Một tiểu tướng ở bên cạnh phụ họa: “Phải đấy, bọn ta chờ sốt ruột cả lên, huynh mà không về nữa, bọn ta thật sự sẽ uống sạch vò rượu ngon này đó!”
Chưa uống hết, may quá, may quá.
Phong Vũ bước lên, đá cho tên tiểu tướng nói năng ngông cuồng một cái: “Nhãi con!”
Rồi ngồi xuống chỗ Từ Trọng Nghĩa nhường, uống một ngụm rượu cho ấm người: “Chỉ là thiếu tướng quân dặn thêm mấy câu thôi, xem các ngươi kìa, nóng ruột đến thế.”
Dừng lại một chút, hắn ta quay đầu hỏi Từ Trọng Nghĩa: “Vừa rồi các người lảm nhảm gì thế, hình như ta nghe thấy nhắc đến Phùng tiểu tướng quân?”
“Có gì đâu, vẫn là tiểu tử này đấy.” Từ Trọng Nghĩa hất cằm: “Lại chạy lên chọc người ta nên bị xui xẻo, kết quả bị mắng cho một trận.”
Phong Vũ liếc mắt nhìn qua.
Là ngũ trưởng Tôn Thanh dưới trướng Phùng tiểu tướng quân.
Giờ đang rúc trong góc, cúi đầu ủ rũ, lặng lẽ uống rượu giải sầu.
“Chọc xui à? Làm sao mà chọc?” Hắn ta có chút hứng thú.
Từ Trọng Nghĩa hừ cười: “Còn làm sao được nữa, hôm nay Hoài Dương phái người tới truyền tin, tiểu tử này còn dám chạy lên nói mấy câu khó nghe, chẳng phải tự rước lấy một trận mắng à.”
Hoài Dương.
Phong Vũ xoa cằm trầm ngâm một lúc, cuối cùng mới phản ứng lại: “Phùng tiểu tướng quân lại cùng phu nhân của hắn...”
Từ Trọng Nghĩa bóc một hạt lạc ném vào miệng, nhướng mày về phía hắn ta, ánh mắt đầy ẩn ý.
“...”
Hóa ra là thật.
Trước đây khi còn ở Hoài Dương, Phùng thiếu phu nhân cách vài ba ngày lại tới doanh trại gây chuyện với Phùng tiểu tướng quân.
Rời Hoài Dương, tiến quân lên phía bắc rồi, đôi bên vẫn vài lần gửi thư qua lại, mà lần nào Phùng tiểu tướng quân nghe xong cũng giận đến nghiến răng.
Giờ Uy Viễn quân sắp đánh vào Lạc Kinh, thế mà phu thê bọn họ vẫn chẳng yên nổi một ngày.
Xem ra, thành thân cũng chưa chắc đã là chuyện tốt. Hai người không hợp mà cứ cưỡng ép gắn bó, cuối cùng chẳng khác nào tạo ra một đôi phu thê bất hòa, tức đến mức có khi tổn thọ mất thôi.
Phong Vũ lắc đầu, uống thêm một ngụm rượu nóng.
Trong trướng người đông, khí ấm, vài chén vàng vào bụng, có người đã ngà ngà men say, lời nói cũng chẳng còn kiêng dè.
“Thật ra nói cho cùng, cũng chẳng trách được, Phùng tiểu tướng quân vốn không hề tự nguyện trong mối hôn sự này.”
“Từ trước hắn đã mến vị tiểu thư Bùi gia ở Hà Đông, tiểu thư Bùi gia ấy xuất thân cao quý, lại có tài có sắc, quan trọng hơn cả là dung mạo tuyệt trần! Đã từng để tâm tới một người như thế, thử hỏi còn ai có thể lọt vào mắt nữa?”