Chương 28

Nhưng ngay lúc ấy, Tôn Thanh, người vẫn luôn im lặng ngồi thu lu ở góc uống rượu giải sầu bỗng lên tiếng: “Cung Thanh Thu.”

“?”

Phong Vũ nghiêng đầu nhìn sang.

“Vị tiểu thư Bùi gia ấy, bị giam trong một nơi gọi là cung Thanh Thu. Phùng tiểu tướng quân từng nhờ người trong cung chăm sóc nàng ta mấy lần.”

Giọng hắn ta không lớn, mấy người còn lại đang ồn ào nên chẳng ai nghe rõ.

Nhưng Phong Vũ ngồi cách đó không xa, nghe thấy rành rẽ từng chữ.

Trong phút chốc, hắn ta đang giơ chén rượu mà lặng đi, trong đầu lại hiện lên mảnh giấy mật thư còn sót và nụ cười khó hiểu của thiếu tướng quân khi nãy.

Hắn ta không phải loại người xu nịnh nông cạn, nhưng cũng chẳng ngu ngốc.

Trực giác mách bảo rằng, cung Thanh Thu kia e rằng có ẩn tình. Lần này khi quân tiến vào Lạc Kinh, e là phải đặc biệt để tâm.

*

Ngày qua ngày, trời mỗi lúc một lạnh hơn.

Trong cung Thanh Thu, hơi lạnh tựa như hầm băng.

Từ sau khi Lục Nhu Gia tới gây uy thế, nơi đây chẳng còn ai đến quấy nhiễu nữa. Nhưng mà dường như Vân Tước cũng bị cảnh tượng hôm đó dọa sợ, mấy ngày liền chẳng thấy bóng dáng.

Tuyết Trúc dùng chỗ củi khô còn lại đốt lửa mỗi ngày một lần, vừa để sưởi, vừa nấu cho mình một bát nước gừng nóng.

Lạc Kinh giữa mùa đông khắc nghiệt, Uy Viễn quân nếu muốn tốc chiến tốc thắng, e là nay đã khởi binh rồi.

Vào lúc này, nàng không được phép xảy ra sơ suất nào.

Thế nhưng, trời chẳng chiều lòng người, một đêm nọ, nàng giật mình tỉnh giấc giữa khuya, đứng dậy rót trà, cổ họng bỗng đau rát đến mức nước cũng khó nuốt, đầu óc nặng nề choáng váng.

Tuyết Trúc biết không ổn, nàng đã nhiễm phong hàn rồi.

Trong điện vẫn còn hai thang thuốc, Tuyết Trúc tìm ra đem sắc uống, nhưng chẳng thấy hiệu quả là bao.

Nàng viết thư gửi cho Vân Tước, song chẳng biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, mãi cũng không thấy ai hồi âm.

Thế là nàng chỉ có thể cố mà cầm cự.

Thoắt cái, đã là ngày hai mươi ba tháng Chạp, còn chưa đầy mười ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán.

Nếu là thời thái bình, lúc này thành Lạc Kinh hẳn đã rực rỡ đèn hoa, người đi lại tấp nập, xe ngựa qua lại không ngừng, khắp nơi tràn ngập không khí vui mừng đón năm mới.

Thế nhưng nay, cả thành chỉ còn lại tuyết trắng và vẻ hiu quạnh. Đường phố vắng lặng, nhà nhà đóng kín cửa, chỉ có những câu đối đỏ và tranh trừ tà treo ngoài cổng là còn gợi ra chút dấu hiệu báo Tết đang gần kề.

Uy Viễn quân đã áp sát thành Lạc Kinh, bốn cửa thành đều có trọng binh canh giữ.