Chương 40

Ngay cả Branwen cũng không hiểu hôm nay anh bị gì, cứ như gặp ai là muốn cắn người đó.

Một lát sau, Branwen liếc thấy người đàn ông đang đi tới.

Đây là Chavaree, người đã hẹn đua xe với Lorenzo tuần trước.

Chú của anh ta là một ông trùm xã hội đen có chút quyền thế ở khu vực này.

Lúc này, Chavaree đi cùng ba cô gái trang điểm đậm, chính là Lạp Thản và mấy cô bạn thân của cô ta.

Branwen dùng khuỷu tay chọc Lorenzo.

"Này, đối thủ của cậu đến rồi."

Lorenzo hơi nheo mắt, sự chú ý trở lại bốn người trước mặt.

Anh hé môi, hít thêm một hơi thuốc, tàn thuốc điếu khẽ rung theo động tác của anh.

Ngông cuồng, ngang tàn, lạnh lùng.

Tóc đuôi sói được buộc gọn phía sau, đường nét lai Tây góc cạnh sắc sảo, thân hình cao lớn rắn chắc khiến anh trông vừa ngông cuồng vừa đẹp trai.

Ngay cả Lạp Thản, người đã quen với người nước ngoài, cũng bị hormone nam tính tỏa ra từ người đàn ông lai trước mặt làm cho sững sờ, ánh mắt không kìm được dán chặt vào người anh.

Chavaree cũng nhanh chóng nhận ra nữ thần mà mình theo đuổi lại đang thả thính với người đàn ông khác.

Anh ta vừa từ nước ngoài về, trước giờ chưa từng nghe nói đến cái tên Lorenzo này.

Lần này dẫn theo cô gái mình đang theo đuổi đến đây là để dằn mặt đối phương, không ngờ lại bị phản đòn.

Đôi mắt anh ta như muốn phun ra lửa, nhìn chằm chằm vào Lorenzo đang ngồi trên nắp capo xe.

“Này, đồ Tây, nhìn cho kỹ vào, bản thân không có người phụ nữ của mình thì đừng có nhìn chằm chằm người phụ nữ của người khác, Ok?"

Lorenzo ghét nhất là người khác gọi anh là "đồ Tây".

Đang bực bội, môi anh cong lên lạnh lẽo, chẳng có lấy một tia cười: "Người phụ nữ của anh không quản được, liên quan gì đến tôi?"

Nói xong, anh hít mạnh một hơi thuốc, rồi phả thẳng vào mặt Chavaree.

Chavaree sững người, máu nóng dồn lên đầu, định giơ tay đấm tới thì bị Branwen lập tức cản lại.

"Này này này, chú ý vào, đừng có không hiểu luật, ở đây ai ra tay trước là coi như tự động nhận thua cuộc thi đấu."

Chavaree dùng sức gỡ tay Branwen ra, khuôn mặt giận dữ xông thẳng đến Lorenzo.

Anh ta vô cùng tức giận, con ngươi đυ.c ngầu nhìn chằm chằm Lorenzo.

“Được! Hôm nay tôi chơi lớn với anh! Thằng khốn nào thua, trực tiếp quỳ xuống gọi bố, Ok?"

Lorenzo vẫn ngồi yên, ánh mắt bình thản nhìn anh ta.

Chỉ là một thằng nhãi ranh mà cũng dám lên giọng với anh?

Đang không có chỗ xả cơn tức, đúng lúc có người tự tìm đến cửa.