bên bệ cửa sổ gần Giang Lạc, đôi mắt đen nhánh bé như hạt đậu lẳng lặng nhìn cậu.
Giang Lạc tiện tay sờ sờ bé chim sẻ, nhìn thấy sương mù màu vàng mang điềm lành giữa không trung, dưới mảnh phong thủy bảo địa này, loại quỷ như Trì Vưu bất kể thế nào cũng không thể hiện thân được.
Thế nên cậu mạnh dạn nói: “Không có.”
Văn Nhân Liên cong mắt, không hề bất ngờ, cậu ta đang định nói gì đó thì Giang Lạc lại tiếp tục: “Nhưng mà đêm qua, tôi đã bị bóng đè.”
Chim sẻ trên bệ cửa sổ khe khẽ nhìn Giang Lạc chằm chằm.
Gương mặt diễm lệ của Giang Lạc dần dần nổi lên hai rặng hoa đào đỏ ửng. Từ nhạt đến đậm, như gợn sóng êm ái động lòng người, gương mặt của cậu được phản chiếu trong đôi mắt vô cơ của chim sẻ, ngay cả lông mi đang nhẹ nhàng rủ xuống của Giang Lạc lay động trong gió cũng không thoát khỏi tầm mắt ấy.
Gương mặt ửng hồng của Giang Lạc khiến mọi người có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Giang Lạc ngượng ngùng ho khan vài tiếng: “Tôi đã có một giấc mộng xuân.”
Văn Nhân Liên kinh ngạc trừng to mắt.
Bởi vì trong “Ác quỷ” thân phận của Trì Vưu là thụ nên Giang Lạc cứ tự nhiên mà nhập vai công như thế. Dù cho gương mặt này của cậu còn diễm lệ hơn cả Trì Vưu thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sự tự tin của cậu cả.
Dường như Giang Lạc có hơi xấu hổ, cậu giơ tay che mặt kín bưng, tóc đen phủ xuống theo sườn mặt che hết bàn tay, cậu chậm rãi nói: “Ở trong mộng, anh ấy chủ động lắm.”
Giang Lạc nén cười, dùng giọng ngọt ngấy nói tiếp về những đặc trưng cơ thể của Trì Vưu được ghi lại trong sách: “Giờ tôi mới biết thì ra trên bụng của anh ấy còn có ba nốt ruồi nhỏ nối liền nhau đấy.”
Từ sau lần giao chiến đó, Giang Lạc và Trì Vưu đã hoàn toàn trở mặt.
Trì Vưu không vui thì muốn gϊếŧ cậu, lúc vui thì lại càng muốn gϊếŧ cậu, nếu như có kẻ điên bất kể thể nào cũng muốn mình chết thì vì bảo toàn tính mạng, Giang Lạc cũng đành bất chấp thủ đoạn.
Lúc này cậu hả hê thêm mắm dặm muối, tận tâm trả thù vì cái bóp cổ nọ.
“Không biết anh ấy có bị thương hay không.” Giang Lạc buông tay, lo lắng nói, mi mắt ủ rũ âu sầu như sắp rơi lệ đến nơi: “Anh ấy vẫn luôn như thế... Âm thầm làm những chuyện khiến tôi vui vẻ, chưa từng nghĩ đến bản thân.”
Mọi người gần đó:’’.......’’
Ngay ngắn trật tự hít hà một hơi thật sâu.
Bọn họ còn thân thiết với Trì Vưu hơn cả Giang Lạc, bọn con trai còn từng bắt gặp Trì Vưu ở suối nước nóng sau trường học, tất nhiên biết trên người Trì Vưu có ba nốt ruồi đặc trưng kỳ lạ.
Những nốt ruồi ở vị trí khác nhau đại diện cho những ý nghĩa khác nhau, trong mắt bọn họ thì ý nghĩa của nốt ruồi cũng không phải là nhỏ, thế nhưng bọn họ lại không hiểu được ý nghĩa ba nốt ruồi của Trì Vưu.
Có điều Giang Lạc có thể nói ra đặc trưng bí ẩn như thế của Trì Vưu thì chứng tỏ nội dung cậu nói là sự thật.
Vẻ mặt cả đám bỗng trở nên kỳ lạ.
Bọn họ nghe tới nghe lui, hình như đều là Giang Lạc mới là người ở “phía trên” vậy.
