Chương 4

Nói thật, bộ phim này quay cảnh rất chính xác, khiến người xem không dám chê. Tôi nhớ rõ có một đoạn độc thoại về nhân vật Nam Tương và Tịch Thành: “Nam Tương đem tất cả những trải nghiệm đẹp đẽ đầu tiên của cô thiếu nữ cho Tịch Thành, những lần đầu tiên nắm tay, ôm, hôn, rời nhà trốn đi… đều cùng trải qua với Tịch Thành.”

Thiếu niên nhìn đến đoạn này, đột nhiên hỏi tôi: “Cậu thì sao? Cậu đã trải qua bao nhiêu lần đầu tiên rồi?”

Tôi nghiêm túc nghĩ, đáp: “Trừ rời nhà trốn đi, còn lại chưa làm gì cả.” Rồi bỗng ý thức: “Chẳng… chẳng lẽ cậu đều từng làm hết rồi à?”

Thiếu niên lắc đầu: “Hôm nay cũng là lần đầu tiên.”

Nghe vậy, tôi không kìm nổi, trong lòng vui sướиɠ nhảy cẫng lên. Lần hẹn hò này quá tuyệt vời, khiến sau này một thời gian dài tôi gần như không thể nghe bài [Thời Gian Trôi Trong Mưa] nữa.

Xem xong phim, bọn tôi đi ăn nhẹ bên cạnh, rồi chuẩn bị tạm biệt. Xa xa, thấy một nhóm người tiến lại, một người phất tay, một người nhe răng cười nhìn bọn tôi, ánh mắt tràn đầy ái muội, khiến cả hai bọn tôi đều mỉm cười thẹn thùng.

Đúng vậy, nhóm người đó không phải ai khác, chính là những bạn học mà tôi từng hẹn cùng đi KTV ca hát.

Tôi sống mười mấy năm, chưa từng có một ngày nào giống như ngày hôm đó, như một vở kịch hóa đời thực. Khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu vì sao nghệ thuật và sinh hoạt thực tế, phim ảnh hay truyền hình, đều không phải để lừa người.

Chỉ có một lần duy nhất hẹn hò riêng với thiếu niên, vậy mà lại trở thành ánh sáng trước bao người. Hôm đó, tôi còn ăn diện lộng lẫy, khiến người khó mà không để ý nhưng bọn tôi vẫn giải thích tượng trưng, rồi bị kéo đi ca hát.

Tôi thề, từng tưởng tượng hàng vạn cảnh hẹn hò với thiếu niên nhưng tuyệt nhiên không ngờ thực tế lại thế này.

Ngày hôm sau đến lớp, chuyện tôi và thiếu niên đi xem phim ai cũng biết. Phải biết, trước áp lực thi đại học, mỗi ngày bị điểm số và xếp hạng tra tấn tinh thần, những học sinh lớp 12 như bọn tôi, chuyện tình cảm của thiếu niên thiếu nữ cũng trở thành đề tài để nghe ngóng. Ai nấy đều nghĩ quan hệ giữa tôi và thiếu niên đã đạt tới mức cao nhất, bóng gió dò hỏi liên tục, nhưng bọn tôi chỉ cười ý nhị mà qua chuyện.

Tôi vẫn còn quá nhiều điều không xác định, không biết vì sao thiếu niên như vậy. Kỳ thực có nhiều khoảnh khắc, suýt nữa tôi chạy đến hỏi thẳng: “Tôi thích cậu, cậu có thích tôi không?” Nhưng tất cả đều bị gánh nặng học tập và thi cử đè nén.

Nếu đáp án là “có”, sau này bọn tôi sẽ như thế nào? Ở bên nhau sao? Nhưng đang lớp 12, tôi phải vì tương lai của mình mà lo. Nếu đáp án là “không” thì tôi nên đối mặt với cậu ấy ra sao?

Dù kết quả thế nào, tôi không thể vì cảm xúc mà lung lay. Điều duy nhất có thể làm là cố gắng làm bản thân trở nên tốt hơn.

Khoảng thời gian đó, tôi tập trung toàn lực vào học tập. Trong giai đoạn nhạy cảm này, ai cũng không dám lơ là. Ngoài việc học, tôi còn âm thầm bắt đầu kế hoạch giảm cân. Bọn tôi không thường xuyên giao tiếp, lớp học ít khi có thời gian riêng nhưng vẫn duy trì thói quen mỗi tối trò chuyện một lát trước khi ngủ, nói lời chúc ngủ ngon rồi đi vào giấc mơ.

