Nguyễn Sinh Thư làm người chơi top đầu, vẫn luôn là người đứng đầu bảng xếp hạng, sau ba ngày chơi game thì cậu đã thần tốc đột phá cấp 35 cùng với hai đồng đội của mình trong khi những người chơi khác vẫn còn lè tè ở cấp 20, quả thật là thần cày cấp trong game.
Băng Tâm: "Cuối cùng cũng nhận được pet, nhìn con phượng hoàng của tui nè, ngầu không?" Hắn nâng con gà con trong tay lên, khoe mẽ.
Bất Yểm soi mói nhìn một hòi rồi bảo: "Nhìn đâu cũng không thấy nó giống phượng hoàng, bộ ông không thấy nó giống gà chọi hơn hả?" Còn là loại chưa trưởng thành, mới nở í. Hắn âm thầm bổ xung thế.
Băng Tâm: "Nó chỉ là trong thời kỳ con non thôi hiểu không!! Bé ấy sớm muộn gì cũng trở thành phượng hoàng thôi, đỡ hơn con lươn của ông."
Bất Yểm: "Lươn đầu ông í, đây là rắn! Hiểu không hả!!" Quấn quanh cổ Bất Yểm là một con rắn nhỏ màu trắng, trong khá, ừm đáng yêu?
Sinh Thư: "Hai người đừng nói nữa, làm tui thèm lươn nướng với gà hầm quá, ực."
Bất Yểm và Băng Tâm lập tức ôm lấy pet của mình lùi ra xa, cảnh giác nhìn về phía một người một hồ ly đang ngồi chồm hổn không xa.
Sinh Thư: "Gì rứa??? Tui đùa đấy, lại đây đi, lát nữa mấy ông off luôn hay còn tính làm gì nữa?"
Bất Yểm: "Chắc tụi này off, mai tụi tui có bài kiểm tra."
Băng Tâm: "Sinh Thư không đi học thật sự sướиɠ quá."
Sinh Thư: "Ghen tị tiếp đi ha ha ha."
Hai người kia suýt nữa thì hội đồng con người này, thật sự quá thiếu đánh.
Cuộc sống của con người nghiện game chính là đơn giản và không có gánh nặng. Đặt biệt là đối với phú nhị đại là cậu, Nguyễn Sinh Thư không cần đi học vì cậu đã tốt nghiệp, không cần đi làm vì có cổ phần nuôi sống, không cần gây chú ý vì mẹ sẽ không thích. Cậu vừa không thiếu tiền vừa không có gánh nặng cần lo lắng, thế nên, cứ buông thả thôi.
Nguyễn Sinh Thư sống cuộc sống như heo, cày game, ăn, ngủ, chơi với mèo, cày game. Thật sự là cuộc sống thần tiên cho mấy đứa lười. Sau đó, cậu vẫn luôn là người chơi có chiến lực đứng đầu bảng xếp hạng.
Cấp 40, mở chế độ tự do sáng tạo, tức là người chơi có thể sáng kỹ năng, vật phẩm, xây nhà gì gì đó. Nguyễn Sinh Thư từ lâu đã muốn sửa lại kỹ năng của mình, bởi vì cậu muốn kỹ năng của mình buff sát thương cho tấn công thường của cậu.
Người chơi pháp sư thường sử dụng sát thương chính là từ các kỹ năng, nhưng cậu lại thích dùng tấn công thường, vì nó không cần hồi chiêu. Vì thế mà cậu trở thành người chơi đầu tiên cũng là duy nhất trong game có sát thương chính đến từ đòn đánh tay bình thường.
Băng Tâm: "Tui thấy kỹ năng ông dùng hôm nay hơi lạ, cho coi thử đi, ông chỉnh nó thành cái gì rồi?"
Nguyễn Sinh Thư chia sẻ bảng kỹ năng, cậu nói: "Chỉnh kỹ năng 1 thành chuyển đổi 3 loại nguyên tố thủy hỏa lôi cùng với tạo ra một vòng tròn lốc xoáy mang nguyên tố đó, cuốn kẻ địch vào trong, kỹ năng 2 là bay lên cùng buff tăng cường sát thương tấn công thường. Tạm thời tui chỉ chỉnh 2 chiêu này."
Bất Yểm kinh ngạc há miệng: "Ông chịu chi dữ thần!!" Đừng nhìn nhà phát hành game nói cho phép sáng tạo đơn giản như vậy, thật ra, để sáng tạo có điều kiện cực kỳ hà khắc, ví dụ như chiêu 1 của Sinh Thư, để có hiệu quả như bản thân cậu mong muốn cũng như lượng sát thương cao như vậy thì người chơi phải bỏ tài nguyên vào chỉnh sửa, lượng tài nguyên đó đủ để một người chơi từ cấp 1 nhảy thẳng lên cấp 20 đó. Mà nâng cấp còn chưa chắc thành công nữa chứ, vì tỉ lệ thành công chỉ có 10% thôi.
Bất Yểm: "Nói đi, ông đầu nhập bao nhiêu tài nguyên vào 2 chiêu này rồi?"