Giang Lạc sắp đặt cho Trì Vưu rất vui vẻ, cậu cười trộm, khóe mắt liếc nhìn qua, đối diện với tầm mắt của bé chim sẻ trên cửa sổ.
Cậu giật mình, nhẹ nhàng nâng tay sờ bé chim sẻ, bé chim sẻ lặng im mặc cậu vuốt ve. Đương lúc Giang Lạc muốn rút tay về thì bé chim sẻ đột nhiên lại mổ cậu một cái rồi giương cánh bay đi.
Bàn tay đau đớn như bị kim đâm, Giang Lạc giơ tay lên thì thấy chỗ bị mổ đã có một đường đỏ tươi, từng giọt máu to như hạt gạo trào ra.
Cậu rút tờ khăn giấy lau máu, nhìn miệng vết thương nửa phút rồi nói: “Chim chóc ở chỗ này hung dữ quá đi.”
“Bóng đè, mộng xuân...” Văn Nhân Liên chậm rãi đứng dậy: “Đúng là ngoài dự đoán của tôi.”
Văn Nhân Liên cảm thán một lát rồi cười nói: “Giang Lạc, đêm nay cậu có ở lại trường không?”
Giang Lạc gật đầu.
Học sinh chuyên ngành bọn họ thật ra bắt buộc phải ở lại trong trường, nhưng nguyên thân chê sinh hoạt trong trường quá sơ sài, cộng thêm mọi người trong ngành ai cũng mạnh hơn mình nên ỷ vào gia thế mà đi sớm về muộn chẳng thèm để quy định của trường trong lòng.
Thật ra quy định của trường cũng vừa phải, nhưng ngay cả trưởng nữ của nhà họ Trác – Trác Trọng Thu còn thành thật ở lại trường, bình thường ngoại trừ lúc nhận nhiệm vụ thì đều không ra ngoài. Bọn họ không đi cũng không phải do quy định mà là do không nỡ rời khỏi mảnh đất phong thủy bảo địa này.
Sinh khí và linh khí hội tụ, mơ hồ có hiệu quả như long mạch, có lời như thế ai lại muốn đi?
Cũng chỉ có tên nguyên thân ngu ngốc tự cho mình ngầu lòi, còn âm thầm xem thường trưởng nữ nhà họ Trác – Trác Trọng Thu.
Vì đã lâu Giang Lạc không ở lại trường, cho nên ký túc xá của cậu đã biến thành nhà kho từ lâu. Văn Nhân Liên giải thích: “Tạm thời sắp xếp cho cậu ở phòng của Trì Vưu, cậu có phiền không?”
Chỉ sợ đây là lại muốn thử cậu.
Nếu Giang Lạc nói dối, hoặc chính cậu là người đã gϊếŧ Trì Vưu thì khi bước vào phòng người chết sẽ không kiềm được sợ hãi khó chịu, thà không ở lại trường cũng không vào đó. Nhưng Giang Lạc lại biết ơn nói: “Tôi đã muốn đến xem ký túc xá của anh ấy từ lâu rồi.”
Ký túc xá của trường nằm ngay phía sau tòa nhà dạy học, ngành này chỉ có tám người nhưng lại chiếm mất một mảnh đất rất lớn, trên đường đi, Giang Lạc thấy có sân tập, phòng thiền, phòng học nhạc, còn có cả bể bơi, suối nước nóng, và các loại sân vận động.
Giang Lạc: ......
Đây là cuộc sống “sơ sài” trong ký ức của nguyên thân đó hả?
Phòng của Trì Vưu to hơn hẳn các phòng khác, dù sao Trì Vưu cũng là giáo viên. Giang Lạc đẩy cửa vào, cảm thấy căn phòng này hơi rộng quá rồi.
Cậu nhìn một trăm tám mươi độ quanh phòng, nếu chỉ có một người ở thì có vẻ rất trống trải. Giang Lạc dạo quanh các phòng một lượt, Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm đi cùng cậu, sợ cậu tức cảnh sinh tình.
Diệp Tầm nói: “Nếu cậu không muốn ở lại đây thì có thể chen chúc với bọn tôi.”
Giang Lạc hỏi: “Phòng mọi người to cỡ nào?”
Lục Hữu Nhất suy nghĩ một hồi, không chắc chắn nói: “Năm mươi mét vuông?”
