Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Loan Phượng Đổi Tổ

Chương 27

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Ta lại nghe nói, Phùng tiểu tướng quân trước đây là một công tử phong lưu, nếu không phải Phùng gia gặp nạn, chắc hắn cũng chẳng nhập ngũ, càng không đến mức phải kết thân với Lý gia. Nhưng mà, vị tiểu thư Bùi gia ấy là người thế nào, thực sự đẹp như lời đồn sao?”

“Hơ, đệ nhất mỹ nhân Hà Đông, ngươi nói xem có đẹp không?”

“Vậy sao Phùng tiểu tướng quân không cưới nàng ta?”

“Ngươi say rồi à, Bùi gia là môn hộ bậc nào, đâu phải muốn cưới là cưới được?”

“Cũng không hẳn vì lý do đó.” Có người am hiểu chuyện xưa chen vào: “Ba năm trước, Phùng gia gặp nạn ở kinh thành, Bùi thị khi ấy cũng vừa vào kinh, kết quả cũng gặp họa. Nghe nói tiểu thư Bùi gia chẳng biết bằng cách nào, lại bị ép tiến cung làm nương nương. Giờ chẳng biết sống hay chết, thật là số phận hẩm hiu.”

Nghe đến đây, đầu óc Phong Vũ đã có chút choáng váng sau mấy chén rượu, cuối cùng cũng nhớ ra vài chuyện cũ, khớp được danh tính những người trong lời kể.

Ba năm trước, vị Bão Tiết tiên sinh khá nổi danh của Bùi thị đưa nữ nhi vào Lạc Kinh chúc thọ Tiên đế.

Nào ngờ đêm trước vạn thọ, nội đình nổi biến.

Đêm ấy, Tiên đế băng hà, Văn Nhân hoàng hậu lấy cớ triệu quan quyến nhập cung dự tiệc, rồi giam toàn bộ làm con tin.

Tiểu thư Bùi gia bị cưỡng ép thu nạp vào hậu cung, trở thành hậu phi của ngụy đế.

Bão Tiết tiên sinh không chịu khuất phục, đã sớm uống độc tự sát.

Còn vị đại tiểu thư Bùi gia, người từng vang danh Hà Đông, thì bị giam cầm nơi cung cấm u tịch, tính ra cũng đã ba năm tròn.

Không biết là do uống nhiều hay vì lý do gì, trong đầu Phong Vũ bỗng thoáng qua mấy chữ.

“Vị tiểu thư Bùi gia ấy, làm nương nương ở cung nào?”

Hắn ta bất chợt hỏi một câu, khiến mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

“... Chúng ta có biết trong hoàng cung trông thế nào đâu, hỏi cái này ai mà biết được?”

“Sao thế, lão đại, muốn xem mỹ nhân à? Cũng dễ thôi, đợi Uy Viễn quân ta đánh vào kinh, chẳng phải muốn nhìn thế nào thì nhìn thế ấy sao? Ha ha ha!”

“Phải đấy, muốn nhìn sao thì nhìn vậy! Nào, uống! Uống!”

Một đám võ tướng xuất thân nhà binh, trong đầu chỉ toàn đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ, ngay cả Lạc Kinh cũng chưa từng đặt chân tới, Phong Vũ vốn chẳng kỳ vọng ai trong số họ biết gì.

Hỏi xong hắn ta mới thấy mình đúng là say thật rồi, hỏi mấy câu chẳng đầu chẳng đuôi. Thế là mặc cho người ta rót đầy chén rượu, định bụng uống thêm một ngụm nữa.
« Chương TrướcChương Tiếp »