Thẩm Khắc vừa nghe, vừa thuần thục băng bó vết thương trên cánh tay.
Y rắc thuốc lên, đặt lớp vải mỏng phủ lên trên, quấn chéo lại cho đến khi máu không còn thấm ra nữa, rồi cắn một đầu vải, đơn tay thắt nút gọn ghẽ.
Phong Vũ liếc qua cách y băng bó vụng về, ngập ngừng muốn nói mà thôi.
Nhưng Thẩm Khắc chẳng để tâm, khoác thêm áo ngoài, siết chặt đai lưng da, nhàn nhạt hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
Phong Vũ chợt tỉnh, vội dâng lên một phong mật tín vừa thu được: “Tin báo từ trong cung Đại Chiêu, mời Thiếu tướng quân xem qua.”
Thẩm Khắc nhận lấy, mở phong thư, hơ nhẹ qua lửa rồi để nguội một lát, dòng chữ mờ mờ mới dần hiện lên trên giấy.
Văn Nhân thái hậu bệnh nặng, thuốc thang vô hiệu.
Đế chuẩn bị binh mã và lương thực, có ý định chạy trốn...
Tình cảnh rối loạn trong cung Đại Chiêu đều năm trong dự liệu của y. Y đọc lướt qua, nét mặt không chút gợn sóng. Nhưng đến cuối thư, không biết vì cớ gì, ánh mắt y bỗng lóe lên, dừng lại trong thoáng chốc.
Phong Vũ đứng nguyên tại chỗ, ngoan ngoãn chờ chỉ thị.
Thế nhưng đợi một lúc lâu, phía trên vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Hắn ta thấy lạ, chưa xem xong ư?
Không thể nào, chỉ hai ba tờ giấy, với tính cách của vị này, viết còn nhanh hơn đọc.
Hắn ta không nhịn được mà len lén ngước mắt nhìn, lại thấy người ngồi phía trên khẽ nhếch môi, tựa như cười nhẹ, rồi bất ngờ buông tay, mặc cho mấy tờ giấy rơi thẳng vào lò than.
Ngọn lửa lập tức cuộn lên nuốt trọn những trang giấy mỏng, ánh lửa nhảy múa, mật tín bị thiêu rụi gần hết, mà ngay trước khoảnh khắc ấy, dường như hắn ta lướt thấy ở cuối trang giấy còn sót lại vài chữ mình tình cờ nhận ra...
Cung Thanh Thu.
Ra khỏi đại trướng, gió đêm lạnh lẽo, Phong Vũ bất giác rùng mình một cái, trong lòng vẫn còn đôi chút khó hiểu, xem thư thì cứ xem thư thôi, thiếu tướng quân cười cái gì chứ?
Cười thật à? Hay là hắn ta nhìn nhầm rồi?
Hắn ta xoa xoa cánh tay, cũng chẳng nghĩ nhiều, dù sao trong đầu vẫn còn nhớ tới vò rượu nóng mua ở thành trước đó.
Đó là rượu Cửu Uẩn Xuân hảo hạng, bình thường ở trong doanh trại làm gì có cơ hội uống được.
Chỉ là đi đưa tin có một lát thôi... Đám nhãi con kia không đến mức uống sạch mất chứ?
Chết rồi!
Vừa nghĩ tới đó, Phong Vũ vội vàng chạy về.
“... Có phải lần đầu tiên đâu, ta nói rồi, nếu Hoài Dương đã truyền lời, thì ít qua chỗ Phùng tiểu tướng quân thôi, kẻo lại xui...”
Trong doanh trướng, mấy võ tốt đang ngồi quanh than sưởi ấm.
Thấy Phong Vũ quay lại, bách trưởng Từ Trọng Nghĩa mắt sáng lên: “Lão đại, cuối cùng huynh cũng về rồi! Chẳng phải chỉ đi đưa một phong thư thôi à, sao đi lâu thế!”