Giang Lạc lập tức nói: “Không được, tôi sẽ ở lại đây.”
“Ở lại đây cũng được.” Diệp Tầm thản nhiên nói: “Nhưng tốt nhất là cậu đừng ôm hy vọng Trì Vưu sẽ xuất hiện gặp mình, đây là trường học, tất cả tà vật đều không thể vào, cho dù cậu có ở trong đây cũng sẽ không gặp được Trì Vưu đâu.”
Giang Lạc bày ra vẻ bị đoán trúng suy nghĩ, sắc mặt bỗng chốc tái nhợt.
Dáng vẻ Diệp Tầm như đã đoán được từ trước: “Mấy ngày sau bọn tôi sẽ tranh thủ dọn dẹp ký túc xá trước đây của cậu, cậu chỉ cần ở lại đây một đêm thôi. Giang Lạc, người và quỷ không chung đường, cậu nên tỉnh lại đi.”
Giang Lạc ngồi trên sofa, gục đầu vào đôi vai run rẩy.
Những người khác nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt phức tạp, Cát Chúc lắc đầu thở dài rồi dẫn đầu đi ra ngoài, để lại không gian yên tĩnh cho đôi uyên ương số khổ này.
Văn Nhân Liên đi cuối cùng, vừa định đóng cửa lại thì chợt nghe Giang Lạc nhỏ giọng nói: “Văn Nhân Liên, có thể cho tôi một gói thuốc lá không?”
Văn Nhân Liên sửng sốt, lập tức mỉm cười quay lại sofa, tao nhã lấy một gói thuốc lá dành cho nữ từ trong túi xách ra đặt lên bàn, lại lấy thêm một cái bật lửa được chạm trổ cành hồng có gai đặt bên cạnh: “Ngửi được mùi khói thuốc trên người tôi à?”
Giang Lạc “ừm” một tiếng.
Văn Nhân Liên cười cười kéo áo khoác xoay người: “Bạn học Giang Lạc, hút ít thôi nha!”
Tiếng giày cao gót xa dần, cửa bị đóng sầm lại.
Đợi sau khi chắc chắn mọi người đã đi xa rồi, Giang Lạc mới uể oải ngẩng đầu lên dựa vào sofa. Cậu đạp giày ra, đứng lên đi về phía phòng ngủ, mở tủ quần áo của Trì Vưu ra.
Trì Vưu mới chết có vài ngày, trong phòng vẫn còn sạch sẽ. Quần áo của Trì Vưu đều là lễ phục, không có loại quần áo ngày thường nào. Cậu lục tìm được một chiếc áo sơ mi to rộng còn mới, mở điện thoại bật một bài hát, vừa ngâm nga theo nhịp vừa bước vào phòng tắm.
Tiếng nước vang lên, nửa giờ sau, Giang Lạc bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc còn đang nhỏ từng giọt nước.
Cậu đi chân trần đến trước tủ lạnh, tìm được một chai bia lạnh, lại đi rửa sạch một cái ly rượu, đi lại bàn rồi dùng răng mở nắp chai ra.
Tâm trạng Giang Lạc rất tốt, nước đọng trên tóc được hút vào chiếc khăn màu xám đang quàng trên cổ. Cậu chỉ mặc một chiếc sơ mi rộng thùng thình, dài vừa qua đùi.
Tắm rửa xong uống một ly bia lạnh là chuyện sảng khoái nhất trên đời, Giang Lạc thở dài, cầm ly bia rồi rút một điếu thuốc từ trong gói ra, nghiêng đầu châm lửa, bước từng bước về phía ban công.
Ánh nắng giữa trưa chói chang, gió mát thổi qua cơ thể vừa mới tắm xong, vô cùng thoải mái. Giang Lạc chống tay vào lan can, hài lòng phun ra một làn khói.
Vạt áo bị gió thổi bay rồi nhanh chóng rũ xuống. Một con chim sẻ nhẹ nhàng bay đến ngọn cây cách đó không xa, từ trên cao nhìn xuống Giang Lạc đang đứng trên ban công.
Mái tóc đen đẫm nước của Giang Lạc được ánh mặt trời hong khô, chẳng mấy chốc đã ráo nước. Tóc đen bị gió thổi bay tứ tung, đôi chân thon dài thẳng đuột vô tư phơi bày ra ngoài. Cứ chốc chốc cậu lại rít điếu thuốc, lẳng lặng thưởng thức phong cảnh trong trường học.
