Kế tiếp đó, Nguyễn Sinh Thư chăm chỉ đánh quái thăng cấp và thăm dò cốt truyện, dưới sự hướng dẫn của tể tướng và thái sư, Nguyễn Sinh Thư chế tạo ra thuốc giải cho công chúa.
Cả đám lần nữa đi đến phụ cận kinh thành. Hành tung của nhóm người công chúa rất dễ dẫn đến sự chú ý của nữ hoàng, người mới xưng vương gần đây, cho nên, việc thâm nhập vào hoàng cung chỉ có thể để Nguyễn Sinh Thư tới làm. Y nhìn thấy mấy con mắt trên đầu đám linh canh, luồng lách qua đám người canh gác đó mà dựa theo hướng dẫn đường đi thâm nhập vào phòng hoàng đế.
Hoàng đế đâu không thấy nhưng y lại thấy nữ hoàng thình lình xuất hiện trước mặt y.
"Để xem đứa cháu nhỏ đáng yêu của ta gửi gì cho ta này, hừm, một món đồ chơi dễ vỡ, để ta xem thử mặt ngươi như thế nào, dám cả gan đột nhập vào hoàng cung của ta, ta phải phanh thây..."
Nữ hoàng ung dung bước tới, vươn bàn tay trắng noãn của mình ra nắm cổ áo Nguyễn Sinh Thư kéo lại. Thoáng chốc, lời đang nói dỡ dừng lại, nữ hoàng từ nắm cổ áo chuyển sang bóp lấy khuôn mặt của y, nói: "Ai da, không tệ nha, gương mặt này a, đúng là xinh hơn mấy nam sủng của bổn cung rất nhiều, trở thành phò mã của ta, thế nào?"
Nguyễn Sinh Thư chỉ cảm thấy cả người nặng nề, choáng hết cả đầu, y vậy mà bị một NPC xàm xỡ! A A A cái game này tự nhiên thấy ghê quá đi! >~< !
Bụp.
Nữ hoàng đỡ người thiếu niên, ra lệnh với hầu nữ: "Hãy cho người đo hỉ phục và công bố với mọi người, phò mã của ta sẽ chính thức chuyển vào cung ta sống. A ra~ trời ạ, gương mặt này đúng là tuyệt sắc giai nhân, ta rất mong chờ vào hạt giống trong tương lai đó nha." Giọng nữ hoàng trầm thấp mê người, phong thái quyến rũ mỹ lệ, tiếc là Nguyễn Sinh Thư chỉ có thể nghe thấy giọng nói mà không thấy được người.
Vào phút cuối trước khi mất đi ý thức, Nguyễn Sinh Thư nghe được một câu nói của nữ hoàng làm anh nghi hoặc.
"Ta nên cảm ơn hắn vì đã báo tin tức này."
Tích tích.
[Hệ thống] Bị nữ hoàng bắt được, ép làm phò mã. Người chơi có muốn chơi tiếp không. [Đồng ý -> tiếp tục làm phò mã, tìm cách hoàn thành nhiệm vụ]. [Từ chối -> nhiệm vụ thất bại, chơi lại từ đầu].
Nguyễn Sinh Thư: "Tiếp tục làm, đâu ra có chuyện quay đầu hả!"
[hệ thống] nhiệm vụ được tiếp tục.
[hệ thống] sáng hôm sau.
Nguyễn Sinh Thư mở mắt ""tỉnh dậy"", đập vào mắt là căn phòng rộng lớn xa hoa, bàn ghế, giường làm bằng gỗ quý, chăn nệm mềm mại làm cậu chỉ hận không thể tiếp tục ngủ thêm giấc nữa.
"Phò mã đại nhân, ngài đã tỉnh rồi sao, hãy để nô tài giúp ngài mặc lại y phục." Một thái giám bước vào, đằng sau là những cung nữ, trên tay đang bưng khay đựng trang phục.
Nguyễn Sinh Thư: "!!"
Cậu không thể chống lại những người này, mặc dù trên đầu bọn họ có thanh máu màu đỏ chứng tỏ cậu có quyền gϊếŧ bọn họ nhưng với cấp bậc hiện tại thì... Chắc là bị ăn đánh tập thể quá, thôi, hèn đi.
Sau khi thay y phục thì y bị cưỡng chế đưa đến ngự thư phòng, bên trong, Nữ Hoàng thấy y đến thì phất tay cho cung nữ rời đi hết. Hai con người đứng trong căn phòng, không khí nháy mắt trở nên ngột ngạt.
Nữ hoàng phá vỡ không khí trầm lắng, nói: "Thân là phò mã, ngươi nên giúp trẫm xử lý chính sự, ngồi đi."
Nguyễn Sinh Thư không có cơ hội để từ chối, ngồi xuống, công văn được đưa đến trước mặt y.
