Chương 3

Học kỳ hai của năm học cấp ba sắp kết thúc, trường muốn bọn tôi nhanh chóng thích ứng với cường độ học tập và sinh hoạt của năm lớp 12, theo lý thì thường sẽ rút ngắn hai tháng nghỉ hè thành ba đợt. Dù bọn tôi, những học sinh chuẩn bị lên lớp 12, đã sớm có lòng chuẩn bị nhưng khi thông báo vừa đưa ra, vẫn không khỏi có vài lời oán giận. Chính là kiểu tâm trạng của thiếu nữ, luôn phức tạp và đa cảm.

Trước khi chính thức học bù, nhà trường cho bọn tôi ba ngày nghỉ để điều chỉnh trạng thái.

Vào buổi tối cuối cùng của tiết tự học trước kỳ nghỉ, trong lòng tôi phấn khích không kìm nén được. Tôi và vài nữ sinh có quan hệ tương đối tốt bàn nhau muốn đi xem phim, vẫn là chọn đi cùng K.

Năm đó phim [Tiểu Thời Đại 1] chiếu, là bộ sách top4 mà tôi từng rất mê, đặc biệt muốn đến rạp để duy trì niềm yêu thích ấy.

Tuy nhiên, cho đến khi tiết tự học buổi tối kết thúc, vẫn chưa có kết quả thảo luận cuối cùng.

Lúc ấy, đang đi cùng một lối nhỏ, thiếu niên bỗng gọi tôi một tiếng, cười nói: “Hì, ngày nghỉ tôi mời cậu đi xem phim nha.”

Ban đầu tôi ngẩn người, ngay sau đó mới nhận ra hẳn là cậu ấy nghe được bọn tôi bàn chuyện từ trước.

“Cậu đang nói giỡn à?”

Thiếu niên nghe vậy, biểu cảm hơi bất đắc dĩ: “Tôi nói giỡn sao? Tôi thật lòng mời cậu nên cậu có vui lòng đi cùng không?”

Tôi không nhớ mình đã trả lời ra sao, chỉ còn nhớ trong đầu lúc ấy như tràn ngập pháo hoa, vui đến mức không sao diễn tả nổi.

Khi ấy, vì tính cách tự ti và nhạy cảm, tôi không biết lời mời của thiếu niên mang ý gì: cậu ấy có thích tôi không? Hay chỉ đơn giản là mời xem phim thôi? Trong lòng, vừa ngọt ngào vừa mâu thuẫn, mong chờ lần hẹn hò này.

Đó là lần duy nhất tôi ở cùng thiếu niên một cách riêng tư. Tôi tưởng tượng trước đó rằng đây sẽ là trải nghiệm lãng mạn khó quên nhưng cuối cùng mọi thứ lại có những bất ngờ khác.

Bọn tôi bàn nhau xem phim nào, tôi muốn xem [Tiểu Thời Đại 1], còn cậu ấy muốn xem [Siêu Nhân].

Thiếu niên chịu ảnh hưởng từ lý tưởng anh hùng Marvel, hoàn toàn không hiểu nổi cái đau văn học mà tôi than vãn. Khi cả hai đều không nhường, cậu ấy tung chiêu “Tôi mời, xem phim gì tôi quyết định.”

Tất nhiên tôi cũng không cam chịu: “Cậu như này có gì khác gì mấy vai ác trong phim truyền hình, cũng xài tiền để bắt người khác theo ý mình, anh hùng hào hiệp cái gì chứ?”

Sau một hồi tranh cãi, thiếu niên gửi tin nhắn: [Tôi chưa bao giờ nói mình là anh hùng, nếu mà nói ra thì cậu còn phải nói nữa. Cậu phải hiểu là tôi ở thế cao hơn cậu nhiều nên chẳng cần phải nhường gì cả.]

Tôi nhìn đi nhìn lại tin nhắn, từ nghi ngờ, khó hiểu, đến cuối cùng cảm thấy ngượng ngùng.

Tôi hiểu ý cậu ấy không? Cậu ấy muốn cứu vớt gì chăng? Sau nửa ngày châm chước, tôi chỉ gõ “Biếи ŧɦái” rồi gửi đi.

Còn về tranh luận xem phim, tôi nhanh chóng quên đi, vì tất cả chuẩn bị đều nhằm cho lần “hẹn hò” này.

Ngày đầu kỳ nghỉ, tôi năn nỉ mẹ cùng đi mua váy áo và lúc đi dạo phố, tranh thủ mua thêm vài món trang sức và kẹp tóc uốn lọn.