Chim sẻ thấy cảnh này rõ rõ ràng ràng, đồng tử của nó u ám trống rỗng, thoạt nhìn y như một con chim chết.
Khi Giang Lạc thưởng thức cảnh đẹp thì tâm trạng sẽ bất giác tốt lên, cậu nhìn ngắm phong cảnh giữa trưa, thả lỏng bản thân một lát rồi quay về phòng ngủ bù một giấc.
Không khí trong học viện vô cùng tươi mát, không mất bao lâu, Giang Lạc đã chìm vào giấc ngủ.
Màn đêm dần buông.
Chim sẻ trên cây giang cánh đáp xuống ban công, nó đi vào phòng ngủ, vỗ cánh bay lên trên giường.
Chim sẻ phun một giọt máu lên ấn đường Giang Lạc.
Giọt máu lóe lên tia sáng tối tăm, Giang Lạc cau mày, bị kéo vào một giấc ngủ sâu.
......
Giang Lạc cảm thấy mình đang đổ mồ hôi đầm đìa.
Hô hấp trở nên nặng nề khó nhọc, toàn thân như đang bị lửa nướng, chóp mũi ngửi được một mùi cháy khét.
Hít vào, thở ra.
Tinh thần dần dần thanh tỉnh nhưng cơ thể lại như đang bị núi đè, không thể nhúc nhích.
Mẹ nó.
Bóng đè.
Giang Lạc gắng sức muốn mở mắt, đột nhiên nghe thấy tiếng cười sát bên tai, tiếng cười vừa vang lên thì cảm giác đè nặng trên người cũng biến mất trong nháy mặt, cậu mãnh liệt mở mắt ra.
Trong tầm mắt chỉ toàn là ánh lửa.
Trong phòng đang cháy, cái giường cậu đang nằm là chỗ cháy nghiêm trọng nhất.
Giang Lạc hoảng sợ ngồi dậy theo bản năng, lại bị mạnh mẽ túm về giường ngay trong khoảnh khắc. Cậu nhìn lên trên thì thấy đôi tay mình đang bị hai sợi xích sắt khóa chặt.
Giang Lạc biến sắc ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh.
Một bóng dáng cao gầy đang ngồi cạnh bàn học. Người nọ ưu nhã cầm quyển sách, đôi môi treo nụ cười dịu dàng giả dối, là dáng vẻ đạo đức giả như mọi ngày. Hắn mặc một bộ âu phục màu đen lộng lẫy sang quý, giày da được lau chùi bóng loáng, tựa như một quý ông thượng lưu lịch lãm nhất, vẫn là sự tồn tại trên ngôi cao được người khác săn đón.
Hắn như cảm nhận được ánh mắt của Giang Lạc, mỉm cười đặt sách lên đùi, bàn tay thuôn dài nhẹ nhàng đặt lên bìa sách, nói với Giang Lạc: “Chào buổi tối.”
Đây là Trì Vưu.
Giang Lạc bực dọc nhìn hắn.
Trong góc rất tối, cả căn phòng bị ngọn lửa mãnh liệt vây quanh, mà cậu lại là trung tâm của ngọn lửa. Giang Lạc tuyệt đối sẽ không tin hiện tại Trì Vưu bị đánh nát linh hồn lại có thể dùng trạng thái này xuất hiện trước mặt cậu, cũng sẽ không tin Trì Vưu có thể đường đường chính chính vào trường học.
Cậu cố sức tránh sóng nhiệt, nhanh chóng khiến não mình bình tĩnh lại. Cậu nhanh chóng phát hiện ra chỗ không hợp lý, bàn học vốn ở bên phải giờ đây lại đang nằm bên trái, cậu cố gắng nghểnh cổ ra nhìn cửa sổ, ngoài trời thời tiết âm u quỷ dị, khủng bố như đang ở âm phủ, mà ổ khóa cửa sổ lại biến thành bên trái.
Hết thảy mọi thứ đều tương phản với sự thật, vẻ mặt Giang Lạc dần dần trấn định trở lại, cậu nhìn về phía bóng dáng trên bàn học, cười như không cười, nói: “Đây là trong gương hay trong mơ?”
