Chương 1

Cô cụp mắt suy nghĩ: "Đã lâu không gặp rồi..."

Tháng Sáu ở Bắc Kinh khác hẳn miền Nam ẩm ướt. Bầu trời nơi đây cao trong vắt, không một gợn mây, nắng vàng rực rỡ.

Ôn Tồn đã quá chán cảnh sương mù và những cơn mưa rào bất chợt ở Anh. Lúc này, được đắm mình dưới ánh nắng vàng, cô lại càng thấy may mắn vì quyết định về nước đột ngột của mình.

Cây ngô đồng xanh mướt bên khung cửa sổ cạnh bàn làm việc của cô khẽ lay động theo gió, lọc những tia nắng lốm đốm và mang theo hương thơm dịu ngọt.

Tiếng ve kêu râm ran hòa cùng giọng nói non nớt, đầy sợ hãi đang nài nỉ ở đầu dây bên kia, khiến Ôn Tồn hoàn toàn mất tập trung vào bài nghiên cứu trên máy tính.

Ôn Tồn xoa xoa thái dương, dịu giọng ngắt lời: "Sẽ không có lần sau đâu nhé, và đừng kể lể chuyện này khắp nơi nữa."

Nhạc Cầm ngồi đối diện đang lướt điện thoại, đợi Ôn Tồn cúp máy mới lên tiếng, mắt không rời màn hình: "Ôn Tồn, sao cậu vẫn mềm lòng thế. Đây là Đại học Bắc Kinh đấy, trường TOP đầu cả nước, những sinh viên này ngày trước phải chật vật lắm mới vào được, chẳng lẽ họ không ý thức được hay sao? Đến cả điểm chuyên cần cũng phải đi năn nỉ, chậc chậc... nếu là thời chúng ta đi làm nghiên cứu sinh ở nước ngoài..."

Ôn Tồn ngả người ra ghế, khoanh tay cười: "Vì cậu từng trải qua khó khăn, nên giờ muốn họ cũng phải chật vật như mình à?"

"Trường hợp sinh viên này hơi khác, nhà nghèo, mấy buổi vắng mặt là do phải đi làm thêm. Giúp được thì cứ giúp thôi." Cô vén mái tóc dài ra sau tai, dáng vẻ thờ ơ.

Thực ra, cô cũng không hẳn là mềm lòng.

Chỉ là cô nhớ lại những ngày đầu sang Anh, lạ nước lạ cái, lại còn đang mang thai Ôn Hành. Dù trong tay có số tiền Lục Tri Tự và ông ngoại để lại, nhưng cảm giác chông chênh trống trải trong lòng thì tiền bạc chẳng thể nào lấp đầy. Những ngày tháng học quên ăn quên ngủ vì điểm số, phải chi tiêu tằn tiện từng đồng, tất cả đều nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của các giáo sư và bạn bè.

Chỉ là đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà thôi.

Ôn Tồn hít một hơi thật sâu, mái tóc xoăn ngang lưng gợn lên như sóng, mềm mại tựa làn sóng lá xanh rì ngoài cửa sổ.

Nhạc Cầm ngồi đối diện nhìn cô ngẩn người, bàn tay đang lướt Weibo cũng dừng lại.

Cô gái này quả thật rực rỡ như nắng hè.

Ôn Tồn thật sự rất đẹp.

Dưới mái tóc xoăn bồng bềnh, đôi khuyên tai tròn lủng lẳng khẽ đung đưa, ẩn hiện giữa những lọn tóc một cách dịu dàng, vừa phóng khoáng lại vừa tinh tế. Đôi mắt hạnh khẽ cong lên, trong veo và lấp lánh.