Chương 21

Buổi thử luyện sắp tới thật sự rất hung hiểm. Yến Nguyệt Đình khum tay che ngọn lửa nến, tựa như muốn mượn chút hơi ấm của nó. Trong bóng tối chập chờn bao trùm căn phòng, hắn lặng lẽ mỉm cười, khóe môi cong thành một đường sắc bén.

Lúc này, Chử Phách bôi thuốc tiêu sưng mặt nằm trên giường. Nàng đang liệt kê những từ có thể bị “làm mờ” trong cuốn sổ:

Từ ‘bắt nạt’ không bị làm mờ, vậy thì có thể là ‘ức hϊếp, hϊếp đáp, sỉ nhục, mắng nhiếc, làm nhục, lăng nhục, dày vò, hành hạ..."

Dựa theo tình huống kịch bản, kết hợp văn cảnh, nàng liền điền vào chỗ trống.

Chử Phách: “Sao tự dưng mình có cảm giác đang làm đề thi Ngữ Văn vậy?”

Nàng đột nhiên nghe được lời tự thuật vang lên trong đầu, theo bản năng lật trang giấy ghi lại trước rồi vui mừng lẩm bẩm:

“Thật tốt quá, đoạn này không có từ nào bị che.”

Vui mừng xong, nàng đọc lại một lần nữa, càng đọc càng cảm thấy đoạn văn này có sát khí lẫm liệt, khiến người ta phát sợ.

Nam chính sắp làm chuyện ác rồi!

Tốn Phong Phái có thể coi như một trường đại học tu tiên tổng hợp, quản lý cực kỳ nghiêm ngặt. Đệ tử ngoại môn ba năm một lần đều phải trải qua kỳ thi, hoàn thành tất cả các vòng thi của ngoại môn với thành tích đạt chuẩn mới có thể vượt qua cột mốc quan trọng chẳng khác nào kỳ thi đại học, rồi mới có thể tiến vào nội môn.

Đệ tử nội môn thì năm năm trải qua kỳ thi nhỏ và kỳ thi lớn cách mười năm, nhờ đó mới được thăng cấp thông qua kỳ thi này.

Ngay cả đệ tử chính thức như Chử Phách cũng vẫn phải tham gia kỳ thi lớn.

Ngày nàng xuyên tới, vừa mở mắt đã thấy Yến Nguyệt Đình đang quỳ xoa chân cho mình, cũng là bởi nàng vừa mới hoàn thành đợt thi cuối cùng, linh lực bị phong bế, nên phải dùng tay không vác Câu Tinh Đao leo lên núi Đại Sơn.

Mục khảo hạch này chính là rèn luyện thể lực của tu sĩ, nhắc nhở bọn họ trên con đường tu hành không thể chỉ chăm chú tu pháp thuật mà bỏ bê rèn luyện thân thể.

Nội dung mỗi vòng thi sẽ do mười hai trưởng lão ra đề, nhưng duy nhất có một mục không bao giờ thay đổi: thử luyện sau núi, đánh giá toàn diện sức mạnh của các đệ tử thông qua chiến đấu thực tế.

Lúc đó Chử Phách vốn còn mơ màng buồn ngủ, nhưng nghe lời tự thuật âm dương quái khí vang lên, cơn buồn ngủ lập tức bay biến. Nàng thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cảnh Yến Nguyệt Đình cười gian, chuẩn bị đào bẫy.

Nàng từng nghe cô bạn cùng bàn kể rằng “Chử Phách” bị nam chính hãm hại đến chết, còn mô tả cái chết thảm thương của nàng bằng giọng điệu vô cùng cảm động, nói nàng chết thảm đến mức hồn phi phách tán, không toàn thây.