Chương 24

“Người đâu, kéo hắn ta ra ngoài cho bản cung.”

Nàng ta không hề căn dặn xử lý ra sao, nhưng chỉ nhìn sắc mặt tái nhợt không còn chút máu của Thành Phúc là đủ biết, kết cục chắc chắn chẳng tốt đẹp gì.

Chẳng bao lâu sau, tiếng kêu thảm thiết của Thành Phúc dần biến mất.

Bọn thái giám, cung nữ theo hắn ta đến cũng run rẩy đặt lại đồ vật, rồi mà vội vã lui ra như chạy nạn.

Tuyết Trúc nhìn vệt máu còn sót lại nơi xa trên mặt đất, bình tĩnh nói: “Đa tạ Quý phi.”

Ánh mắt Lục Nhu Gia lại dừng trên người nàng, chậm rãi đảo qua từng tấc, như muốn nhìn xuyên thấu nàng: “Ngươi cũng gan lắm, không sợ bản cung kéo cả ngươi đi theo à?”

“Nếu Quý phi nương nương muốn, thì đâu cần đợi đến hôm nay.”

Lục Nhu Gia khẽ bật cười: “Quả là người thông minh.”

Nàng ta xoay người bước ra khỏi đại điện, đến bậc thềm lại dừng, ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài điện đang âm u bất định.

“Trong cung này sẽ không còn yên ổn được bao lâu nữa. Hôm nay bản cung đã đến đây, hẳn sẽ không còn ai dám tới nữa. Nhưng bản cung có thể giúp ngươi, cũng chỉ đến thế thôi. Bùi Tuyết Trúc, tự lo lấy thân mình.”

Nàng ta không nói vì sao lại ra mặt giúp đỡ, dứt lời đã trở lại kiệu, chậm rãi rời đi.

Nhưng từ khoảnh khắc nàng ta xuất hiện, rất nhiều chuyện trong lòng Tuyết Trúc đã có lời giải.

Nàng dõi mắt nhìn chiếc kiệu khuất dần nơi cửa cung Thanh Thu, cửa cung lại lần nữa khép kín. Nàng cũng ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời ấy.

Nhìn sắc trời, đêm nay hẳn là sẽ có mưa.

*

Đêm xuống, thành Ông Châu lất phất mưa nhỏ, trên phố gần như không một bóng người, dân chúng phần lớn đã sớm yên giấc.

Vài ngày trước, quân Uy Viễn vượt Lạc Thủy, đánh hạ tòa thành này.

Khác với cảnh tượng thường thấy khi thành vỡ, dân chúng chết chóc vô số, nhà tan cửa nát, dưới sự cai quản của Tĩnh Vương, quân kỷ luôn nghiêm minh. Binh lính không những không cướp bóc gϊếŧ chóc, mà để trấn an dân thành, họ còn dứt khoát đóng quân ngoài thành, không bước vào trong.

Đêm đông gió rét buốt lạnh lẽo.

Tại doanh trại quân Uy Viễn, trong quân trướng của chủ soái, cũng chỉ có một lò than tầm thường được đốt lên sưởi ấm.

Phó tướng Phong Vũ bước vào trướng, bẩm báo tình hình quân sự: “... Qua Lạc Thủy rồi, lương thảo được vận chuyển bằng đường thủy, thêm hai ngày nữa là có thể bổ sung đủ cho tiền tuyến.”

“Trừ khoản quyên góp từ các phú hộ, dân chúng trong thành cũng tự nguyện dâng lên một ít vật tư chống rét, vừa hay giải quyết được tình thế cấp bách bên chỗ Phùng tiểu tướng quân. Xem ra nghỉ ngơi một phen, chẳng bao lâu nữa đại quân có thể lên đường.”