Chử Phách xuyên vào một bộ truyện tu tiên, trở thành vị sư tỷ pháo hôi chuyên ngược đãi nam chính đủ kiểu. Oái oăm thay, ngay lúc nàng xuyên vào, mở mắt ra đã gặp đúng ngay tình tiết nàng đang giẫm na …
Chử Phách xuyên vào một bộ truyện tu tiên, trở thành vị sư tỷ pháo hôi chuyên ngược đãi nam chính đủ kiểu. Oái oăm thay, ngay lúc nàng xuyên vào, mở mắt ra đã gặp đúng ngay tình tiết nàng đang giẫm nam chính dưới chân, ức hϊếp hắn theo cốt truyện.
Bên tai vang lên một giọng nói nhẹ nhàng đầy tiết tấu:
[Yến Nguyệt Đình cúi đầu, vẻ mặt cung kính nghe lời, không lộ chút sơ hở nào. Nhưng trong lòng lại sưu nghĩ làm sao 口口 cổ chân mảnh mai đang đặt trên vai mình, trói lại nữ nhân cao ngạo kiêu căng ấy rồi từ từ 口口 cho đến khi nàng chết.]
Chử Phách hoảng sợ tột độ: Giải thích rõ ràng đi! Hắn muốn làm gì chân nàng? Từ từ cái gì mà từ từ?
Trước mặt là Yến sư đệ với vẻ mặt ngoan ngoãn phục tùng, gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi, tiểu sư tỷ bảo hắn sang đông thì tuyệt đối không dám đi tây.
Nhưng những lời tự thuật trong đầu hắn thì toàn là máu me, bạo lực, có thù tất báo, cả đầu chỉ toàn là mưu đồ với nàng.
Chử Phách đối diện nguy cơ bị gϊếŧ ngay khi mới xuyên vào: QAQ!
Một sư đệ nham hiểm đáng sợ thế này, nàng không thể chơi đùa với hắn.
Thế là Chử Phách quyết định cải tà quy chính, làm lại từ đầu! Nàng không thể thay đổi tính cách quá đột ngột, nàng phải dần dần tốt lên, rồi khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
-------
Chỉ là về sau, khi Chử Phách đang định rời xa nam chính để bảo toàn mạng sống, thì Yến Nguyệt Đình lại túm lấy tay áo nàng, cố chấp không chịu buông:
“Tiểu sư tỷ, ngươi cứ đánh ta đi, mắng ta cũng được, đối xử thế nào cũng được...”
Chử Phách: Ờm... Đây là cái giá khác thì phải?
Yến Nguyệt Đình mắt đỏ hoe, giọng cầu xin đầy tủi hờn:
“Chỉ cần ngươi đừng bỏ rơi ta.”
Chử Phách: Cảm động chảy nước mắt.jpg
Lời tự thuật lại vang lên bên tai, giống như muốn truyền đạt hàng vạn phương pháp hắn có thể dùng để giữ nàng lại.
Cả người Chử Phách run rẩy, không khỏi tê tái, vì mỗi cách nghe kiểu gì đều cần phải bị kiểm duyệt cả.
Chử Phách: Không dám nhúc nhích.jpg