“Nói thật, tiểu sư tỷ còn lâu mới để tâm đến tên tạp chủng thấp hèn như ngươi.”
Một tên khác cười phá lên:
“Cho dù nàng đến thật, cũng sẽ vỗ tay hoan hô bảo bọn ta tiếp tục.”
Vừa dứt lời, trước cửa liền vang một tiếng vỗ tay “bốp bốp bốp” hợp tình hợp cảnh, rồi một giọng nữ u ám chầm chậm vang lên:
“Tiếp tục đi, đừng ngừng lại.”
Hả?
Ba người đồng loạt sững sờ quay đầu lại.
Mọi người đều nhìn về phía cửa. Chỉ thấy đêm đen gió lớn, bóng người ngoài cửa ẩn hiện, là một sinh vật hình người tóc tai rũ rượi, mặt phát ánh sáng xanh.
Nhìn kỹ thì mặt nó không có ngũ quan!
“Ma a!”
“Aaa! Có ma!”
Không biết ai là người đầu tiên hét toáng lên.
Cái gì! Có ma?
Chử Phách vốn đã chuẩn bị sẵn tư thế mỹ nhân cứu anh hùng, nàng nghe tiếng hét ấy thì suýt nữa nhảy dựng lên, lao thẳng vào phòng hệt như pháo nổ:
“Cứu mạng!”
Không thể trách nàng được, nàng thật sự rất sợ ma quỷ, huống hồ nàng đã xuyên vào thế giới tu tiên phi khoa học như thế này, quỷ có mặt đầy rẫy khắp nơi là chuyện bình thường!
Không ngờ nàng vừa xông vào, ba người kia cũng hoảng loạn lao ra tứ phía, rút đao xông về phía nàng.
Trong ánh mắt kinh hoảng của bọn họ, Chử Phách lúc này mới nhận ra con ác quỷ mà bọn họ sợ... chính là mình.
Nàng phản ứng cực nhanh, tránh được ánh đao, lộn một vòng rồi đáp xuống giường, đưa tay sờ lên mặt mình. Thuốc bôi trên mặt vẫn chưa rửa, dọc đường bị gió thổi lâu đến nỗi đã khô cứng. Chả trách khi nãy nàng mở miệng nói chuyện, mặt cảm giác căng cứng như đóng băng.
Ba tên còn lại như con thỏ giật mình, lập tức nhảy dựng lên lao ra cửa, nhưng vừa mở cửa liền bị một luồng đao sắc lẹm chém ngược trở lại. Câu Tinh Đao lập tức "cộp" một tiếng cắm thẳng vào khung cửa. Nửa cánh cửa còn lại cũng phát ra tiếng rên thảm thiết rồi đổ sập ầm ầm xuống đất.
Chử Phách: “...”
Khí lạnh lan tràn, sắc mặt mọi người trong phòng đều thay đổi.
Yến Nguyệt Đình hơi run người, âm thầm lùi về sau hai bước, tránh khỏi làn sương lạnh đang tràn vào.
Ba người kia giật mình quay đầu lại, dưới ánh đèn sáng rực, cuối cùng cũng nhìn rõ hoa văn cánh chim hồng hộc thêu chỉ vàng nơi gấu áo nàng, run rẩy gọi với vẻ mặt như đưa đám:
“Tiểu... tiểu sư tỷ?”
“Để ta rửa mặt trước đã.”
Chử Phách dùng pháp thuật tẩy sạch thuốc trên mặt, sau đó buộc tóc ra sau gáy tóc, dáng vẻ rất phù hợp để tỏ uy khí thế này khiến nàng rất hài lòng.