Chương 35

Lorenzo kẹp điếu thuốc, nhấp một ngụm whisky, thản nhiên nói: "Bố, có Charoen ở đây, con vẫn có thể ở lại nơi này một thời gian nữa, cha cứ yên tâm."

Charoen Padaphong…

Từng được cha anh giúp đỡ khi ở Washington.

Sau khi kiếm được một khoản tiền lớn cùng cha anh, ông ta quay trở lại Thái Lan bắt đầu kinh doanh sòng bạc.

Về sau còn hợp tác với giới công tử con nhà quyền thế trong nước làm ăn buôn vũ khí, ngầm nuôi dưỡng lính đánh thuê, địa vị ngày càng thăng tiến, đến cả người có quyền lực cũng phải nể vài phần.

Giờ đây để báo ân, Lorenzo được ông ta bảo vệ về mọi mặt ở Thái Lan.

"Mong là vậy, Zo."

"Con tuy là đứa con út trong gia tộc, nhưng ta vẫn luôn đặt kỳ vọng vào con. Chỉ là con có hướng đi riêng của mình, cha cũng tôn trọng ý nghĩ của con, nhưng Antonio..."

Matteo dừng lại một chút.

"Thời thế đã thay đổi, cha cũng già rồi, nhiều việc cũng giao cho Antonio quản lý, hy vọng thằng bé có thể làm được như cha mong muốn, đạt được một số thành tích."

Xưa nat Lorenzo là một tín đồ của sự tự do.

Phóng túng ngang tàng, chẳng màng ràng buộc.

Anh chưa bao giờ để tâm đến công việc của gia tộc, cũng không muốn tranh giành vị trí chủ nhân với hai người anh.

Cha luôn ủng hộ mọi quyết định của anh.

Chính điều đó khiến anh ngày càng ngông cuồng và tàn nhẫn.

"Antonio đang tìm cách hóa giải mối thù giữa con và gia tộc Abeni, tất cả mọi người đều hy vọng con có thể sớm ngày bình an trở về.”

Lời cha nói khiến Lorenzo lại nhớ đến chuyện một năm trước.

Gia tộc Abeni mở rộng việc kinh doanh ma túy sang Mỹ, muốn hợp tác với vài gia tộc lớn ở Washington, duy nhất chỉ có cha anh là từ chối tham gia.

Mâu thuẫn lợi ích dẫn đến việc Abeni muốn làm suy yếu thế lực gia tộc Gambino, mua chuộc kẻ phản bội, ám sát cha anh.

Cha anh trúng ba phát đạn, nhưng vẫn kiên cường sống sót.

Để bảo vệ gia tộc, và cũng để đảm bảo an toàn cho cha, anh đã ám sát ngược con trai cả của Carlo Abeni.

Carlo tức đến phát bệnh, đột quỵ rồi nằm liệt giường.

Để tránh bị truy sát, anh đành phải trốn ra nước ngoài.

So với cha, anh không chỉ tàn bạo, hung ác hơn, mà đầu óc tỉnh táo, mưu lược hơn hẳn hai người anh.

Cũng chính vì vậy, cha mới đặc biệt coi trọng anh.

“Con hiểu rồi, thưa cha. Con sẽ sống yên ổn ở nước ngoài, cho đến khi có thể an toàn trở về.”

Cúp máy, cả người anh đổ người vào chiếc ghế sofa bọc da mềm mại.