“Chạy đi đâu vậy, Y Lộc Đường?” Giọng nói lạnh lẽo và đầy ám ảnh vang lên từ phía trên đỉnh đầu.
Đôi mắt sâu thẳm của Lorenzo liếc qua xương quai xanh trắng nõn của cô gái, mùi hương nhẹ nhàng hòa lẫn với mùi dầu thông trên người cô lan tỏa trong gió.
Y Lộc Đường ngẩng đầu, đôi mắt long lanh tránh né, giọng mềm mại lí nhí: “Tôi, tôi không chạy mà, tôi chỉ đột nhiên nhớ ra là quần áo ở ký túc xá chưa giặt, nên... Á, anh làm gì vậy!”
Lời nói dối vụng về của cô gái lập tức châm ngòi cơn giận của Lorenzo.
Anh bỗng đưa tay luồn dưới cánh tay cô, dễ dàng ôm cô vào lòng.
Thân hình nhỏ bé nhanh chóng bị bóng dáng người đàn che khuất.
Y Lộc Đường giống như một con thỏ nhỏ rơi vào bẫy, bị Lorenzo dễ dàng bế đi.
Lúc này, sắc mặt anh cực kỳ khó coi.
Không phải nói là cơ thể không khỏe sao?
Không khỏe mà vừa nãy vẫn vui vẻ ăn hết hai bát cơm trong căng tin.
Anh đã nhìn thấy hết cả rồi.
Đúng là con nhóc không biết sống chết.
Thậm chí còn dám nói dối.
Y Lộc Đường như một chú mèo con hoảng sợ bị người đàn ông mạnh mẽ đưa đến con hẻm phía sau vườn hoa.
Tình cờ gặp một cặp tình nhân trong trường đang hẹn hò ở đây, Lorenzo rút ngay một con dao móng hổ từ sau lưng, trực tiếp dọa cặp đôi sợ đến mức lăn lộn bò đi.
Đến góc tường trong con hẻm, Y Lộc Đường bị đẩy vào chỗ tối, nước mắt đã làm ướt cổ áo.
Cho đến khi Lorenzo buông lỏng sự trói buộc, tiếng khóc “hu hu” của cô mới lớn hơn một chút.
“Anh làm cái gì vậy…”
Đôi mắt to tròn linh động lúc thường giờ đây đỏ hoe vì khóc, chiếc mũi nhỏ khẽ thút thít.
Đúng là một chú thỏ trắng thuần khiết, trong sáng không vướng bụi trần.
Nhưng anh lại là một con sói lớn, hơn nữa còn là một con sói khát máu.
Sớm biết vậy, đêm đó anh đã không mềm lòng, lẽ ra phải làm cô luôn rồi mới đúng.
Ánh mắt của Lorenzo lóe lên tia dữ tợn, giọng nói từ trên cao truyền xuống, lạnh lùng mà trầm thấp: “Không phải nói không khỏe sao? Vừa rồi thấy em ở căng tin ăn uống ngon lành như vậy, bị bệnh gì mà hồi phục nhanh vậy?”
Người đàn ông dùng tay bóp chiếc má phồng lên của Y Lộc Đường: “Có phải tôi đối xử quá tốt với em rồi không, nên em mới dám không nghe lời tôi, thậm chí còn dám nói dối tôi?”
Y Lộc Đường đôi mắt ướŧ áŧ khẽ run rẩy, đưa bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay rộng lớn của Lorenzo, giọng nói mềm yếu đến đáng thương: “Đau, đau...”