Không biết có phải do tôi tỏ ra quá rõ ràng, mẹ cũng nhận ra, vài ngày này luôn chú ý tôi nhiều hơn bình thường. Vì vậy, thời gian gặp mặt mà tôi mong muốn bị sửa đổi vài lần nhưng thiếu niên chậm chạp không phản hồi.

Tâm trạng tôi theo thời gian càng thêm uể oải, trong lòng luôn có một “tiểu nhân” nhắc nhở: xem đi, chuyện ngôn tình này rồi cũng sẽ trói chặt mày, quả nhiên mày vẫn bị chi phối.

Cuối cùng, khi tôi quyết định “ngâm nước nóng” chờ hẹn, thiếu niên gửi tin nhắn: [Ngày mai 11 giờ sáng gặp tại rạp, thời gian không thay đổi được.]

Tôi lập tức trả lời: [OK] rồi cẩn thận nhắn tiếp: [À… Cậu có giận không?]

[Đồ ngốc, sao tôi có thể giận cậu? Giận còn không bằng làm mình tức chết. Ngày mai đừng đến trễ, đừng sửa thời gian, cảm ơn cậu.]

“Đồ ngốc” Tôi lặp lại lời đó trong lòng, rõ ràng cảm thấy hơi mang sắc thái nuông chiều. Hóa ra, được người khác bao dung vô điều kiện lại là cảm giác như thế này. Có… có phải cậu ấy cũng có chút thích tôi chăng?

Ngày hôm đó đi xem phim, tôi dậy đặc biệt sớm. Trước giờ vốn không tự tin về dáng vẻ của mình, lần đầu mặc váy, còn mới kịp cuốn tóc lên vai cho gọn, đứng trước gương soi lại, thấy vừa ý mới ra khỏi nhà.

Đến nơi, còn nửa giờ nữa mới đến giờ hẹn, tôi đứng trước cửa vừa hồi hộp vừa phấn khích chờ đợi. Ngay lúc ấy, thiếu niên nhẹ nhàng tiến đến. Hôm đó cậu ấy mặc áo thun trắng và quần jean xanh biển, đẹp trai rạng ngời, tôi nghĩ, có lẽ đây là thiếu niên đẹp nhất thanh xuân tôi từng gặp.

Thiếu niên đứng trước mặt tôi, nhìn ngó một chút, chẳng nói gì, chỉ đến khi bọn tôi lần lượt đặt tay vào tay vịn thang máy lên tầng rạp chiếu phim, bỗng nghe cậu ấy đứng phía sau nói: “Hôm nay cậu thật khác thường.”

Tôi lập tức đỏ mặt, nghĩ thầm: Đại ca, không cần nói đâu. Nhưng vẫn ra vẻ trấn định, đùa cợt: “Sao? Chẳng lẽ là ngày thường tôi quá man nên cậu không quen nhìn tôi như con gái, đột nhiên thấy tôi diện váy nữ, không tiếp thu nổi sao?”

Thiếu niên nghiêm túc đáp: “Không phải đâu, tôi luôn xem cậu là nữ sinh, nào có nữ sinh nào muốn người khác nhìn mình như nam đâu.”

Nhìn cậu ấy như vậy, sao tôi không thích được? Cậu ấy có thể lơ đãng mà nhìn thấu sự diễn của tôi. Khi ấy, tôi còn chưa biết gọi cậu ấy là “em gái Liêu” nhưng giờ nghĩ lại, thiếu niên đúng là cao thủ.

Vào rạp xem phim, để lễ phép, thiếu niên nhường tôi mua Coca và bắp rang. Tôi kiên quyết tự đi lấy, không nhường.

Khi đến quầy, chị bé nhân viên nhìn thấy một đôi học sinh nam nữ đến xem phim, có lẽ nhớ lại chuyện tình yêu thời học sinh, vừa cười vừa nhiệt tình đề xuất các phần combo cho đôi tình nhân, làm cả hai bọn tôi xấu hổ, phải nhanh chóng đưa tiền lấy đồ rồi đi.

Bởi vì chút chuyện nhỏ này, không khí giữa tôi và thiếu niên trở nên hơi quái dị. Tôi cầm Coca quát lên trong tay, nhìn quanh rạp, lúc ấy mới 11 giờ sáng, khán giả rất ít, trong lòng thầm nghĩ: “Phim [Siêu Nhân] cũng không đến nỗi ít người vậy chứ, dù là buổi sáng.”

Khi nghe màn hình vang lên giọng Dương Mịch, tôi mở to mắt nhìn bên thiếu niên. Cậu ấy từ từ nói: “Hôm nay là trận này.” Nghe vậy, mặt tôi lập tức nở nụ cười tươi, rồi chuyển hướng tập trung nhìn phim nghiêm túc.