"Bá tước An xin miễn thuế ba tháng tới vì vấn đề anh hưởng lũ lụt."
Y liếc nhìn nữ hoàng đang ngồi sau đống công văn được xếp chồng lên cao còn hơn đầu cô ấy, cao đến mức y không thể nhìn thấy đối phương, điều đáng sợ hơn là xung quanh có mấy cái bàn, mà cái nào cũng có công văn xếp chồng thật cao, điều này làm y sợ hãi, ôi mẹ ơi, hoàng đế làm nhiều việc đến vậy hả?
Những vấn đề hệ thống đưa ra cho y đều là những câu hỏi không phức tạp, như là: "Cây cầu ở xx bị gãy do lũ lụt, xin tiền xây lại, số tiền là 120 và một chũi số 0 đáng sợ." Hay là tiểu thư nhà nào đó gϊếŧ chết dân thường bị thẩm phán trách phạt, cầu xin nữ hoàng hạ tay. Mấy câu đầu coi như cũng ổn, cũng liên quan đến chính trị người dân này nọ, nhưng càng về sau càng khó hiểu, ví dụ như là câu "cô gái xx đã nhìn bá tước yy quá 5 giây, phu nhân bá tước nghi ngờ cô ta quyến rũ chồng mình nên đệ đơn xin gϊếŧ cô ta." Hay là "Chiếc đầm của tiểu thư zz bị cây trong vườn hoa quẹt rách, yêu cầu bồi thường, số tiền lên đến 10 000 000 đồng vàng." Làm ơn, trang bị tím của tôi còn chưa đến cái giá đó nữa đó cô ơi.
Nguyễn Sinh Thư bị mấy câu hỏi nhảm tra tấn đến suýt điên, y không chịu nổi hỏi: "Nữ hoàng, có phải cô cố ý không hả, sao toàn mấy câu tào lao thế này hả?!"
Nữ Hoàng: "..."
Cô ta không nói gì mà vươn tay ra, ngón trỏ cong cong dũi dũi làm động tác ngoắc ngón tay bảo y lại gần cô. Nguyễn Sinh Thư bị tra tấn đến không còn sợ lập tức bước tới, Nữ hoàng chìa cuốn tấu chương mà cô đang đọc cho y xem.
"Nhà đại quan A có nuôi một con mèo, thần cảm thấy nó đang khiêu thích với thần, xin bệ hạ hãy xử trảm cả nhà chúng."
Nữ hoàng cảm thấy y đã đọc hết liền kéo một cuốn khác qua: "Thần tình cờ phát hiện con gái nhà xx nhăn mặt khi nhìn mặt trời, điều này thật bất kính với bệ hạ, xin bệ hạ hãy ra tay trừng trị kẻ xấc xược!"
Nguyễn Sinh Thư: "..."
Nữ Hoàng: "Anh trai ta khá dễ tính, cho nên những kẻ này đều thích dùng mấy chuyện vặt vãnh này để ngăn cản anh ấy nắm giữ quyền lực, mà anh trai ta cũng chẳng có ý chí gì, anh ấy chỉ cần bản thân vẫn ăn sung mặc sướиɠ, mỗi ngày vẫn có thể tiệc tùng tiêu bạc thì những chuyện khác đều là chuyện nhỏ, cho nên, mớ tấu chương này đã được tích lũy 8 năm. Mà 8 năm trước, chồng của ta sẽ là người thay anh ấy xử lý công việc."
Nguyễn Sinh Thư: "Vậy hoàng tử và công chúa thì sao?"
Nữ Hoàng: "Hoàng tử thì giống cha nó, công chúa thì còn quá nhỏ, may mà ta dự đoán trước cướp lấy công chúa, để tể tướng và tinh linh bên cạnh nó, nó mới có thể trưởng thành tam quan chính chắn. Ngươi còn câu hỏi nào nữa không?"
Nguyễn Sinh Thư: "Vậy cô cướp ngai vàng là vì cứu lấy đất nước này hả?"
Nữ Hoàng nâng khóe miệng, đôi môi đỏ thắm đống mở quyến rũ nói ra những lời lạnh người: "Ngươi nghĩ đi đâu vậy, thứ ta muốn, là hủy diệt vương quốc này." Cô nở nụ cười thích thú nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, chẳng biết là hiệu ứng trò chơi tốt đến cỡ nào nhưng y lại thấy khắp người lạnh lẽo, không khỏi rùng mình một cái rồi lùi về phía sau.
Nữ Hoàng: "Ha ha ha! Có như vậy thôi mà đã sợ rồi à, đi! Để Trẫm dẫn ngươi đi đến xem bảo khố, hãy chọn món mà ngươi thích coi như quà mà trẫm tặng để xin lỗi ngươi vì dọa ngươi sợ vậy! Đi! Ha ha ha!"