Những đêm ấy, trong đầu luôn xuất hiện kịch bản thi đại học và rồi tôi cùng thiếu niên đều thi đỗ vào cùng một trường đại học. Khi đó tôi cũng giảm cân thành công, ngồi phía sau xe của thiếu niên, mặc chiếc váy trắng, gió nhẹ thổi váy, dưới ánh nắng, cả hai bọn tôi đều cười rạng rỡ. Đó là hình ảnh tôi từng tưởng tượng đẹp nhất.

Trước khi hè bắt đầu, mỗi ngày đều trôi qua thật phong phú và tốt đẹp.

Một ngày trước kỳ nghỉ, thường lệ là họp phụ huynh. Hôm đó thiếu niên đi cùng mẹ rất sớm, trong lòng tôi thấy mẹ cậu ấy rất có khí chất. Qua vài lần tiếp xúc, có thể thấy quan hệ mẹ con rất tốt.

Khi tôi đưa cha đi ngang hành lang lớp trên, tình cờ gặp mẹ thiếu niên. Tôi bỗng chột dạ, sợ cha phát hiện gì nên thả chậm bước chân, kéo khoảng cách ra một chút. Cậu ấy ở phía sau lặng lẽ cười, vẫy tay chào mẹ, rồi đi theo tôi, nở nụ cười vừa hài hước vừa nuông chiều — khiến bây giờ tôi nghĩ lại vẫn rung động.

Sau buổi họp phụ huynh, bọn tôi bước vào giai đoạn cuối cùng của lớp 12, kỳ nghỉ hè ngắn ngủi nhất. Dù chỉ hơn 10 ngày, tôi vẫn để mẹ sắp xếp kèm bốn môn học bổ túc, mẹ còn khen: “Cuối cùng con gái cũng hiểu chuyện, biết nỗ lực.” Nhưng chỉ mình tôi biết động lực đến từ đâu.

Ban đầu, đối mặt với cường độ học tập, tôi còn tràn đầy sức lực. Nhưng chỉ một tuần sau, áp lực học tập dồn dập khiến tôi gần như không thở nổi. Trong thời gian nghỉ này, tôi và thiếu niên cũng không liên lạc.

Vì vậy, tôi không thể phủ nhận rằng, dù nỗ lực thế nào, tương lai với thiếu niên vẫn không cho tôi một câu trả lời xác định.

Một buổi tối nọ, để giải tỏa cảm xúc bực bội, tôi đăng một trạng thái đầy năng lượng tiêu cực ở tài khoản mạng xã hội.

Chỉ chốc lát, thiếu niên bình luận: [Tâm trạng không tốt sao?]

Tôi lập tức đáp: [Có một chút.]

Cậu ấy nói tiếp: [Nói ra cho nghe một chút đi.]

[Thật ra cũng không có gì đâu, chỉ là tôi không hiểu tại sao tiền nhân phải vất vả nghiên cứu, phải mất bao lâu mới tìm ra được thứ gì đó, vậy mà bây giờ lại bắt bọn mình chỉ trong vỏn vẹn ba năm phải nắm vững hết, còn bắt đi thi đại học nữa, thật sự quá tàn nhẫn.]

[Ha ha ha, có đôi khi tôi cũng rất muốn biết suốt cả ngày cậu suy nghĩ gì.]

Tôi cũng không ngạc nhiên, suy nghĩ của tôi lúc này, tất nhiên là về việc phải nỗ lực thế nào mới có thể xuất hiện trong tương lai của cậu ấy.

Thiếu niên thấy nửa ngày tôi không trả lời, liền nhắn tin trên □□: [Đã muộn thế này, đang làm gì?]

[Làm bài.]

[Chăm vậy, học tới đâu rồi?]

Tôi thở dài: [Chẳng đâu vào đâu cả.]

[Cậu biết tại sao không?]

[Nếu cậu nói là tại chỉ số thông minh của tôi, tôi liền unfr cậu ngay.]

[Sao có thể? Cậu biết giờ này là 11 giờ tối ở Bắc Kinh, là thời gian não bộ cần nghỉ ngơi nên cậu không làm được bài là đúng thôi. Đại não đang nói với cậu nên đi ngủ, cần nghỉ ngơi một chút.]

[Nghe cũng có lý, vậy ra không phải do tôi lười, mà là đại não đang nghỉ đúng không?]

[Đương nhiên, đây có cơ sở khoa học mà. Nếu không, sao thi đại học lại định giờ buổi tối 11 giờ?]

Từ trước đến nay tôi chưa từng cảm thấy mình vô dụng nhưng chỉ hai câu nói của thiếu niên lại trấn an nỗi lo và cảm giác bất an của tôi.