Chẳng đợi Trì Vưu trả lời, cậu đã lẩm bẩm: “Tôi cảm thấy là đang trong mộng, bây giờ anh không có bản lĩnh đi vào trường học rồi kéo tôi vào trong gương.”
“Đúng không, Trì Vưu?”
Trì Vưu cười cười, cầm quyển sách trên đùi lên đặt lại bàn. Chữ trong sách cũng bị ngược.
Tiếng giày da hòa với tiếng lửa cháy tạo nên một khúc tấu vặn vẹo điên cuồng. Trì Vưu chầm chậm bước đến giường, ngọn lửa đã sắp bén đến giường chiếu sáng gương mặt vô cùng tuấn tú của hắn, gương mặt bị cắt rời thành những khối nhỏ méo mó. Trì Vưu cười khẽ, một bàn tay vươn ra từ trong bóng đêm.
Tay hắn rõ ràng chưa đυ.ng đến Giang Lạc nhưng cậu dường như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp lấy cần cổ. Cậu bị buộc ngẩng đầu lên, y như một con thiên nga bị siết cổ sắp chết, tóc xõa ra sau lưng.
“Thân là một người yêu thầm cậu, đến chết cũng phải dẫn cậu theo...” Giọng nói của bóng dáng đứng ở đuôi giường càng ngày càng sung sướиɠ, hắn như đã tìm được một món đồ chơi mới mẻ, tràn đầy thích thú nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng: “Tôi đương nhiên phải thỏa mãn ước nguyện của cậu rồi.”
Hắn nhẹ nhàng, chậm rãi đến bên giường theo tiết tấu, tiếng giày da như đang đếm ngược khoảnh khắc kết thúc sinh mạng.
Bàn tay vô hình trên cổ biến mất, Giang Lạc nặng nề ngã ra giường. Cậu thở hồng hộc, một bàn tay duỗi dọc theo đầu cậu nắm lấy một lọn tóc đen.
Giang Lạc ngửa đầu nhìn, gương mặt Trì Vưu trong ánh lửa như ác ma, hắn cười nói: “Bóng đè?”
Trì Vưu vừa dứt lời, Giang Lạc đã cảm nhận được một cơn trọng lực đánh úp xuống, ngọn lửa bùng lên dữ dội, đã sắp lan đến vị trí cậu đang nằm.
Từng nhịp thở của Giang Lạc đều là mùi khét nghẹt của khói, cậu nghe được tiếng tóc mình bị đốt trụi, cảm nhận được cơn đau lan dần từ tứ chi ra toàn thân.
Cậu không thể nhúc nhích, chỗ có thể chuyển động duy nhất chỉ có ánh mắt. Cơn đau đớn do bị ngọn lửa hừng hực thiêu đốt khiến cậu như đang ở địa ngục, Giang Lạc nghiến răng ken két, nhìn chằm chằm vào Trì Vưu trên đầu giường.
Trì Vưu mỉm cười nhìn cậu, dưới nụ cười lạnh lùng là khe băng nứt vỡ, bóng đêm che lấp người hắn, nơi ánh lửa chiếu sáng vô tình làm lộ khóe miệng đang cong lên, khiến người ta không rét mà run.
Giang Lạc bị thiêu sống.
Sau cơn đau đớn, cậu lại mở mắt ra lần nữa.
Vẫn là căn phòng âm u khủng bố, nhưng hiện thực lại tương phản cảnh trong mơ,
Giang Lạc mặt không đổi sắc xoay người xuống giường, cậu bước nhanh đến chỗ tủ lạnh, lấy một chai bia ra đập thật mạnh xuống góc bàn, sau đó cầm nửa chai bia sắc nhọn đi loanh quanh trong phòng tìm người.
Bước qua từng phòng từng phòng, thẳng đến trước phòng tắm, cậu bị một người đột nhiên xuất hiện phía sau quăng vào trong bồn tắm.
Bồn tắm vừa nãy còn đang trống rỗng lúc này lại tràn đầy nước, nước lạnh thấu xương, Giang Lạc bị một bàn tay ấn mạnh đầu vào nước.
“Cậu tìm tôi đúng không?” Giọng nói nhã nhặn của Trì Vưu vang lên trên mặt nước, hẳn mỉm cười lặp lại lời sáng nay Giang Lạc nói: “Không được nha, dù sao người chủ động trong mộng phải là tôi mới đúng.”
......