Chương 2

Lúc làm việc Ôn Tồn không thích cười, trông cô điềm đạm và sắc sảo hơn hẳn. Từng cử động đều dứt khoát, cả người toát ra khí chất thanh lịch, quyết đoán, mang theo vẻ quý phái được hun đúc từ những năm tháng sống ở London.

Nhạc Cầm nhìn chằm chằm cô hồi lâu, thở dài: "Ôn Tồn, sao mặt cậu xinh thế hả? Cũng là nghiên cứu sinh như nhau, sao tớ thì bơ phờ thế này mà trông cậu thì rạng rỡ thế kia. Thật bất công! Chẳng trách Lý Cánh Thành lại theo đuổi cậu không dứt."

Lý Cánh Thành là một tiến sĩ khoa học tự nhiên, được nhận vào giảng dạy tại Đại học Bắc Kinh cùng đợt với Ôn Tồn và Nhạc Cầm.

Là trường đại học TOP đầu cả nước, số lượng tiến sĩ ứng tuyển nhiều không đếm xuể. Vài tháng trước, Ôn Tồn đã giành vị trí đứng đầu nhờ lý lịch ấn tượng: hoàn thành xuất sắc các chương trình Cử nhân, Thạc sĩ rồi Tiến sĩ tại Oxford, cùng vô số bài báo đăng trên các tạp chí khoa học uy tín.

Ba người nổi bật giữa hàng nghìn ứng viên, giành được suất giảng dạy thử việc một năm, nên dễ nảy sinh sự đồng cảm và quý mến lẫn nhau.

Thế là họ lập một nhóm nhỏ, cùng chia sẻ mọi chuyện từ công việc đến cuộc sống, than thở về cấp trên và giải tỏa áp lực. Cứ thế, họ dần trở nên thân thiết.

Cuối tuần thỉnh thoảng họ cũng hẹn nhau đi ăn.

Ngay từ đầu, Lý Cánh Thành đã không hề che giấu sự ngưỡng mộ dành cho Ôn Tồn.

Lòng ngưỡng mộ này càng trở nên mãnh liệt vào ngày anh ta biết tin Ôn Tồn kết thúc sớm thời gian thử việc, chính thức trở thành giảng viên trẻ của Đại học Bắc Kinh.

Anh ta bắt đầu thường xuyên gửi hoa và mời cô đi ăn. Dù Ôn Tồn đã thẳng thừng từ chối nhiều lần, nhưng cũng không khiến anh ta nản lòng.

Thật lòng mà nói, Ôn Tồn hơi phiền vì chuyện này.

Toàn bộ tâm trí cô đều dồn vào việc làm thế nào để xin được hộ khẩu thành phố Bắc Kinh cho Ôn Hành. Nếu không kịp nhập học vào tháng Chín, thằng bé sẽ bị chậm học mất một năm.

Còn chuyện tình cảm, cô đã chẳng còn là cô bé 18 tuổi năm xưa, chỉ vì một sai lầm nhỏ mà đã vội vàng bỏ chạy.

Suy cho cùng, dù thiếu vắng ai, cuộc sống của cô vẫn ổn cả.

"Nhìn kìa, vừa nhắc Tào Tháo đấy, hoa đã gửi đến tận văn phòng rồi." Một anh chàng giao hàng đứng ở cửa, Nhạc Cầm nhận lấy bó hoa rồi đặt lên bàn Ôn Tồn, quen tay lật tấm thiệp xem người gửi: "Lý Cánh Thành, chẳng có gì bất ngờ. Cậu định thế nào, lại đem ra ngoài sảnh để đó à?"