Nguyễn Sinh Thư ngại ngùng thở dài, cậu đau ruột nói: "Nhiều lắm, thất bại tận 7 lần mới làm được đó. Nhưng may là hiệu quả như tui mong muốn."
Băng Tâm tò mò hỏi: "Hiệu quả như nào?"
Nguyễn Sinh Thư: "Ví dụ như con rồng viễn cổ đó, nếu là lúc chưa nâng cấp 2 chiêu này thì 1 mình tui solo cần khoảng 30 phút để qua màn, còn bây giờ thì chỉ cần tui bậc chiêu 1, chiêu 2 rồi vài đòn đánh thường là có thể hạ nó dễ dàng rồi. Với lại, hai chiêu này của tui còn đang ở cấp 1, nếu nâng lên được max cấp 10 thì sẽ càng khủng."
Bất Yểm: "Ông giàu quá đi, nâng kỹ năng tự sáng tạo phải dùng gấp 3 lần tài nguyên nâng kỹ năng bình thường đó!" Cậu ta đau tim quá, xin lỗi, là sự nghèo hèn đã làm hạn hẹp tầm nhìn của cậu ta.
Nguyễn Sinh Thư: "Nhưng nó xứng đáng mà."
Băng Tâm vỗ vai cậu nói: "Đúng đúng, cậu giàu cậu nói đúng hết. À đúng rồi, Đăng Tiên ra thông báo mới coi chưa?"
Nguyễn Sinh Thư: "Coi rồi, sao vậy?"
Đăng Tiên thông báo cấp 50 người chơi có thể đến miếu quan âm cầu một đứa con, mà Băng Tâm với Bất Yểm đã sớm làm kết hôn từ cấp 40 mấy khi nhà game cập nhật một địa điểm gọi là miếu nguyệt lão rồi.
Bất Yểm: "Tụi tui có một gia đình nhỏ~" Hắn và Băng Tâm dính lại với nhau, tay hai người họp lại thành hình trái tim.
Nguyễn Sinh Thư: "!! Tui off đay, có việc bận rồi." nói rồi bóng hình cậu biến mất, nói off là off liền luôn.
Nguyễn Sinh Thư rất tận hưởng thời gian chơi game, cũng rất thích cảm giác nghiên cứu nâng cấp kỹ năng trong game.
Cấp 60 cho phép tạo bang hội, cậu là một trong 7 người chơi đạt cấp này đầu tiên, vì vậy mà cậu đã tự tạo bang hội cho mình. Điều kiện để tạo bang là lãnh địa và lệnh bài. Lệnh bài có được từ phó bản Quân Cờ, còn lãnh địa thì người chơi có thể đến vùng đất vô chủ để xây dựng lãnh địa.
Vùng đất vô chủ là một không gian khác với map mà cậu hoạt động trước đây, để vào được đây thì phải có lệnh bài, kích hoạt lệnh bài, một cánh cổng không gian mở ra, cậu bước vào đó.
Ríu rít ríu rít.
Tiếng chim hót vang, nước chảy rốc rách, gió mát, nắng ấm áp và mặt trời dịu dàng.
Nguyễn Sinh Thư mở bảng đồ ra, khác với map trước cần đi tới nơi thì bảng đồ mới thấp sáng được, ở đây không cần đi đâu cũng biết được sơ lược địa hình. Có biển lớn vô tận, có thảo nguyên bạc ngàn, có sa mạt rộng lớn, có núi cao chọc trời, địa hình đa dạng.
[Chat riêng] Băng Tâm: Lão đại, ông đến chỗ đó chưa?
[Chat riêng] Sinh Thư: Đến rồi, tui đang tìm địa điểm để xây dựng bang hội nè.
Bởi vì cậu chưa tạo bang nên những người không có lệnh bài không thể vào đây được, bọn họ chỉ có thể nhắn tin qua lại.
[Chat riêng] Sinh Thư: Nên chọn chỗ nào đây?
[Chat riêng] Băng Tâm: Chọn kề núi, trên núi hoặc đảo í, nghe nói sau này sẽ có đại chiến bang hội, chúng ta chọn chỗ dễ công dễ thủ.
[Chat riêng] Sinh Thư: Được, tui đã thấy một hòn đảo khá lớn.
Nguyễn Sinh Thư bật chiêu 2, chiêu này ngoài việc giúp buff tấn công còn có thể bay tự do nữa, cậu bay thẳng đến hòn đảo mà cậu đã định vị.
Biển cách bờ khá xa, trên đường đến đây còn có gió lốc, cũng may cậu có đủ khả năng để né nó. Sau khi tiêu diệt hết quái trên đảo thì cậu chọn xác định lãnh địa.
[Hệ thống] Có chắc xác nhận vị trí xây dựng bang hội?
Nguyễn Sinh Thư: "Chắc chắn."
[Hệ thống] Ghi nhận thành công, mời đặt tên.
"Đế quốc."
[Hệ thống] Chào mừng bang hội [Đế Quốc] thành lập, cấp bang hội, cấp 1, bang chủ [Sinh Thư], thành viên 1/5.
Nguyễn Sinh Thư: "Xong rồi, đưa hai người kia vào đây thôi~"